Hận Minh Nguyệt

Chương 2

Cưới ta, hắn vừa có được sự nâng đỡ từ nhà ngoại, vừa có thể bảo vệ người trong lòng chu toàn.

Để nàng ta khỏi rơi vào tay chính thất nhà khác mà phải chịu ấm ức.

Đúng là tính toán rất khéo.

Đáng tiếc, người hắn tính nhầm lại là ta.

Nếu như từng bị chính phụ thân mình hai lần mời cao nhân đến trừ tà cũng được tính là xưa nay vốn có hiền danh, thì e rằng trong kinh thành này sẽ chẳng còn ác nữ nào nữa.

Sau khi Tạ Dĩ Giác rời đi, Quý Chỉ lại quay trở về.

Nàng ta nở với ta một nụ cười ngọt đến phát ngấy nhưng lạnh buốt đến tận xương.

Ta đi thẳng về phía nàng ta, nàng ta đứng yên không nhúc nhích.

Đến khi ta bước đến trước mặt, nàng ta mới dịu dàng gọi một tiếng:

"Tỷ tỷ."

Ta dừng chân, nhìn nàng ta.

Nàng ta ghé sát thêm một chút, hạ thấp giọng chỉ đủ để hai chúng ta nghe thấy:

"Tỷ tỷ, xuất giá tòng phu. Sau này... chúng ta còn phải ở bên nhau rất lâu đấy."

Ta giơ tay lên.

Theo phản xạ, nàng ta co rúm người lại, khẽ rụt cổ nhưng lại không thật sự né tránh ngược lại còn ngẩng mặt lên.

Đáy mắt lóe lên tia sáng đầy ác ý, giọng nói càng nhẹ hơn, càng ngọt ngào hơn.

"Tỷ tỷ cứ đ.á.n.h đi. Nếu để thế t.ử ca ca nhìn thấy mặt ta sưng lên huynh ấy chỉ càng thương ta hơn."

Ta không đ.á.n.h xuống, chỉ đưa tay đặt lên gương mặt nàng ta nhẹ nhàng vuốt ve.

Phụ thân cũng thiên vị nàng ta.

Có đối tượng tốt nào cũng ưu tiên nàng ta trước, nuôi dưỡng đến mức làn da mịn màng như ngọc.

Ta nói:

"Sao có thể chứ."

Nụ cười trên mặt nàng ta cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.

"Ngươi đã hủy hoại mẫu thân ta ta." Đáy mắt dâng lên sự oán độc ngập trời.

"Ta cũng sẽ khiến ngươi giống hệt mẫu thân ngươi. Vĩnh viễn không có được sự sủng ái của phu quân."

"Để ngươi mòn mỏi chờ đợi trong hậu viện, phí hoài cả đời rồi c.h.ế.t đi."

Ta nhìn nàng ta, mỉm cười.

Gió thổi qua, tiếng lá xào xạc từng đợt.

Ta nói: "Được."

5

Muội muội của ta lúc nào cũng ngu ngốc như vậy.

Quá xem thường ta cũng quá đề cao chữ "tình".

6

Mẫu thân ta không được sủng ái.

Khi còn sống, bà chỉ có thể trơ mắt nhìn phụ thân đem tất cả yêu thương và những thứ tốt đẹp nhất dâng đến trước mặt Liễu di nương.

Bà quanh năm u uất trong lòng, thân thể cứ từng chút một suy sụp.

Ngày bà mất là sinh thần của Liễu di nương.

Tiền viện treo đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng.

Ma ma hốt hoảng định đi mời đại phu, mẫu thân ta lại lắc đầu, hơi thở yếu ớt.

"Không cần nữa... Đi... đi mời lão gia đến..."

"Ta... ta không xong rồi… Chỉ muốn gặp ông ấy... lần cuối..."

Bà cố gắng níu giữ chút hơi tàn cuối cùng, mỏi mắt trông về phía cửa.

Tiểu nha hoàn được sai đi vừa chạy vừa khóc quay trở về, quỳ sụp trước giường.

Nhưng chỉ có mình nàng.

"Lão gia... lão gia nói… Dù có chuyện lớn đến đâu... cũng phải ở lại cùng di nương mừng xong sinh thần trước..."

Mẫu thân ta đột nhiên trợn to hai mắt, trong cổ họng phát ra những tiếng "khặc... khặc..."

Một ngụm m.á.u đỏ sẫm phun thẳng lên bộ trung y trắng như tuyết, ch.ói mắt đến kinh người.

"Tam lang..."

"Tam lang..."

Bà lẩm bẩm gọi, cuối cùng như khóc lại như cười.

Thở ra một hơi thật dài.

"Trao nhầm... cuối cùng vẫn là... trao nhầm rồi..."

Ta cúi mắt nhìn bà, trên mặt không một chút biểu cảm.

Bà nhìn sang ta, ánh mắt lại trở nên si mê.

Ta biết điều bà nhìn không phải là ta, chỉ là xuyên qua hàng mày khóe mắt của ta liều mạng ghép lại bóng dáng của phụ thân.

Bà nói:

"Vân Đàn, con thật giống phụ thân con."

"Giống ông ấy cũng tốt... Kẻ bạc tình... thường sống lâu..."

"Đừng học theo mẫu thân… Cả đời mắc kẹt trong một chữ 'tình'..."

"Lầm lỡ rồi..."

Một giọt nước mắt lăn xuống từ khóe mắt bà, thấm vào những sợi tóc đã điểm bạc bên thái dương.

Đôi môi bà khẽ mấp máy, hơi thở cuối cùng điều bà gọi vẫn là phụ thân ta.

"Tam lang..."

Tiếng khóc than của đám gia bộc bỗng vang lên khắp nơi còn ta chỉ đứng đó, nhìn sắc mặt bà từng chút một chuyển sang xanh tái.

Trong lòng lại chỉ là một khoảng trống rỗng.

7

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tang lễ của mẫu thân, phụ thân ta tổ chức vô cùng long trọng, làm đủ mọi thể diện.

Ông ta mặc đồ tang, tiếp đón khách khứa qua lại, gương mặt trĩu nặng đau buồn.

Thế nhưng từ đầu đến cuối ta không hề thấy ông ta rơi lấy một giọt nước mắt.

Ngược lại, người từ nhà ngoại đến, cữu cữu và di mẫu của ta khóc đến mức gần như ngất lịm.

Nghe nói, ngoại tổ phụ đã dâng sớ vạch tội phụ thân ta ngay tại triều.

Quở trách ông ta sủng thiếp diệt thê, phẩm hạnh có khuyết.

Trong linh đường, cờ tang trắng rủ xuống, mùi hương nến đặc quánh đến mức như không thể tan đi.

Ta quỳ trên tấm đệm bồ đoàn nhìn ngọn lửa đang nhảy múa trước linh cữu.

Liễu di nương đến.

Bà ta mặc một thân đồ trắng, bên tóc cài một bông hoa trắng nhỏ đi đến trước quan tài.

Cầm khăn tay chấm chấm khóe mắt, vậy mà cũng nặn ra được hai giọt nước mắt. Rồi thở dài:

"Đại tiểu thư... Hôm đó... hôm đó thiếp đã khuyên lão gia rồi, khuyên lão gia sang thăm phu nhân..."

"Nhưng lão gia... lão gia nhất quyết ở bên thiếp... cứ thế lỡ mất lần gặp cuối cùng của phu nhân..."

"Trong lòng thiếp... thật sự không yên..."

"Di nương không cần áy náy." Ta nói.

Bà ta sững người, dường như không ngờ ta lại có phản ứng như vậy.

Nhưng ngay sau đó ta bỗng bật dậy, lao thẳng về phía bà ta.

Ấn bà ta xuống đất, bóp cằm bà ta mở nút chiếc bình giấu trong tay áo, đổ thẳng vào miệng bà ta.

"Nếu đã thấy hổ thẹn, vậy thì đích thân xuống nói với bà ấy."

"Không——! Lão gia! Lão gia cứu thiếp——!"

Bà ta thét lên thất thanh, tay chân đạp loạn, tóc tai rối bù.

Nước t.h.u.ố.c bị đổ vào miệng rồi lại sặc ra ngoài văng đầy mặt, đầy người bà ta, nhếch nhác vô cùng.

Tiếng bước chân hỗn loạn dồn dập vang lên, phụ thân ta dẫn theo người xông vào.

Vừa thấy cảnh ấy, đôi mắt ông ta như muốn nứt toác.

"Nghịch nữ! Mau dừng tay cho ta!"

Ông ta lao tới giáng mạnh một cái tát lên mặt ta.

Nửa bên má lập tức sưng đỏ, đau rát như bị lửa thiêu, trong cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.

"Độc phụ! Lòng dạ rắn rết! Nàng là trưởng bối của ngươi!"

Ông ta tức đến run cả người, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng.

"Ta sao lại sinh ra nữ nhi như ngươi chứ!"

Ánh nến trong linh đường chập chờn soi rõ gương mặt giận dữ của ông ta.

Nhiều năm trước vào ngày sinh thần của mẫu thân, Liễu di nương từng sai người mang đến một món đồ được bọc trong tấm vải trắng.

Hôm ấy mẫu thân tức đến mặt mày trắng bệch, suýt nữa ngất xỉu.

Khi đó ta còn nhỏ, kéo tay áo mẫu thân hỏi:

"Tại sao không g.i.ế.c bà ta luôn?"

"Ngoại tổ phụ làm quan lớn, phụ thân phải dựa vào nhà ngoại. Sau đó cứ ngụy tạo thành một vụ ngoài ý muốn, chắc phụ thân cũng không dám làm khó mẫu thân đâu."

Mẫu thân trở tay tát ta một cái, giọng run lên vì tức giận.

"Nghịch nữ! Con còn nhỏ như vậy, sao lại có thể độc ác đến thế!"

Giờ đây lại thêm một cái tát nữa.

Ta nhìn phụ thân đang nổi trận lôi đình trước mặt lại nhìn cỗ quan tài nặng nề đặt giữa linh đường, chậm rãi lau vết m.á.u nơi khóe miệng rồi cười.

"Phụ thân làm việc ở Bộ Lễ, danh tiếng là điều quan trọng nhất."

"Ngoại tổ phụ vừa mới vạch tội phụ thân vì tội sủng thiếp diệt thê."

"Nếu hôm nay… nữ nhi đ.â.m đầu c.h.ế.t trước linh cữu của mẫu thân mình..."

Ta bước lên một bước, nhìn thẳng vào đôi đồng t.ử đang co rút của ông ta.

"Phụ thân đoán xem thiên hạ sẽ bàn tán về Quý đại nhân thế nào?"

"Tiền đồ làm quan của phụ thân sẽ ra sao?"

Bàn tay phụ thân ta cứng đờ giữa không trung, cơ mặt co giật dữ dội, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn ta, đáng sợ vô cùng.

Cả linh đường im lặng như cõi c.h.ế.t nhưng cuối cùng ông ta chỉ nói:

"Đưa nó xuống."

Ta bị cấm túc.

Sau đó, phụ thân còn nói ta bị tà ma nhập xác.

Thậm chí còn mời pháp sư đến bao vây sân viện của ta, làm hẳn một đàn pháp sự.

8

Những ngày chờ xuất giá, nha hoàn Liên Tâm dò la rất kỹ, rồi trở về kể lại cho ta nghe, vẻ mặt đầy bất bình.

"Thế t.ử gia lại sai người mang đến viện bên kia một cây san hô đỏ từ phương Nam, nói là để Nhị cô nương giải khuây. Người còn chưa vào phủ mà lòng đã lệch hẳn sang bên đó rồi."

Ta vẫn đang lật quyển sách trong tay, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

"Đã là thứ để giải khuây vậy cứ cho nàng ấy."

"Tiểu thư..." Liên Tâm sốt ruột.

Ta ngẩng đầu nhìn nàng, mỉm cười.

"Ở mãi trong phòng, e là ngươi sắp bức bối đến hỏng người rồi, chi bằng ra ngoài đi dạo."

Ta dẫn Liên Tâm lên thuyền dạo hồ.

Nước xuân vừa đầy, thuyền hoa nối tiếp nhau như dệt.

Liên Tâm bỗng chỉ về một con thuyền phía xa.

"Tiểu thư nhìn kìa, có phải thế t.ử gia không?"

Đầu thuyền một người đang đứng, một thân áo xanh dáng người cao ráo. Thoạt nhìn quả thật có vài phần giống.