Hành Trình Tìm Lại Chính Mình

Chương 13: Mối quan hệ rạn nứt

Thảo Nguyên ngồi trong văn phòng, ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống những tập tài liệu chất đầy trên bàn. Cô cầm bút, nhưng không thể nào tập trung vào công việc. Những kỷ niệm đau thương từ cuộc chia tay với người yêu cũ và áp lực từ gia đình, công việc như một cơn sóng ngầm cuồn cuộn trong lòng. Cô thở dài, nhắm mắt lại để tìm kiếm một chút bình yên.

Minh Khoa gõ cửa, bước vào với nụ cười ấm áp. “Nguyên, em có rảnh không? Anh muốn nói chuyện một chút.”

“Dĩ nhiên rồi, Khoa,” Nguyên đáp, cố gắng che giấu sự mệt mỏi trong giọng nói. “Có chuyện gì vậy?”

“Gần đây em có vẻ căng thẳng. Anh lo cho em.” Minh Khoa ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt anh tràn đầy quan tâm.

Nguyên lắc đầu, không muốn kéo anh vào những suy nghĩ tiêu cực. “Chỉ là công việc thôi. Mọi thứ đều ổn.”

“Nhưng em không nói chuyện với anh nhiều như trước. Anh cảm giác có điều gì đó đang khiến em khó chịu.” Minh Khoa nói, giọng anh trầm xuống.

Nguyên im lặng, những cảm xúc ngổn ngang trong lòng khiến cô không thể mở lời. Cô biết rằng mình đang tạo ra khoảng cách giữa hai người, nhưng không biết làm thế nào để giải quyết. “Em chỉ cần một chút thời gian để suy nghĩ,” cô trả lời, giọng điệu có phần mệt mỏi.

“Thời gian không phải là giải pháp. Em cần phải đối mặt với cảm xúc của mình.” Minh Khoa kiên quyết, nhưng sự lo lắng trong mắt anh khiến Nguyên cảm thấy nặng nề.

“Em biết, nhưng...” Nguyên ngập ngừng. “Có nhiều điều em không thể nói ra.”

“Em có thể nói với anh bất cứ điều gì. Anh sẽ không phán xét em.” Khoa khuyến khích, nhưng Nguyên cảm thấy áp lực gia tăng.

Chỉ trong giây lát, những hình ảnh về quá khứ ùa về. Cô nhớ đến những lần khóc thầm, những cuộc điện thoại không được hồi đáp. “Em không thể quên được... những gì đã xảy ra,” Nguyên thừa nhận, nước mắt trực trào.

“Nguyên, anh biết em đang phải đối mặt với nhiều điều khó khăn. Nhưng chúng ta có thể cùng nhau vượt qua.” Minh Khoa nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm áp và chắc chắn.

Nguyên nhìn vào mắt Khoa, cảm nhận được sự chân thành. “Em sợ rằng mình sẽ làm tổn thương anh. Em không muốn anh phải chịu đựng những cảm xúc này.”

“Anh không sợ. Anh muốn ở bên em, muốn giúp em tìm ra con đường của mình.” Khoa đáp, không buông tay.

Nhưng trong lòng Nguyên, những cảm xúc cũ vẫn chưa nguôi ngoai. Cô không muốn kéo Khoa vào những nỗi đau của mình. “Em cần thời gian,” cô lặp lại, giọng điệu kiên quyết hơn.

“Được thôi, nhưng anh sẽ không rời xa em.” Minh Khoa đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm. “Em hãy nhớ, anh luôn ở đây.”

Khi Khoa rời đi, Nguyên ngồi lại một mình, cảm giác trống rỗng và cô đơn vây quanh. Cô tự hỏi liệu mình có đủ sức để đối mặt với những mảnh vỡ trong lòng hay không.

Tối hôm đó, Nguyên mở laptop, tìm kiếm thông tin về “Ký Ức Tương Lai”. Cô biết rằng nếu muốn hiểu rõ bản thân, cô cần phải đối diện với những ký ức đã bị chôn vùi. Cô quyết định tham gia chương trình thử nghiệm.

Ngày hôm sau, khi Nguyên bước vào trung tâm, cô cảm nhận được sự hồi hộp lẫn lo lắng. Mọi người trong phòng đều có vẻ căng thẳng, nhưng họ cũng đầy hy vọng. Cô nhìn thấy Minh Khoa, anh đang trò chuyện với một người khác, ánh mắt chăm chú.

“Nguyên!” Khoa gọi khi nhìn thấy cô. “Em đã đến.”

“Em không chắc về quyết định này,” cô thừa nhận.

“Đừng lo, đây chỉ là một bước để em hiểu rõ hơn về mình.” Khoa động viên.Nguyên gật đầu, nhưng trong lòng vẫn lấn cấn. Cô biết rằng việc quay lại quá khứ không dễ dàng. Khi đến lượt mình, cô bước vào phòng thử nghiệm, nơi thiết bị “Ký Ức Tương Lai” đang chờ đợi.

