Hận Minh Nguyệt

Chương 9

Ta còn đang nhìn thì Liên Tâm lên tiếng:

"Ngẩng đầu lên."

Nàng run rẩy ngẩng mặt.

Mày liễu, mắt hạnh, sống mũi thanh tú, môi anh đào.

Là một mỹ nhân hiếm có. Chỉ là...

Liên Tâm hít mạnh một hơi, buột miệng:

"Phu..."

Nàng vội vàng bịt miệng, kinh nghi nhìn nữ t.ử kia, rồi lại nhìn ta.

Giống.

Đặc biệt là đường nét mày mắt, vậy mà giống ta đến sáu bảy phần.

Chỉ là giữa hàng mày nàng luôn phủ một tầng hoảng sợ và nhút nhát không thể xua đi.

Ánh mắt cũng lảng tránh, giống như một chú nai con bị kinh hãi.

Chính điều ấy đã làm giảm đi quá nửa sự tương đồng ấy.

Ý cười nơi khóe môi ta càng sâu.

"Đã vào phủ rồi thì cứ yên tâm hầu hạ. Hồi đầu ta sẽ nói với Thế t.ử gia, cho ngươi một danh phận đàng hoàng, còn hơn cứ không danh không phận như bây giờ."

Nghe vậy, gương mặt nàng lập tức tràn đầy vui mừng.

Nàng cúi người hành lễ.

"Đa tạ phu nhân! Đa tạ phu nhân ban ân!"

42

Đêm ấy, ta đang tựa trên chiếc trường kỷ mềm, dưới ánh nến lật xem một cuốn tạp ký.

Cửa phòng khẽ động, một luồng hơi rượu nồng nặc tràn vào trước.

Ta cau mày, gọi:

"Liên Tâm, mở cửa sổ."

Không ai đáp.

Một lúc lâu sau mới có người u uất cất tiếng:

"Ta bảo bọn họ lui cả rồi."

Ta đặt cuốn sách xuống, chống tay vào thành giường, định tự mình đứng dậy mở cửa sổ thế nhưng mắt cá chân bỗng bị một bàn tay ấm nóng nắm lấy.

Không biết từ lúc nào, Tạ Dĩ Giác đã đến bên giường, thuận thế ngồi xuống.

Lòng bàn tay áp lên mắt cá chân ta, đầu ngón tay có lớp chai mỏng cực kỳ thân mật vuốt ve hai cái.

Ta ngước mắt nhìn hắn.

Tạ Dĩ Giác say đến mơ màng, cổ áo hơi xộc xệch, khuôn mặt trắng như ngọc ửng đỏ vì men rượu, đặc biệt là đuôi mắt.

Một vệt đỏ mê người loang ra, phản chiếu ánh nến lay động, lại mang theo vẻ đẹp sa sút đầy mê hoặc.

"Nàng đã gặp nàng ấy rồi."

Hắn đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng cuối.

"Ừ."

Hắn bỗng nhếch môi, như cười lại như khóc.

"Nàng ấy không giống nàng."

Hắn lắc đầu, bàn tay còn lại khẽ giơ lên, dường như muốn chạm vào gò má ta nhưng dừng lại ngay trước mặt.

Đầu ngón tay khẽ cuốn lấy một lọn tóc rủ trên vai ta, quấn quanh đầu ngón tay rồi chậm rãi buông xuống.

Hắn cúi đầu, rất khẽ hôn lên ngọn tóc ấy.

"Nàng oán ta."

Hắn nói như đang khẳng định, mang theo sự cố chấp của người say.

"Không có."

"Có."

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nóng bỏng như muốn xuyên qua lớp da thịt, nhìn rõ tận đáy lòng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Nàng kiêu ngạo... oán ta để nàng làm nền cho Quý Chỉ, oán ta đêm tân hôn bỏ nàng mà đi, oán ta để nàng ấy m.a.n.g t.h.a.i trước..."

Hắn kể từng chuyện một.

Giọng nói bình tĩnh nhưng trong mắt lại cuộn trào một nỗi đau nào đó.

"Chuyện nào chuyện nấy, nàng đều oán ta."

Ta nhìn hắn dưới màn đêm.

Hiếm khi hắn uống say.

Làn da trắng như ngọc nhuốm màu đỏ, giữa hàng mày vẫn là nỗi u uất không thể xua tan.

Tạ Dĩ Giác không hiểu ta.

Ta chưa từng oán hắn cũng chưa từng oán bất kỳ ai trên đời.

Nhiều lắm... cũng chỉ hơi ghét bỏ hắn mà thôi.

Hắn vẫn tiếp tục nhìn vào mắt ta.

Thấy ta không đáp, liền coi như ngầm thừa nhận.

"Những chuyện trước kia đều là lỗi của ta."

"Giờ đây oán khí lớn đến đâu của nàng cũng nên tan rồi chứ?"

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, giọng nói nhẹ đến cực điểm.

Không biết là đang dỗ dành ta gay là đang tự dỗ dành chính mình.

"Vân Đàn, nếu nàng bỏ đứa trẻ này, về sau ta chỉ có một mình nàng, cũng chỉ cần con do nàng sinh. Được không?"

Ánh nến khẽ lay, ta nhìn vào mắt hắn.

Trong đó chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng của ta, tình sâu biết mấy.

Ta nhìn hắn rất lâu, vỗng khẽ bật cười.

"Câu này… phụ thân ta cũng từng nói với mẫu thân ta."

Hắn khựng lại.

"Sau này lúc mẫu thân ta qua đời, ông ta đang mừng sinh thần với thiếp thất. Đến cả lần cuối cùng, ông ta cũng không chịu đến gặp."

Tạ Dĩ Giác vội vàng nói:

"Ta không giống ông ta! Về sau... về sau ta nhất định sẽ chứng minh cho nàng thấy!"

"Gia phong Tạ gia thanh chính, Tạ Dĩ Giác ta một lời đáng giá ngàn vàng..."

"Ta sẽ không bỏ đứa bé." Ta ngắt lời hắn.

"Lão phu nhân vì hai đứa trẻ này mà tinh thần tốt hơn rất nhiều, sức khỏe cũng khá lên."

"Người đã lớn tuổi, nếu liên tiếp phải chịu đả kích như vậy, e rằng..."

Ý còn dang dở hắn sao có thể không hiểu.

Tạ Dĩ Giác nhìn chằm chằm vào ta, giống như lần đầu tiên thật sự nhận rõ con người ta.

Lồng n.g.ự.c hắn phập phồng.

"Nàng đang uy h.i.ế.p ta?"

Từng chữ đều như bị hắn nghiến ra từ kẽ răng.

"Không." Ta bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh nhạt đáp.

Không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Hắn đột ngột đứng bật dậy, ống tay áo rộng hất đổ chiếc chén trà trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

Chiếc chén sứ rơi xuống đất.

"Choang!" Một tiếng giòn tan vang lên, mảnh sứ văng tung tóe.

Hắn nhìn cũng không nhìn lấy một cái, phất tay áo bỏ đi, mang theo cơn giận ngút trời cùng sự bất lực.

Cánh cửa bị hắn đóng sầm lại, chấn động đến mức bụi trên xà nhà lả tả rơi xuống.

Liên Tâm vừa khóc vừa chạy vào, lao đến bên giường.

"Phu nhân..."

Nàng nhìn khắp người ta một lượt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Không sao là tốt rồi."