Hai Phong Thư, Hai Mối Lương Duyên

Chương 6

Tỷ tỷ cụp mắt.

“Ngươi vẫn luôn mượn thân phận thái t.ử để thư từ với ta.”

“Phải.”

“Ngươi lừa ta.”

Sắc mặt Tiêu Thừa Hành tái nhợt.

“Xin lỗi.”

“Nhưng nếu ta nói cho nàng chân tướng, có thể sẽ hại phụ hoàng, mẫu hậu và huynh trưởng.”

“Ta từng nghĩ sẽ không hồi âm nữa.”

“Nhưng mỗi lần nhận được thư của nàng, lại không nhịn được mà mở ra.”

Hắn nói rồi.

Lấy từ phía sau thư án ra một chiếc hộp gỗ.

Bên trong đặt chỉnh tề từng phong thư tỷ tỷ từng viết.

Cành mai đã sớm khô héo kia.

Cũng được kẹp trong một quyển sách, giữ gìn thật cẩn thận.

Tỷ tỷ nhìn chiếc hộp gỗ, viền mắt dần đỏ lên.

Ta đang muốn qua an ủi tỷ ấy.

Tiêu Thừa Nghiễn bỗng túm lấy cổ áo ta.

Kéo ta sang bên kia.

“Chuyện của bọn họ, để bọn họ tự nói, bây giờ, cô muốn hỏi nàng…”

Ta gạt tay hắn ra, bịt tai lại:

“Ta không nghe, ta không nghe, muốn g.i.ế.c muốn róc thì tùy ngươi.”

Trước mắt, một hộp thỏi vàng lấp lánh được Tiêu Thừa Nghiễn đưa tới.

“Bây giờ có thể nghe chưa?”

Ta lập tức đổi sắc mặt:

“Đương nhiên rồi, điện hạ.”

“Cô không trách nàng, cô chỉ muốn nói…”

Tiêu Thừa Nghiễn liếc nhìn Tiêu Thừa Hành.

“Hai ngày sau, là sinh thần hai mươi tuổi của Thừa Hành.”

Dựa theo lời phê mệnh Khâm Thiên Giám để lại năm đó.

Tiêu Thừa Hành bình an vượt qua ngày nhược quán.

Kiếp nạn kia xem như triệt để kết thúc.

Hoàng đế và hoàng hậu đã chuẩn bị ngày ấy sẽ đón hắn hồi cung.

Viết lại tên vào ngọc điệp hoàng gia.

Tiêu Thừa Nghiễn hẹn chúng ta đến biệt viện.

Vốn là muốn sau khi Tiêu Thừa Hành khôi phục thân phận, để huynh đệ hai người dùng thân phận thật sự gặp chúng ta.

Ta ôm thỏi vàng càng c.h.ặ.t hơn:

“Vậy ngươi không thể nói uyển chuyển hơn trong thư sao?”

“Ví dụ như, cô có một chuyện vui muốn chia sẻ với nàng.”

“Ngươi trực tiếp hỏi chữ viết, ai nhìn mà không sợ?”

Tiêu Thừa Nghiễn mặt không biểu cảm.

“Ai bảo nàng một phong thư cũng không viết cho cô nữa, cô còn tưởng nàng đã không muốn để ý tới cô.”

“Huống chi, cô nói như vậy cũng chỉ tưởng nàng chột dạ, không ngờ nàng sẽ trực tiếp đi c.h.ế.t.”

Ta bĩu môi:

“Chuyện này cũng không thể trách hết ta.”

“Trong kinh đều nói ngươi hỉ nộ vô thường, hoa tâm đa tình.”

“Mỗi lần chọn thái t.ử phi, còn phải đồng thời chọn hai người.”

“Cuối cùng đuổi hết ra khỏi cung.”

Lông mày Tiêu Thừa Nghiễn giật giật.

“Ai nói với nàng?”

“Toàn kinh thành đều nói như vậy.”

Tiêu Thừa Hành khẽ ho một tiếng.

Ánh mắt có chút mất tự nhiên.

Những năm này hoàng đế quả thật đã sắp xếp chọn phi ba lần.

Mỗi lần đều triệu hai quý nữ thế gia vào cung.

Bề ngoài.

Hai người đều là nhân tuyển thái t.ử phi.

Thực tế.

Một vị là để Tiêu Thừa Nghiễn xem mắt.

