Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta

Chương 45

Chương 45:

Mấy ngày nay Diệp Trừng Tinh ở bệnh viện bồi hộ, cửa hàng Nhật Sinh mỹ thực tuy không ngừng kinh doanh, nhưng số lượng đồ ăn bán ra so với ngày thường đã giảm đi rất nhiều. Không ít khách hàng đều hy vọng có thể mua thêm một chút mỹ thực.

Hiện tại có thời gian, Diệp Trừng Tinh cũng quyết định làm nhiều thêm để bán.

Nhưng nàng vừa mới bước vào phòng bếp, liền cảm nhận được tin tức tố của Omega từ xa đang dần tới gần.

Động tác trong tay Diệp Trừng Tinh khẽ dừng lại.

... Sau lần lâm thời đánh dấu trước đó, cảm nhận của nàng đối với tin tức tố của Lê Già quả thật đã trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.

Diệp Trừng Tinh dừng lại một chút rồi mới tiếp tục động tác, mở miệng nói: "Tiểu Lê sao cũng tới đây? Ngươi vừa khỏi, nên nghỉ ngơi thêm một chút."

Lê Già bước tới, rất tự nhiên bắt đầu giúp nàng xử lý nguyên liệu, điều chỉnh các loại dụng cụ: "Tỷ tỷ mấy ngày nay ngày đêm không nghỉ chăm sóc ta, mới là người nên nghỉ ngơi mới đúng."

Động tác của nàng trôi chảy thuần thục, vượt qua giai đoạn ban đầu còn lạ lẫm khi mới giúp đỡ, hiện tại đã có thể nói là không chút phí sức.

Diệp Trừng Tinh còn muốn nói thêm gì đó, nhưng vừa mở miệng mới thốt ra được một hai chữ, liền nghe Lê Già nói: "Ta biết tỷ tỷ đau lòng ta, nhưng mà..."

Nói tới đây, nàng nhìn thẳng vào mắt Diệp Trừng Tinh: "Tỷ tỷ, ta cũng sẽ đau lòng ngươi. Cho nên đừng lại đuổi ta đi nghỉ ngơi nữa, được không?"

Diệp Trừng Tinh không ngờ Lê Già cuối cùng lại nói ra một câu như vậy. Nghe xong, nàng nhất thời ngẩn người, một lúc lâu sau mới đưa tay chống lên gương mặt, giả vờ trấn định đáp: "Cái này... như thế này... Nhưng mà không sao, ta không mệt."

Nhưng có thêm một người hỗ trợ, hiệu suất quả thật tăng lên rõ rệt. So với một mình làm, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Chỉ có điều, vì sao nhịp tim của nàng lại nhanh như vậy?

Là vì được một nữ hài tuổi tác dưới cái nhìn của nàng là nhỏ hơn mình rất nhiều chăm sóc, cho nên mới thẹn thùng sao?

Diệp Trừng Tinh cúi đầu xử lý trong tay, đúng lúc này Lê Già cũng nhìn qua. Ánh mắt hai người chạm nhau, Lê Già cong mắt, mỉm cười rất ngọt với nàng.

"...!"

Diệp Trừng Tinh lập tức rụt ánh mắt lại, mặt trong nháy mắt đỏ bừng.

Động tác trong tay vì luống cuống mà lệch đi, con dao vốn nên cắt vào nguyên liệu lại cắt lên đầu ngón tay. Lưỡi dao sắc bén, chỉ một giây sau miệng vết thương đã rịn ra giọt máu, Diệp Trừng Tinh "tê" một tiếng.

"A, tỷ tỷ, ngươi chảy máu rồi!" Bên cạnh vang lên tiếng kinh hô của Omega.

Đối diện ánh mắt lo lắng của Lê Già, Diệp Trừng Tinh theo bản năng cười nhẹ: "Chỉ là một vết cắt nhỏ thôi."

Nàng khoát tay ra hiệu Lê Già không cần lo lắng, nhưng ngay sau đó, đầu ngón tay lại bất ngờ bị đối phương ngậm vào trong miệng.

Đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua vị trí bị cắt.

Lưng Diệp Trừng Tinh tê rần, không tự giác mở to mắt, muốn rút tay về: "Chờ một chút, ngươi đang làm cái gì vậy?"

"A a..." Lê Già ngẩng đầu lên. Omega dùng lòng bàn tay lau qua khóe môi, không biết có phải dính máu hay không, màu môi nàng càng thêm diễm lệ, "Ta đang làm cái gì sao?"

Nàng hơi nghiêng đầu, nắm lấy tay Alpha, cánh môi cọ qua đầu ngón tay bị thương của Diệp Trừng Tinh. Hơi thở nóng ướt phả lên trên, nàng mở môi ra, l**m lại một lần nữa: "Ta giúp tỷ tỷ khẩn cấp khử trùng mà. Ta thấy rất nhiều người đều làm như vậy."

Nói xong, nàng lại c*n m*t vết thương một cái.

Cảm giác đau nhói rất nhỏ cùng tê ngứa lập tức truyền từ đầu ngón tay lan ra.

Mặt Diệp Trừng Tinh gần như đỏ bừng hoàn toàn, nàng nhanh chóng rút tay về, lắp bắp nói: "Không cần, thật sự không cần khử trùng như vậy, ta không sao."

"Là thế sao." Lê Già đáp lời nàng, ánh mắt ướt át, hơi thở rõ ràng có chút bất ổn.

"Ừ... Đương nhiên, ta không có chuyện gì." Diệp Trừng Tinh vừa nói vừa quan sát thần sắc của Lê Già.

Không biết vì sao, nàng cảm thấy Lê Già lúc này trông có chút hưng phấn khó hiểu... Chắc là ảo giác thôi?

Lê Già nghe nàng nói vậy liền gật đầu, dường như lại khôi phục vẻ lo lắng bình thường: "Không sao là tốt rồi. Vừa rồi ta thấy tỷ tỷ bị thương nên cái gì cũng không nghĩ nhiều. Tỷ tỷ đợi ta một chút, ta đi lấy băng cá nhân."

Nghe lời nói quan tâm của Lê Già, Diệp Trừng Tinh nhẹ nhàng thở ra, mỉm cười: "Hảo, cảm ơn Tiểu Lê."

Xem ra vừa rồi quả nhiên là nàng cảm giác sai rồi.

Nào ngờ Omega vừa ra khỏi phòng bếp, liền dựa lưng vào cửa ngồi xuống. Nàng giơ tay che hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra khóe mắt cùng gò má đã nhiễm một tầng ửng đỏ diễm lệ như son phấn. Vì hưng phấn, con ngươi cũng mơ hồ phóng đại.

Nàng đã quá quen với mùi máu tươi. Máu của những kẻ chết trong tay nàng, không có chỗ nào không bẩn thỉu khó chịu. Nhưng lúc này, giữa răng môi lại không có mùi tanh của máu, chỉ có mùi tin tức tố của Alpha.

"A... ân..." Quả nhiên, sau lần lâm thời đánh dấu trước đó, thân thể trở nên càng thêm nhạy cảm.

Thật sự là sắp điên rồi. Không ngờ nàng lại yếu tới mức này, vậy mà suýt nữa không nhịn được...

Cho tới khi sắp xếp xong lái xe, ngồi lên xe, Diệp Trừng Tinh vẫn còn có thể cảm nhận được nhịp tim của mình không cách nào khống chế.

Diệp Trừng Tinh nhìn chằm chằm miếng băng cá nhân trên đầu ngón tay mình, chỉ cảm thấy nhịp tim càng thêm rối loạn.

... Đúng rồi, băng cá nhân cũng là do Lê Già giúp nàng dán.

Thật kỳ quái.

Rõ ràng là đang cố giữ khoảng cách, nhưng vì sao lại cảm giác còn thân mật hơn trước kia?

Hơn nữa, xử lý vết thương kiểu này, trước kia nàng cũng từng giúp Lê Già làm rồi. Trước kia sao lại không có cảm giác phức tạp như bây giờ...

Diệp Trừng Tinh dựa vào ghế xe, ánh nắng hơi chói mắt. Nàng chậm rãi cong tay, che đi đôi mắt.

Trong xe bị nắng chiếu tới ấm áp. Liên tục mấy ngày không nghỉ ngơi, cảm giác mệt mỏi dâng lên, Diệp Trừng Tinh bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Có lẽ vì trước khi ngủ vẫn còn nghĩ tới Lê Già, nàng cũng mơ thấy đối phương.

Trong mộng, Omega chạm trán với nàng, mắt long lanh ngấn nước, vừa xấu hổ vừa e dè nhìn nàng: "Rất thích tỷ tỷ, ta muốn ở bên tỷ tỷ."

Diệp Trừng Tinh nghe vậy mừng rỡ không thôi: "Thật ra ta..."

Nhưng lời còn chưa dứt, cảnh tượng đã đột ngột chuyển đổi. Thiếu nữ trước mặt từ e thẹn biến thành lạnh lùng khó xử: "Đây chỉ là một lần trị liệu, đâu phải tình yêu. Vì thế mà đặt cả đời mình vào, không khỏi quá uổng phí."

Diệp Trừng Tinh: "..."

Nàng giật mình tỉnh lại.

Cánh tay vì giữ một tư thế quá lâu mà hơi tê.

Nàng buông tay, xoa nhẹ ấn đường.

Ai, Lê Già thật sự chỉ coi nàng là tỷ tỷ. Nàng đang nghĩ những thứ lung tung gì vậy, rõ ràng đã từng bị người ta uyển chuyển từ chối một lần rồi.

Chẳng lẽ... thật sự là độc thân quá lâu, cho nên mới nảy sinh những ý nghĩ vốn không nên có?

Diệp Trừng Tinh thở ra một hơi, lấy điện thoại ra mở tinh võng, hàng mi khẽ rũ xuống.

Mấy ngày nay tin tức trên tinh võng, nàng vẫn luôn an bài người theo dõi. Cục diện dư luận quả nhiên giống hệt như nàng tưởng tượng.

Bên Lâm Khuyết mời thủy quân, tiến hành khống bình trên quy mô lớn, lại còn mua không ít hot search hàng đầu. Nhờ một loạt thao tác này, hiện tại toàn bộ sự việc đã đạt tới cao trào nhiệt độ cao nhất.

Diệp Trừng Tinh nhìn những bài lên án từng câu từng chữ do tài khoản chính thức của Tinh Thiểm giải trí sau khi đảo trắng thành đen đăng tải, khi quét tới câu "Ta đối đãi Lê tiểu thư không tệ", nhịn không được cười lạnh một tiếng.

Nàng chuyển sang tinh võng, gửi cho trợ lý một tin nhắn.

... Thời cơ đã không sai biệt lắm rồi.

Đám người này tiêu dao quá lâu, sớm đã nên nhận trừng phạt.