Hành Trình Đến Mảnh Vườn Mơ Ước

Chương 18: Tình Bạn Bền Chặt

Tiệc đã được chuẩn bị từ sớm, không khí ngập tràn sự háo hức. Thịnh, Mai và Quân đứng giữa vườn, nơi ánh đèn lấp lánh treo trên những cành cây xanh rì. Món ăn được chế biến từ những sản phẩm tự trồng, từ rau củ đến trái cây, tất cả đều tươi ngon và đầy màu sắc.

“Cậu thấy không? Đây chính là thành quả của chúng ta!” Quân chỉ tay vào những đĩa thức ăn bày biện khéo léo. “Tôi gọi đây là ‘Bữa tiệc của những người trồng cây’!”

“Hay lắm, nhưng mà đừng quên món chính của buổi tiệc này,” Mai nháy mắt, “Đó chính là sự hiện diện của tôi!”

Thịnh bật cười, “Đúng vậy, mà nếu không có tôi thì buổi tiệc này đã không thể thành công như thế này đâu.”

“Cái gì cơ? Cậu chỉ là người trồng thôi, còn tôi là người tạo nên không khí!” Quân không chịu thua.

Mai đứng giữa, tay chống hông, “Thôi nào, cả hai đều quan trọng! Nếu không có Thịnh, vườn chúng ta đã không xanh tốt như vậy. Còn nếu không có Quân, chắc chắn chúng ta sẽ thiếu món ăn tuyệt vời này.”

“Hai người cứ tiếp tục nhé, tôi sẽ ghi lại khoảnh khắc này để livestream cho mọi người cùng xem,” Thịnh giơ điện thoại lên, chuẩn bị phát sóng.

“Chờ đã! Ghi hình lại tôi đang nói mấy câu vớ vẩn thì sao?” Quân lo lắng.

“Yên tâm, tôi sẽ chỉ chọn những khoảnh khắc đẹp nhất!” Thịnh cười, nháy mắt với Mai.

Buổi tiệc bắt đầu, những tiếng cười vang lên không ngớt. Các bạn bè và hàng xóm xúm lại, cùng nhau thưởng thức món ăn và chia sẻ những câu chuyện hài hước. Thịnh kể về những lần livestream gặp sự cố, như lúc cây đổ vào mặt anh trong khi đang nói chuyện.

“Tôi nghĩ cây đã có ý kiến về cách chăm sóc của mình!” Thịnh nói, khiến mọi người cười ồ lên.

Mai cũng không chịu kém, “Tôi thì nhớ lần livestream mà Quân bị một con gà chạy ngang qua, làm cậu nhảy dựng lên như bị ma đuổi!”

“Thật không công bằng! Đó là một con gà rất to!” Quân phản bác, nhưng cũng không nhịn được cười.

Giữa những tiếng cười, một cô gái đứng ở bên lề, khẽ nhếch mép. Nguyễn Thị Bích, với bộ đồ sang trọng, ánh mắt sắc lạnh. Cô ta không ngừng quan sát nhóm bạn, như thể đang chờ đợi cơ hội để châm chọc.

“Chắc các người không biết rằng buổi tiệc của các người thật nhạt nhẽo,” Bích bước vào, giọng điệu châm biếm. “Có ai muốn ăn thực phẩm từ một vườn không tên tuổi như thế này không?”

“Và ai là người cần phải nghe ý kiến của cô chứ?” Quân đáp lại, không giấu nổi sự khó chịu.

“Cô chỉ là một kẻ kiêu ngạo mà thôi,” Mai nói, cố giữ bình tĩnh. “Chúng tôi đang tận hưởng niềm vui của mình. Nếu cô không thích, có thể rời đi.”

“Rời đi? Không, tôi chỉ muốn xem các người thất bại thôi,” Bích cười nhạt, rồi quay đi.“Đừng để cô ta làm ảnh hưởng đến chúng ta,” Thịnh nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để ai cản trở niềm vui của mình.”

“Đúng! Chúng ta còn nhiều điều thú vị để làm,” Quân gật đầu, cố gắng không để ý đến Bích.

Tiệc tiếp tục diễn ra trong không khí vui vẻ, nhưng ánh mắt của Thịnh vẫn không rời khỏi Bích. Anh cảm nhận được rằng mối đe dọa từ cô ta không chỉ dừng lại ở những lời nói.

Một tiếng ồn bất ngờ khiến mọi người chú ý. “Hãy xem đây, một cuộc thi ăn uống!” Quân hét lên, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

“Đúng rồi! Ai ăn nhiều nhất sẽ là người chiến thắng!” Thịnh hào hứng.

“Còn ai là trọng tài?” Mai hỏi, giọng nghi ngờ.

“Tôi!” Quân tự tin tuyên bố. “Tôi sẽ giám sát xem ai là người ăn nhanh nhất!”

Cuộc thi bắt đầu, mọi người cười đùa và cổ vũ. Thịnh và Quân đối đầu nhau trong cuộc chiến ăn uống. Mai đứng bên cạnh, không ngừng ghi lại những khoảnh khắc hài hước.

“Cậu mà thua, tôi sẽ gọi cậu là ‘Quân gà’ mãi mãi đấy!” Thịnh đùa.

“Còn nếu cậu thua, tôi sẽ gọi cậu là ‘Thịnh ốc’!” Quân không chịu kém.

Cuộc thi diễn ra sôi nổi, tiếng cười vang dội khắp vườn. Đến khi cuộc thi kết thúc, Quân thở hồng hộc, nhưng vẫn vui vẻ.

“Thế là tôi thắng rồi nhé!” Quân vỗ tay, tự hào.

“Thắng cái gì? Cậu chỉ làm mọi người cười nhiều hơn thôi!” Mai lắc đầu.

Khi buổi tiệc dần kết thúc, mọi người cùng nhau đứng lại, nâng ly chúc mừng. “Chúc cho tình bạn của chúng ta mãi bền chặt!” Thịnh nói, ánh mắt đầy hy vọng.

“Và chúc cho những ước mơ của chúng ta sẽ thành hiện thực!” Mai thêm vào.

“Còn chúc cho Bích không phá đám được chúng ta!” Quân cười lớn.

Nhưng ngay lúc đó, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo cảm giác nặng nề. Thịnh nhìn về phía chân trời, cảm giác như có điều gì đó sắp xảy ra. Bích sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy. Họ đã có một buổi tiệc vui vẻ, nhưng thử thách vẫn đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn