Hận Minh Nguyệt

Chương 4

"Chỉ là... để phòng lúc cần đến thôi..."

Lấy chiếc khăn ra được một nửa, hắn lại chần chừ.

Những ngón tay khẽ co lại rồi lại định cất vào.

Ta nhìn thấy hết, dịu giọng nói:

"Hôm đó là chiếc khăn mới mua, còn chưa từng dùng. Nếu công t.ử không chê, cứ giữ lại đi."

"Không... không phải..." Hắn đỏ bừng cả mặt, nói năng lộn xộn.

"Ta... ta đã mang theo bên mình rồi, nếu trả lại cho cô nương thì thật thất lễ, nhưng giữ lại thì cũng không hợp quy củ..."

Giọng nói càng lúc càng nhỏ.

Cuối cùng hắn vẫn cẩn thận cất chiếc khăn trở lại trong n.g.ự.c áo.

Ta đi cùng hắn suốt một đoạn đường, trò chuyện cũng khá vui vẻ.

Chỉ là bước chân Tạ Tòng Cẩn cứ lâng lâng, vành tai đỏ rực giống như người vừa uống say.

Liên Tâm đứng bên cạnh lén cười.

Đến bên bờ sông, dòng nước phản chiếu ánh đèn hai bên bờ, lấp lánh như dát vàng.

Những chiếc hoa đăng trên sông chập chờn trôi nổi.

Mắt ta rất tinh, thoáng nhìn thấy một đoạn bờ sông cách đó không xa Tạ Dĩ Giác đang ở bên Quý Chỉ, đích thân thả một chiếc hoa đăng uyên ương xuống dòng nước.

Quý Chỉ ngẩng mặt nhìn hắn, nụ cười dưới ánh đèn rực rỡ như hoa.

Sợ ta đứng gần mép nước không an toàn, Tạ Tòng Cẩn cầm chiếc hoa đăng trong tay ta đi thả giúp.

Đợi hoa đăng trôi xa, hắn mới lấy hết can đảm quay đầu hỏi:

"Không biết... phương danh của cô nương là..."

Nhưng trước mắt hắn chỉ còn dòng người tấp nập.

Nơi vừa rồi đã sớm chẳng còn bóng dáng giai nhân.

Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ rồi lại quay đầu nhìn chiếc hoa đăng lẻ loi đang dần trôi xa, trong lòng tràn ngập mất mát.

10

Ngày hôm sau, Tạ Dĩ Giác đến tận cửa xin lỗi.

Hắn ngồi trong tiền sảnh, vẻ mặt đầy áy náy.

"Hôm qua ta nhất thời sơ suất. Sau đó có sai người đi tìm nàng, nhưng lại không thấy tung tích. Thật sự có lỗi."

Nhưng hắn tuyệt nhiên không nhắc đến vì sao Quý Chỉ lại xuất hiện, cũng không nói hắn đã ở bên nàng ta bao lâu.

Ta rót trà cho hắn, nụ cười dịu dàng ôn nhu.

"Thấy thế t.ử đi mãi chưa về, ta nghĩ có lẽ muội muội cần người an ủi nên tự mình trở về phủ."

"Thế t.ử không cần bận lòng. Chỉ cần muội muội bình an là tốt."

Hắn chăm chú nhìn ta hồi lâu, sự cảm động trong mắt càng thêm sâu đậm.

"Vân Đàn, quả nhiên nàng rất hiểu lòng người."

"Được cưới nàng làm thê t.ử là may mắn của ta."

Hắn nắm lấy tay ta.

"Sau này ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng."

Ta khẽ cụp mắt để mặc hắn nắm tay mình, nhẹ giọng đáp:

"Được."

11

Ngày đại hôn, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Hồng trang trải dài mười dặm, tiếng trống tiếng nhạc vang trời.

Quý Chỉ cũng vào cửa cùng ngày. Chỉ là nàng ta ngồi trên một cỗ kiệu nhỏ, lặng lẽ được khiêng vào bằng cửa hông.

Trong tân phòng, nến đỏ cháy rực.

Khi Tạ Dĩ Giác bước vào, trên người hắn đã phảng phất men say.

Hắn vén khăn voan đỏ, ánh nến lay động càng tôn lên dung nhan người trước mắt như tranh vẽ.

Trong ánh mắt còn mang theo sự xâm lấn khác hẳn vẻ ôn hòa kiềm chế ngày thường.

"Vân Đàn, ta đến muộn rồi."

Hắn khẽ gọi ta, đưa tay vuốt ve gò má ta, đầu ngón tay ấm áp.

Hắn cười nói:

"Hôm nay nàng vất vả rồi... Từ nay về sau, phu thê một thể, bạc đầu đồng lòng."

Giọng hắn hơi khàn, phảng phất hơi men.

"Ta và nàng sẽ nắm tay nhau, cả đời này không rời."

Nến đỏ chập chờn, gần như muốn nhấn chìm con người trong sắc đỏ rực rỡ cùng ánh sáng ấm áp ấy.

Ta vô cùng ngoan ngoãn nghiêng đầu, khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, lại thấp giọng gọi:

"Đàn Nhi..."

Đúng lúc hắn định cúi xuống hôn ta…

"Thế t.ử gia!" Ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo đầy dè dặt của gã sai vặt.

"Chỉ cô nương đau tim dữ dội, vừa khóc vừa đòi gặp ngài..."

Động tác của Tạ Dĩ Giác lập tức khựng lại, sự dịu dàng mê say trong mắt nhanh ch.óng tan biến, thay vào đó là vẻ tỉnh táo xen lẫn do dự.

"Vân Đàn, nếu nàng không muốn, ta sẽ không đi."

Trong lòng ta cười lạnh nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ ôn nhu thấu hiểu.

"Chàng cứ đi đi. Muội muội mới vào phủ, trong lòng bất an cũng là lẽ thường."

"Phu quân qua dỗ dành muội ấy một chút là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thần sắc hắn lập tức thả lỏng.

Ta tiếp tục dịu dàng nói:

"Chỉ là đêm nay người đông mắt tạp. Nếu để người khác biết được phu quân rời khỏi phòng ta trong đêm tân hôn, e rằng ngày mai lời đồn sẽ nổi lên, nói rằng ta không được phu quân yêu thương coi trọng."

"Về sau khi quản gia, chỉ sợ khó khiến mọi người tâm phục khẩu phục."

"Xin phu quân cho lui hết người hầu, lặng lẽ qua đó, đừng để ai nhìn thấy."

Ta chu đáo đến như vậy, sự cảm động trong mắt Tạ Dĩ Giác gần như tràn đầy.

Hắn nắm lấy tay ta.

"Ta đi một lát rồi sẽ trở về. Nàng... cứ chờ ta."

Hắn vội vàng đứng dậy rời đi, vạt áo cưới đỏ lướt qua bậc cửa biến mất trong màn đêm.

12

Nến hỷ sắp tàn, từng giọt nến chảy chồng chất như nước mắt, hắn vẫn chưa trở về.

Liên Tâm sốt ruột, mấy lần chạy ra cửa ngóng trông.

Ta tự tay tháo trâm cài tóc.

"Không cần nhìn nữa." Ta thản nhiên nói.

"Hắn sẽ không trở lại đâu."

Liên Tâm tức giận.

"Nhị tiểu thư rõ ràng là cố ý! Nàng ta hận tiểu thư, không muốn thấy người sống tốt!"

Quý Chỉ hận ta đến vậy, sao có thể để ta được yên ổn.

Năm ấy ta còn nhỏ, lần đầu hạ độc, tay nghề chưa thành thạo.

Thứ t.h.u.ố.c kia không lấy được mạng của Liễu di nương, chỉ khiến bà ta liệt giường, miệng không nói được, nước dãi chảy ròng ròng. Sống còn nhục nhã hơn c.h.ế.t.

Trước ngày xuất giá, phụ thân từng đến phòng ta.

