Hắc Ám Trong Tâm Hồn

Chương 8: Sự Thật Bị Giấu Kín

Hạ Vy nắm chặt tay Tuấn, ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm nhưng cũng không giấu nổi nỗi lo lắng. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật về tổ chức của Hưng,” cô nói, giọng chắc nịch nhưng không khỏi run rẩy.

“Đúng vậy,” Tuấn gật đầu, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình. “Nếu không hiểu rõ họ, chúng ta sẽ không thể đối phó.”

Công đứng bên cạnh, ánh mắt hướng về phía bóng tối đang bao trùm. “Tôi có một người bạn trong vùng xám. Có thể anh ấy sẽ giúp được chúng ta.”

“Người bạn nào?” Tuấn hỏi, cảm giác hồi hộp trỗi dậy trong lòng.

“Anh ta tên là Lâm,” Công đáp. “Là một kẻ trung lập, nhưng biết nhiều về những bí mật trong tổ chức của Hưng.”

“Đi tìm anh ấy thôi,” Hạ Vy nói, lòng quyết tâm dâng trào. “Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa.”

Ba người quyết định lên đường, xuyên qua những con hẻm tối tăm của Umbra. Từng bước chân như dội vào lòng đất, hòa vào sự im lặng u ám của thành phố. Mỗi góc phố, mỗi bóng đèn đường yếu ớt đều như có thể ẩn chứa những bí mật mà họ cần phải khám phá.

Khi đến một quán cà phê nhỏ, nơi Công cho biết Lâm thường xuất hiện, Tuấn cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Không gian bên trong quán tràn ngập mùi cà phê nồng nặc, nhưng không khí lại lạnh lẽo như đang bị bao phủ bởi một lớp bụi mờ.

“Lâm!” Công gọi lớn, ánh mắt đảo qua từng gương mặt ngồi quanh quán. “Cậu ở đâu?”

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ góc quán. “Ở đây.” Một người đàn ông với vẻ ngoài lôi thôi, tóc dài bù xù, từ từ đứng dậy. Đó chính là Lâm.

“Công, lâu rồi không gặp,” Lâm nói, giọng đầy vẻ thờ ơ. “Còn hai người này là ai?”

“Bạn của tôi,” Công giới thiệu. “Chúng tôi cần biết về tổ chức của Hưng.”

Lâm nhíu mày. “Cậu không biết Hưng là ai sao? Hắn ta không phải là một kẻ dễ đối phó đâu.”

“Chúng tôi không sợ hắn,” Tuấn tự tin trả lời. “Chỉ cần chúng tôi biết được sự thật.”

Lâm cười nhạt. “Sự thật? Nó có thể không như bạn nghĩ đâu.” Rồi, anh ta đưa tay ra hiệu cho họ ngồi xuống. “Tôi có thông tin, nhưng nó không miễn phí.”

“Cậu muốn gì?” Công hỏi, vẻ nghiêm túc hiện rõ.

“Thông tin về tổ chức của Hưng rất quý giá. Tôi cần một cái gì đó từ các bạn,” Lâm nói, ánh mắt lấp lánh như một con rắn đang tìm mồi.

“Cái gì?” Hạ Vy không nhịn được, hỏi.

“Các bạn phải giúp tôi một việc. Tôi có một kẻ thù cũ, một trong những tay chân của Hưng. Nếu các bạn có thể giúp tôi giải quyết hắn, tôi sẽ kể cho các bạn tất cả những gì tôi biết.”

Tuấn nhìn nhau với Hạ Vy và Công, cảm giác bối rối dâng lên. “Chúng tôi không thể mất thời gian,” Tuấn nói. “Chúng tôi cần thông tin ngay bây giờ.”

“Tôi không thể tin tưởng các bạn nếu không có gì đảm bảo,” Lâm đáp lại, giọng điệu lạnh lùng.

“Được rồi,” Công hạ giọng, “chúng tôi sẽ giúp cậu. Nhưng hãy hứa sẽ cung cấp thông tin ngay sau đó.”

Lâm gật đầu, đôi mắt anh ta ánh lên sự hài lòng. “Hãy làm theo tôi.”Họ theo Lâm ra khỏi quán, hướng về một khu vực tăm tối hơn của Umbra. Đường phố ngày càng vắng vẻ, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang theo dõi từng bước đi của họ.

Khi đến một ngôi nhà bỏ hoang, Lâm dừng lại. “Hắn ở trong đó,” anh ta chỉ vào cửa ra vào. “Hãy cẩn thận.”

“Cậu không đi cùng chúng tôi?” Hạ Vy hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

“Tôi không thể,” Lâm nói, “Hắn biết tôi. Các bạn phải tự làm.”

“Chúng tôi sẽ không để cậu thất vọng,” Tuấn khẳng định, quyết tâm trong lòng.

Cả ba đứng trước cửa, cảm giác hồi hộp và nỗi sợ hãi đan xen. “Sẵn sàng chưa?” Công hỏi, ánh mắt hướng về phía Tuấn.

“Rồi,” Tuấn thở dài, nắm chặt tay. “Chúng ta phải làm điều này.”

Họ bước vào trong, không gian bên trong tối tăm và lạnh lẽo. Những tiếng động lạ vang lên, khiến họ cảm thấy như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo.

“Cẩn thận,” Tuấn thì thầm, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Hắn có thể không một mình.”

Họ đi từng bước chậm rãi, ánh mắt sắc bén như những lưỡi dao, tìm kiếm dấu hiệu của kẻ thù. Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau, làm cả ba giật nảy mình.

“Là ai?” Một giọng nói cộc cằn vang lên, từ bóng tối phía cuối căn phòng.

“Chúng tôi đến tìm bạn,” Tuấn đáp, giọng bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

Một hình bóng lớn xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Các người không có quyền ở đây.”

“Chúng tôi không muốn gây sự,” Hạ Vy vội vàng nói. “Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện.”

“Đủ rồi!” Hắn quát, ánh mắt như một con thú hoang đang bị dồn vào góc. “Các người không thể cản tôi!”

Cảm giác sợ hãi tràn ngập trong Tuấn, nhưng lòng quyết tâm không cho phép anh lùi bước. “Chúng tôi sẽ không rời đi cho đến khi có được thông tin.”

Hắn ta lao về phía họ, gương mặt đầy thù hận. “Các người sẽ hối hận vì đã đến đây!”

Cuộc chiến không thể tránh khỏi. Tuấn cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh, nhưng sự mạnh mẽ từ dòng nước thánh trong lòng anh đang dâng trào. Hắn lao tới, nhưng Tuấn đã sẵn sàng.

“Cùng nhau!” Tuấn hét lên, cảm nhận sức mạnh từ Hạ Vy và Công bên cạnh. Họ không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mà còn với chính những bóng ma trong tâm hồn mình.

Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa những kỷ niệm đau thương và hy vọng, diễn ra trong im lặng. Tuấn không thể để những bóng ma lấn át mình. Anh biết rằng tương lai của mình, của Hạ Vy và Công phụ thuộc vào quyết định của anh.

“Tôi sẽ không để bóng tối chiến thắng!” Tuấn gào lên, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Nhưng bên trong anh, những nghi ngờ vẫn không ngừng dấy lên. Liệu họ có thể vượt qua được không? Liệu những bóng ma có buông tha cho họ? Những câu hỏi đó như một cơn bão trong tâm trí Tuấn, nhưng anh không thể để chúng chi phối. Anh phải tiếp tục.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và những thử thách phía trước đang chờ đợi họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn