Hận Minh Nguyệt

Chương 6

Bên ngoài màn truyền đến tiếng sột soạt, một thân đầy mùi rượu len vào.

Chăn bị vén lên, một thân thể ấm nóng áp sát lấy ta, cánh tay vòng qua ôm c.h.ặ.t eo.

"Thành thân hơn một tháng rồi..."

Giọng hắn khàn khàn, môi kề sát vành tai ta, hơi thở nóng rực.

"Vậy mà ta vẫn chưa thật sự động phòng với nàng."

Đầu ngón tay khẽ gỡ dây buộc áo ngủ của ta, hắn lẩm bẩm như nói mê vì say:

"Nàng ấy lúc nào cũng quấn lấy ta làm loạn... Còn nàng thì chẳng tranh chẳng cãi, lại còn đẩy ta ra ngoài."

"Phu nhân." Hắn cười khẽ, mang theo vẻ vô lại sau cơn say.

"Sao nàng... lại rộng lượng đến thế?"

Ta giữ lấy bàn tay đang luồn vào trong vạt áo.

Hắn không chịu, ngược lại còn nắm lấy cổ tay ta, cọ cọ nơi hõm cổ, giọng mềm mại đến mức chẳng giống vị quân t.ử đoan chính thường ngày.

"Phu nhân... phu nhân tốt của ta... cho ta đi."

Ta nhỏ nhẹ đáp:

"Thiếp bị nhiễm phong hàn, sợ lây bệnh cho phu quân."

Động tác của hắn khựng lại, trong màn tĩnh lặng, hắn bỗng bật cười.

Nhưng trong tiếng cười ấy không hề có lấy nửa phần vui vẻ.

"Hết nguyệt sự, lại đến thân thể không khỏe... giờ thì lại là phong hàn."

Hắn bóp lấy cằm ta, ép ta quay mặt lại.

"Nàng thật sự không muốn đến vậy sao?"

Ánh trăng xuyên qua lớp màn mỏng, thần sắc ta vẫn bình thản.

Men say trong mắt hắn dần tan đi, thay vào đó là vài phần u ám lạnh lẽo.

"Được."

Hắn buông tay, xoay người xuống giường, vạt áo phất theo gió.

"Vậy thì theo ý nàng."

Nửa đêm, tiếng bước chân dần xa, đi thẳng về viện của Quý Chỉ.

23

Kể từ hôm đó, Tạ Dĩ Giác rất ít khi đến nữa, Quý Chỉ vô cùng đắc ý.

Nàng ta đội bộ trang sức đầu bằng vàng ròng nạm châu báu mà hắn vừa ban, đến thỉnh an ta. Ánh châu ngọc lấp lánh đến hoa cả mắt.

"Tỷ tỷ xem này, Thế t.ử gia bảo màu này rất hợp với muội."

Nàng ta vuốt cây trâm lay bên tóc mai, cười tươi như hoa.

"Quả nhiên vẫn là người trẻ trung tươi tắn thì càng khiến người ta yêu chiều hơn."

Ta khẽ gạt lớp bọt trà, không đáp.

Nàng ta ghé lại gần hơn, vừa cười vừa nói:

"Dáng vẻ thanh cao này của tỷ tỷ lại khiến muội nhớ đến phu nhân năm xưa."

"Bà ấy cũng giống hệt như vậy, luôn giữ cái giá của đích nữ. Kết quả thì sao?"

"Khô cạn cả tâm huyết, cũng chẳng đợi được phu quân ngoảnh đầu nhìn lấy một lần."

Ta ngẩng mắt, lặng lẽ nhìn nàng ta.

Sắc mặt nàng ta hồng hào, khí sắc rất tốt.

Từ trong cốt tủy đều toát lên vẻ kiều mị trời sinh.

"Nếu không có việc gì, sau này cũng không cần đến thỉnh an nữa."

24

Tối hôm ấy, Tạ Dĩ Giác lại đến.

Ta vừa uống t.h.u.ố.c xong, đưa chiếc bát không cho Liên Tâm.

Hắn sững người đứng nơi cửa.

"Nàng thật sự bị bệnh sao?"

Ta chỉ nói: "Lúc giao mùa thôi."

Ta dùng khăn lau khóe môi.

"Phu quân cũng nên cẩn thận giữ gìn sức khỏe."

Trong mắt hắn thoáng hiện một tia xót xa, thần sắc cũng dịu xuống.

Hắn bước tới nắm lấy tay ta.

"Là ta sơ suất. Sau này... ta sẽ đến ở bên nàng nhiều hơn."

Lòng bàn tay hắn ấm áp, lời nói chân thành.

Ta cúi mắt mỉm cười.

25

Quả nhiên hắn đến thường xuyên hơn, bữa tối cũng luôn dùng cùng ta.

Không còn nhắc đến chuyện động phòng nữa, chỉ mỗi đêm ôm ta ngủ, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.

"Ngày tháng còn dài."

Trong bóng tối, hắn khẽ nói, cánh tay ôm ta càng siết c.h.ặ.t.

"Chúng ta còn cả một đời, rồi sẽ... từ từ hiểu lòng nhau."

Ta nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim hắn đều đặn.

Sáng hôm sau,khi thay y phục, Liên Tâm buộc dây lưng hơi c.h.ặ.t, ta khẽ "a" một tiếng. Nàng ấy vội vàng nới lỏng ra.

Tạ Dĩ Giác đang đứng trước gương sửa lại tay áo, nghe thấy liền quay đầu.

Ý cười lan tràn trong đáy mắt hắn.

"Có phải nàng mập lên rồi không?"

"Làm gì có." Ta giơ tay sờ sờ gương mặt.

Hắn khẽ cười rồi bước tới véo nhẹ má ta, đầu ngón tay đầy vẻ dịu dàng.

"Như vậy rất tốt, đầy đặn hơn một chút lại càng đáng yêu."

Ta gạt tay hắn ra, giả vờ giận dỗi trừng mắt nhìn hắn.

Hắn cất tiếng cười sảng khoái, đôi mày ánh mắt như gió xuân lướt qua.

Hắn ghé sát thì thầm:

"Vài hôm nữa đến Hạ chí, ta sẽ đưa nàng đến biệt trang ngoài thành nghỉ mát. Chỉ có hai chúng ta."

Ta khẽ gật đầu: "Được."

26

Đến ngày Hạ chí, Liên Tâm chải đầu cho ta, lựa tới lựa lui trong hộp trang điểm.

Nàng cười trêu:

"Thế t.ử gia nhìn thấy, nhất định sẽ chẳng rời mắt nổi."

Lời còn chưa dứt, một tiểu nha hoàn vội vã chạy vào, vẻ mặt kỳ lạ.

"Sau khi Thế t.ử gia về phủ... đã được Chỉ di nương mời sang. Nghe nói..."

Giọng tiểu nha hoàn càng lúc càng nhỏ.

"Trong viện của Chỉ di nương đầy tiếng cười nói, Thế t.ử gia còn ban thưởng cho cả trên dưới, lại truyền đại phu đến."

Tay Liên Tâm run lên, chiếc lược gỗ rơi xuống đất, vỡ mất nửa góc.

Nàng luống cuống nhặt lên.

"Tiểu thư..."

"Không sao." Ta khẽ thở dài.

"Tháo xuống đi. Dạo này ta cứ thấy người mệt mỏi."

Chưa được bao lâu lại có một tiểu nha hoàn chạy vào, gương mặt đầy vẻ ủ rũ.

"Di nương có t.h.a.i rồi, Thế t.ử gia đang vui lắm."

"Ngài nói hôm nay sẽ không sang nữa... bảo phu nhân nghỉ sớm."

27

Tạ Dĩ Giác vẫn đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nửa đêm, hắn mang theo hơi sương mát lạnh, nhẹ tay nhẹ chân lên giường.

Khi cánh tay hắn vòng qua ôm lấy ta, ta mở mắt.

"Làm nàng tỉnh giấc rồi sao?"

Giọng hắn không giấu nổi niềm vui, lòng bàn tay khẽ đặt lên bụng dưới của ta.

"Vân Đàn, ta sắp có con rồi."

Ta im lặng.

Hắn hoàn toàn không nhận ra, vẫn tự mình lẩm bẩm:

"Đợi nàng ấy sinh xong, sẽ ghi vào danh nghĩa của nàng, coi như con chính thất. Được không?"

Hắn lại cọ cọ mái tóc ta, khe khẽ thủ thỉ:

"Nhưng ta vẫn muốn có một đứa con với nàng... Vân Đàn."

"Con của hai chúng ta nhất định sẽ là đứa trẻ thông minh, đáng yêu nhất trên đời. Ta sẽ để nó kế thừa tước vị, hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Được không?"

Hắn khẽ hôn lên vai ta.

"Vân Đàn?"

Ta nhắm mắt, giả vờ đã ngủ.

Hắn khẽ thở dài, cẩn thận ôm c.h.ặ.t ta hơn, hôn nhẹ lên vành tai.

Chẳng bao lâu sau, hơi thở hắn trở nên đều đặn.

28

Hôm sau, hắn vừa vào triều thì ta lập tức đến viện của Quý Chỉ.

Nàng ta nằm trên giường quý phi, thần sắc lười biếng uể oải.

Thấy ta dẫn người xông vào, lúc đầu nàng ta kinh ngạc, ngay sau đó liền vuốt ve bụng dưới, cười duyên:

"Tỷ tỷ đến không đúng lúc rồi. Thế t.ử gia thương muội đang mang thai, bảo muội nghỉ ngơi nhiều hơn."

Mấy bà v.ú phía sau ta lặng lẽ tiến lên, nhanh ch.óng khống chế nha hoàn của nàng ta.

Sắc mặt Quý Chỉ lập tức thay đổi, nàng đứng bật dậy.

"Các người muốn làm gì! Trong bụng ta là cốt nhục của Thế t.ử gia..."

Một bà v.ú bước tới giữ c.h.ặ.t nàng ta, Liên Tâm bưng lên một bát t.h.u.ố.c màu nâu sẫm.

Ta nhận lấy, chậm rãi tiến đến.

Đồng t.ử Quý Chỉ co rút, cả người đột ngột lùi về phía sau.

"Ngươi dám! Thế t.ử gia sẽ không tha cho ngươi..."

Ta cụp mắt nhìn gương mặt đầy kinh hoảng của nàng ta.

Hai má đỏ bừng vì sợ hãi, tựa như một con thỏ nhỏ lạc lối.

Nàng ta liều mạng giãy giụa, rồi đổi sang cầu xin, nước mắt nước mũi giàn giụa.

"Tỷ tỷ... muội sai rồi... xin tỷ... đây là đứa con đầu tiên của Thế t.ử gia mà..."

"Đừng mà, tỷ tỷ, muội xin tỷ!"

"Tha cho muội đi, sau này muội sẽ không tranh sủng với tỷ nữa..."

"Tỷ tỷ, cầu xin tỷ..."

Ta bóp lấy cằm nàng ta, đổ toàn bộ bát t.h.u.ố.c vào miệng nàng ta.

Không để nàng ta phun ra dù chỉ một giọt.

Chiếc bát sứ rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ lanh lảnh.

Nàng ta co quắp, lăn từ trên giường xuống, liều mạng đ.ấ.m vào bụng mình nôn khan không ngừng nhưng chẳng nôn ra được thứ gì.

Vạt váy dần nhuộm đỏ bởi m.á.u tươi.

Nàng ta giãy giụa, tiếng gào t.h.ả.m thiết xé lòng.

"Con của ta..."

Ta cong mắt mỉm cười với nàng ta, nhẹ nhàng nói:

"Có lẽ là buổi pháp sự năm ấy... cũng chẳng trấn áp nổi con ác quỷ trong lòng ta nữa rồi."

29

Phụ thân ta luôn nói ta đã tẩu hỏa nhập ma, từng hai lần mời người đến làm pháp sự.

Lần cuối cùng, vị đại sư ấy chỉ nói tà vật đã bị trừ sạch.

Nhưng ông ấy không biết, ta sinh ra vốn đã là một kẻ điên.

30

Lần pháp sự thứ hai của phụ thân ta diễn ra sau khi ta thiến thứ huynh.

Vân di nương được sủng ái, cũng là nhờ trưởng t.ử do bà ta sinh.

Sau này ta hại c.h.ế.t mẫu thân hắn, hắn cũng ghi hận trong lòng.

Từ nhỏ hắn đã được dạy dỗ thành kẻ lòng dạ độc ác, không ít lần ngáng chân ta.

Ta không thích có người khiến mình khó chịu.

Hôm đó, ta lấy được chứng cứ hắn cưỡng chiếm dân nữ, dung túng gia nô hành hung, liền dẫn theo gia đinh xông vào viện của hắn.

Đè hắn xuống, lột quần hắn.

Hắn cũng ra sức vùng vẫy, miệng đầy lời lẽ ô uế, ta mặc kệ.

Nhìn thẳng vào thứ mềm nhũn giữa hai chân hắn, vung d.a.o c.h.é.m xuống.

Có lẽ thợ rèn mài chưa kỹ, lưỡi d.a.o hơi cùn, giữa chừng còn bị khựng lại.

Ta phải dùng thêm chút sức, mới c.h.ặ.t đứt được thứ đó.

Hắn rú lên một tiếng, tiếng kêu t.h.ả.m thiết chẳng khác gì lợn bị chọc tiết.

Ta khẽ né sang một bên, để m.á.u không b.ắ.n bẩn váy áo.

Hắn gào khóc thê lương, lăn lộn trên mặt đất, thứ kia cũng lăn vào bùn đất.

Khi phụ thân ta nghe tin chạy tới.

Ta vẫn đang cầm con d.a.o còn nhỏ m.á.u, đứng giữa khoảng sân ngổn ngang.

Thứ huynh vừa khóc vừa tố cáo.

Phụ thân ta trợn trừng hai mắt, giơ tay định tát ta.

Ta không tránh cũng chẳng né, chỉ bình tĩnh kể ra từng tội trạng của hắn.

"Những chứng cứ phạm tội này, nếu dâng lên Hoàng thượng, thứ bị liên lụy sẽ là cả Quý gia."

"Phụ thân thật sự muốn vì một thứ t.ử mà đem tiền đồ của mình ra đ.á.n.h cược sao?"

Bàn tay ông ta cứng lại giữa không trung, quay đầu nhìn thứ huynh, ánh mắt lạnh lẽo.

Hắn hoảng hốt.

"Phụ thân! Con chỉ là..."

Cái tát ấy cuối cùng lại giáng lên mặt hắn.

Phụ thân nhắm mắt lại.

"Gia nô trong hậu viện ôm lòng oán hận, ra tay hại người. Còn về đại tiểu thư..."

Ông ta nhìn ta, đáy mắt lạnh đến thấu xương.

"Bị tà vật nhập thể, cấm túc để trừ tà."

Khi tiếng tụng kinh của các nhà sư vang vọng khắp tiểu viện.

Ông ta đứng ngoài cửa lặng lẽ nhìn ta, mệt mỏi nói:

"Mẫu thân con cả đời lương thiện... sao lại sinh ra thứ nghiệt chướng như con."

Ta đứng khoanh tay, chỉ khẽ cúi đầu cười.

31

Con người một khi có nhược điểm thì sẽ dễ bị người khác nắm thóp nhưng ta thì không.

Ta chẳng sợ bất cứ điều gì.

32

Khi Tạ Dĩ Giác xông vào, ta đang tựa trên giường đọc một cuộn sách cũ.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vạt áo mang theo gió, vừa đưa tay đã hất văng cuộn sách trong tay ta.

Thẻ tre rào rào rơi vãi đầy đất.

"Độc phụ!" Hắn nghiến c.h.ặ.t răng, từng chữ như tẩm băng lạnh.