Ông ta nhìn ta rất lâu cuối cùng thở dài đầy tiếc nuối.

"Con vẫn giống mẫu thân con nhiều hơn."

Ta không đáp.

Ông ta khẽ thở dài, bên tóc mai đã mọc không ít sợi bạc.

Cuối cùng chỉ nói:

"Dù sao cũng là tỷ muội. Sau này ở phủ Quốc Công, nương tựa lẫn nhau vẫn tốt hơn là căm ghét lẫn nhau."

Có lẽ vì sau này ta quá ngoan ngoãn.

Ông ta thật sự cho rằng hai lần làm lễ trừ tà kia đã đuổi được tà ma trong người ta, biến ta trở thành một nữ nhi ngoan.

Ta mỉm cười.

"Con chưa từng hận muội muội."

Cũng chẳng hận Liễu di nương bao nhiêu.

Muốn g.i.ế.c Liễu di nương không hoàn toàn là vì mẫu thân ta.

Không còn mẫu thân ruột che chở, một di nương đang được sủng ái có quá nhiều cách khiến đích nữ như ta sống chẳng yên ổn.

Chi bằng… tiễn bà ta đi trước.

13

Nến hỷ đã cháy hết.

14

Kể từ lần thoáng nhìn trên hồ hôm ấy, trái tim Tạ Tòng Cẩn không còn cách nào bình lặng.

Từ nhỏ hắn đã kính trọng huynh trưởng, lấy huynh trưởng làm tấm gương, chuyên tâm đọc sách thánh hiền, giữ mình ngay thẳng.

Chưa từng nghĩ rằng có một ngày chỉ vì một chiếc khăn lụa, chỉ vì một nụ cười thoáng qua mà tâm thần rối loạn.

Hắn không dám rầm rộ đi tìm, sợ mạo phạm giai nhân, làm tổn hại thanh danh của nàng.

Thế nhưng chỉ một thoáng kinh hồng lại chẳng thể nào quên được.

Đến lễ Hoa Triều gặp lại cũng tựa như một giấc mộng lớn.

Trước đây đọc câu ‘Ngộ mị tư phục’ hắn chỉ thấy quá khoa trương.

Đến hôm nay mới hiểu, một khi thất tình lục d.ụ.c đã bùng cháy thành lửa thì thật sự không thể vãn hồi.

Nửa đêm tỉnh mộng, hắn mơ thấy cô nương ấy đứng giữa đầm lá sen, mỉm cười xinh đẹp.

Khi tỉnh lại chỉ thấy đệm giường đã ướt lạnh một mảng.

Thiếu niên hoảng hốt ngồi bật dậy, mặt đỏ tới mang tai nhưng trong lòng lại dâng lên một tia ngọt ngào bí mật.

Mỗi khi rảnh rỗi hắn lại lấy chiếc khăn lụa trắng ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve dường như trên đó vẫn còn phảng phất hương thơm nhàn nhạt.

Hôm ấy hắn lại ngồi thất thần trong thư phòng, bị huynh trưởng bắt gặp.

Hắn cuống quýt giấu chiếc khăn vào trong tay áo.

"Giấu cái gì vậy?"

Huynh trưởng mỉm cười trêu chọc, đôi mày ánh mắt vẫn ôn hòa.

"Hay là đã gặp cô nương nhà nào, đ.á.n.h mất cả hồn rồi?"

Vành tai Tạ Tòng Cẩn nóng bừng, ấp úng đáp:

"Chỉ là… Một giấc mộng hão huyền thôi."

Rồi lại buồn bã nói:

"Có lẽ là tiên nữ nào đó lạc xuống trần gian. Giờ đây e rằng đã trở về rồi."

Huynh trưởng cười lớn.

"Đợi tẩu tẩu của đệ qua cửa, ta sẽ bảo nàng để ý giúp đệ."

"Phụ nhân trong hậu viện qua lại với nhau dù sao cũng tiện hơn huynh đệ chúng ta."

Đôi mắt Tạ Tòng Cẩn sáng lên.