Vị còn lại thì cách bình phong gặp Tiêu Thừa Hành.

Hoàng đế và hoàng hậu lo Tiêu Thừa Hành sống lâu trong biệt viện sẽ cô đơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Muốn trước khi hắn khôi phục thân phận, thay hắn chọn một thê t.ử tính tình phù hợp.

Đáng tiếc.

Hai huynh đệ đều mắt cao.

Tiêu Thừa Nghiễn chê người ta nói chuyện vòng vo.

Tiêu Thừa Hành lại cảm thấy đối phương chỉ là sợ hãi hoàng quyền.

Ba lần xem mắt.

Sáu quý nữ.

Hai huynh đệ không ưng một ai.

Những cô nương ấy sau khi xuất cung lại không tiện tiết lộ sự tồn tại của Tiêu Thừa Hành.

Chỉ có thể nói mình bị thái t.ử từ chối.

Lâu ngày.

Liền biến thành thái t.ử mỗi lần đồng thời chọn hai nữ t.ử, rồi lại đuổi cả hai ra ngoài.

Ta bừng tỉnh đại ngộ.

“Cho nên ngươi căn bản không hoa tâm.”

Tiêu Thừa Nghiễn nhìn ta.

“Rất thất vọng?”

“Có một chút.”

“Ta vốn tưởng lấy bạc từ trên người ngươi, là thay trời hành đạo.”

Tiêu Thừa Nghiễn hít sâu một hơi.

Đại khái rất muốn ném ta ra ngoài.

Bên cạnh.

Tỷ tỷ khẽ hỏi Tiêu Thừa Hành:

“Trước kia ngươi cũng từng xem mắt ba lần?”

Thân thể Tiêu Thừa Hành cứng lại.

“Chỉ là cách bình phong nói mấy câu.”

“Ta ngay cả dáng vẻ của các nàng cũng không nhìn rõ.”

Tỷ tỷ gật đầu, cúi đầu uống trà, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Tiêu Thừa Hành lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

“Minh Nghi.”

“Ta và các nàng không có thư từ riêng.”

“Cũng không tặng đồ.”

“Những quyển sách, hoa lan và t.h.u.ố.c kia, ta chỉ tặng cho nàng.”

Tỷ tỷ vẫn không nói lời nào.

Tiêu Thừa Hành cúi thấp ho khan, càng ho càng dữ dội.

Tỷ tỷ cuối cùng cũng đặt chén trà xuống.

Vươn tay vỗ lưng giúp hắn.

“Gấp cái gì?”

“Ta lại không nói trách ngươi.”

Tiêu Thừa Hành ngẩng đầu, đôi mắt lại sáng lấp lánh.

Cảm giác nếu hắn có một cái đuôi, bây giờ đã vẫy tới vẫy lui rồi.

Ta nhìn đến có chút hâm mộ.

Thế là quay đầu hỏi Tiêu Thừa Nghiễn:

“Ngươi có thể cũng vẫy tới vẫy lui không?”

Tiêu Thừa Nghiễn:

“Vẫy cái gì?”

Ta c.ắ.n đầu lưỡi, ý thức được bản thân suýt nữa nói ra tiếng lòng.

Lúng túng sờ mũi, cố làm ra vẻ trấn định:

“Ý ta là, ngươi có từng tặng bạc cho ba vị cô nương kia không?”

Tiêu Thừa Nghiễn lạnh lùng nói:

“Không có.”

Ta lập tức yên lòng.

“Chỉ cần không tiêu tiền của ta là được.”

Tiêu Thừa Nghiễn:

“Lời này có ý gì?”

Tiêu Thừa Hành:

“Hoàng huynh! Ý của tẩu tẩu là, tiền của huynh đều là tiền của nàng, huynh không tiêu tiền của nàng để tặng bạc cho cô nương khác, ý của nàng chính là, huynh là người của nàng đó!”

“Ồn ào! Ai cần ngươi giải thích, cô biết.”

Tiêu Thừa Nghiễn miệng cứng lòng mềm.

Vành tai đỏ bừng đã bại lộ suy nghĩ chân thật  trong lòng hắn lúc này.

Nhưng mà ta: Thật sao? Ta thật sự nghĩ nhiều như vậy sao?

Ta và tỷ tỷ tạm thời ở lại biệt viện.