Cô đặt tay lên thiết bị, cảm giác như đang chạm vào một cánh cửa mở ra những ký ức đã bị lãng quên. Đột nhiên, hình ảnh cuộc chia tay xuất hiện trước mắt, những lời nói đau lòng vang lên trong không gian. Cô thấy mình ngồi trên ghế sofa, nước mắt chảy dài trên má khi người yêu cũ nói lời chia tay. Cảm giác tê tái lại ùa về, và cô không thể ngăn mình khóc.

“Nguyên, em không thể sống mãi trong quá khứ,” một giọng nói vang lên bên tai. Là Minh Khoa, anh đứng ở đó, nhìn cô với ánh mắt đầy trắc ẩn.

“Em không muốn trở lại,” Nguyên thốt lên, nhưng hình ảnh vẫn tiếp tục.

“Chúng ta cần phải hiểu rõ lý do để bước tiếp,” Khoa nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Em không biết mình có đủ sức để làm điều đó,” cô thừa nhận, cảm giác bất lực dâng lên.

“Em mạnh mẽ hơn em nghĩ. Anh sẽ luôn bên cạnh em.” Khoa nắm chặt tay cô.

Khi ký ức dần tan biến, Nguyên cảm nhận được một sức mạnh mới. Cô biết rằng mình không đơn độc trên hành trình này. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Minh Tuấn trong cuộc đời cô lại là một điều khó khăn khác.

Trong khi đó, Minh Tuấn ngồi trong văn phòng, theo dõi từng bước đi của Thảo Nguyên. Hắn biết rằng có điều gì đó đang diễn ra, và hắn sẽ không để cơ hội trôi qua. Hắn quyết định sẽ tiếp cận Nguyên một lần nữa.

“Cô Nguyên,” Minh Tuấn xuất hiện bất ngờ bên ngoài văn phòng, nụ cười tự mãn trên môi. “Tôi muốn mời cô một bữa tối. Có một số điều tôi nghĩ chúng ta cần trao đổi.”

Nguyên ngạc nhiên, nhưng cô cũng cảm thấy cần phải rõ ràng về mối quan hệ này. “Tôi không chắc mình có thời gian,” cô đáp, giọng điệu cương quyết.

“Chỉ một bữa tối thôi mà. Tôi có thể đảm bảo rằng sẽ không có gì khó xử.” Minh Tuấn nói, ánh mắt hắn lấp lánh đầy mưu mô.

“Được rồi, nhưng chỉ một lần,” Nguyên đồng ý, mặc dù trong lòng cô không yên tâm.

Khi bữa tối diễn ra, không khí giữa hai người căng thẳng. Minh Tuấn khéo léo dẫn dắt câu chuyện, nhưng Nguyên cảm nhận được sự khéo léo của hắn. “Cô vẫn còn đang đau khổ về cuộc chia tay trước đây?” hắn hỏi, ánh mắt thăm dò.

Nguyên không biết phải trả lời thế nào. “Tôi chỉ muốn quên đi,” cô đáp, nhưng hắn lại cười khẩy.

“Quên không phải là cách giải quyết. Hãy để tôi giúp cô tìm thấy những gì cô thực sự muốn.” Minh Tuấn nói, giọng điệu đầy tự tin.

Nguyên cảm thấy không thoải mái. “Tôi không cần sự giúp đỡ của anh,” cô đáp, cố gắng giữ khoảng cách.

“Em đang tự làm khó mình. Tôi có thể giúp em hiểu rõ những gì đã xảy ra,” hắn nói, và trong giọng nói của hắn có sự cám dỗ mà Nguyên không thể phủ nhận.

Cuộc trò chuyện tiếp tục, nhưng trong lòng Nguyên, những mối nghi ngờ về Minh Tuấn không ngừng gia tăng. Hắn đang muốn gì? Tại sao hắn lại quan tâm đến cô đến vậy?

Khi bữa tối kết thúc, Nguyên trở về nhà, lòng đầy băn khoăn. Cô biết rằng mình phải tìm cách đối mặt với những cảm xúc của mình, nhưng áp lực từ Minh Tuấn khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Cô cần phải tìm ra cách để bảo vệ chính mình, và hơn hết, bảo vệ mối quan hệ với Minh Khoa.

Đêm hôm đó, Nguyên nằm trằn trọc trên giường, không thể chợp mắt. Cô tự hỏi, liệu mình có đủ sức để vượt qua mọi thứ? Những rạn nứt trong mối quan hệ với Khoa có thể chữa lành hay không? Cô quyết định rằng sáng mai, cô sẽ nói chuyện với Khoa, và hy vọng rằng họ có thể cùng nhau tìm ra con đường đi tiếp.

Trong khi đó, ở một góc khuất khác của thành phố, Văn Phúc đang lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo trong âm mưu của mình. Hắn biết rằng mọi thứ đang dần trở nên căng thẳng, và hắn sẽ không để cơ hội này trôi qua. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn