Kaoru đứng giữa cơn bão, lòng tràn đầy quyết tâm. Mọi thứ xung quanh đều hỗn loạn, nhưng anh biết rằng chỉ cần đồng đội bên cạnh, họ có thể vượt qua bất cứ khó khăn nào. “Chúng ta không thể để Mizuki chiến thắng!” anh hô lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng gió rít.
Rei, mặc dù bị thương, vẫn cố gắng đứng vững. Cô nắm chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm cách đánh bại cô ta! Đừng để cho nỗi sợ hãi chiếm lĩnh!”
Jiro, đứng bên cạnh, cũng không kém phần quyết tâm. “Chúng ta cần một kế hoạch. Mizuki không chỉ mạnh mà còn thông minh.” Ánh mắt anh lướt qua những bức tường băng mà Mizuki đã tạo ra, suy nghĩ về cách phá vỡ chúng.
Mizuki đứng đối diện, vẫn lạnh lùng như thường lệ. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể đánh bại ta sao? Hãy nhìn xem!” Cô ta giơ tay lên, băng giá từ không trung bắt đầu tụ lại, tạo thành những mũi băng sắc nhọn lao thẳng về phía nhóm của Kaoru.
“Tránh ra!” Rei hét lên, nhưng không kịp. Một mảnh băng đâm vào chân cô, khiến cô ngã xuống. Kaoru cảm thấy đau đớn trong lòng. “Rei!” anh thét lên, nhưng không có thời gian để lo lắng. Anh biết họ phải hành động ngay.
“Jiro, tạo ra ảo ảnh để đánh lạc hướng cô ta!” Kaoru ra lệnh. Jiro gật đầu, tập trung sức mạnh của mình, bóng tối bắt đầu lan ra xung quanh, tạo ra những hình ảnh mờ ảo khiến Mizuki hoang mang.
“Đừng để cô ta thoát!” Kaoru hét lên, tay anh giơ cao, triệu hồi sức mạnh từ trái ác quỷ. Nước từ cơn bão bắt đầu dâng lên, tạo thành những hình khối kỳ diệu, sẵn sàng tấn công. “Mizu no Kaze!”
Mizuki cảm nhận được sự thay đổi, cô ta quát lên, “Các ngươi không thể đánh bại ta chỉ với những trò ảo thuật!” Băng giá từ tay cô ta vươn ra, tạo thành một lớp bảo vệ dày đặc.
Kaoru không thể để Mizuki có thời gian suy nghĩ. “Rei, đứng dậy! Chúng ta cần em!” Anh chạy đến bên cô, giúp cô đứng dậy. “Hãy cùng nhau, chúng ta sẽ không từ bỏ!”
Rei gật đầu, mặc dù đau đớn nhưng ánh mắt cô vẫn sáng rực. “Được rồi, chúng ta sẽ làm điều này!” Cô đứng lên, sẵn sàng chiến đấu.
“Bắt đầu!” Kaoru quát. Họ lao vào tấn công, phối hợp nhịp nhàng giữa những cú đấm của Rei và bóng tối từ Jiro. Mizuki không thể giữ vững, nhưng cô ta vẫn kiên cường chống cự.
“Băng giá!” Mizuki hét lên, tạo ra một cơn lốc băng giá. Những mảnh băng văng ra, cắt xé không khí, nhưng Kaoru đã chuẩn bị. Anh dùng sức mạnh nước để tạo ra một bức tường chắn.
“Cố lên!” Jiro hô lớn, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những người đã mất. “Tự do sẽ chiến thắng!”Cuộc chiến diễn ra dữ dội. Kaoru cảm nhận được sức mạnh của cả đội ngũ đang hòa quyện lại, mỗi người đều có một vai trò quan trọng. Khi sức mạnh của họ bùng nổ, Kaoru cảm thấy như cơn bão trong lòng anh cũng đang dâng lên. “Chúng ta không thể dừng lại!”
Mizuki cảm nhận thấy sự mạnh mẽ từ Kaoru. “Ngươi sẽ không bao giờ thắng!” Cô ta quát, băng giá quanh người bắt đầu tăng tốc, phản công dữ dội.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Rei gào lên, dồn sức vào từng cú đấm. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn vì tất cả những người yếu đuối xung quanh.
Từng cú đấm của Rei, từng đợt sóng của Kaoru, tất cả đều hòa quyện, tạo thành một sức mạnh không thể ngăn cản. Nhưng Mizuki vẫn kiên cường. “Ta sẽ không để các ngươi thắng!” Cô ta hét lên, sức mạnh băng giá bùng nổ.
Khi những mảnh băng lao tới, Kaoru cảm nhận được sự đau đớn của từng vết thương, nhưng anh không lùi bước. “Chúng ta sẽ cùng nhau!” anh hô lớn, sức mạnh của họ dồn lại thành một cú đòn cuối cùng.
Cơn bão mạnh mẽ va chạm với băng giá, tạo ra những tiếng nổ vang dội. Kaoru biết đây là cơ hội của họ. Họ đã cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi, và giờ đây, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.
Nhưng giữa lúc đó, một tiếng động bất ngờ vang lên. Một tiếng nổ lớn và một ánh sáng chói lòa xuất hiện, khiến mọi người ngỡ ngàng. Một bóng đen từ xa lao tới, và Kaoru cảm thấy một nỗi lo lắng dâng trào. “Ai đó đang đến!” anh thét lên.
Mizuki cũng nhận ra điều đó, ánh mắt cô ta trở nên hoang mang. “Ai đang đến?” cô ta hỏi, giọng nói lộ rõ sự lo sợ.
Kaoru quay lại, và khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc, nỗi lo lắng trong lòng anh càng tăng. “Là ai?” anh hỏi, nhưng không ai có thể trả lời trong khoảnh khắc căng thẳng này.
Ánh sáng chói lòa dần tắt, để lại một hình ảnh mờ ảo. Kaoru cảm thấy sự bất an, và bên trong anh, một cảm giác bất lực dâng lên. Họ đã chiến đấu mạnh mẽ, nhưng giờ đây, số phận của họ lại nằm trong tay một thế lực không ai ngờ tới.
“Chúng ta phải chuẩn bị!” Kaoru quát, cảm giác căng thẳng lan tỏa trong không khí. Họ không chỉ phải đối mặt với Mizuki mà còn với một mối đe dọa mới đang tiến gần.
Khi mọi thứ trở nên tối tăm, Kaoru tự nhủ rằng họ sẽ không lùi bước. “Tự do là điều quý giá nhất,” anh thầm nghĩ, và quyết tâm trong lòng lại bùng lên. Họ sẽ phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ điều đó.