Hạ Nguyệt - Tử Du
Chương 8
Chương 22: Lời tỏ tình trong cơn sốt
Tôi đã ra sức khuyên can hết lời nhưng Phó Chu nhất quyết không chịu tháo khẩu trang ra. Cuối cùng, tôi đành phải ngồi bất lực nhìn anh đeo khẩu trang, kiên cường ngồi ký đống tài liệu cao như núi kia, đồng thời luôn giữ một khoảng cách an toàn cực kỳ nghiêm ngặt với tôi.
Nhưng càng về sau, tiếng thở của anh càng trở nên nặng nề hơn, động tác lật giở tài liệu cũng chậm chạp thấy rõ. Cứ cái đà này thì có ổn không đây trời? Lát nữa anh ta mà ngất xỉu ra đây thì tôi biết tính sao? "Phó Chu, hay là anh đi nghỉ ngơi trước đi? Đống tài liệu này để lát nữa ký cũng có muộn đâu."
Phó Chu ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ sương vì dính sốt, khẽ nghiêng đầu nhìn tôi: "Hửm?" Nhìn biểu hiện có gì đó sai sai, tôi vội vàng tiến lại gần, đưa tay sờ lên trán anh. Phó Chu không hề né tránh, thấy tôi tiến lại gần, anh còn chủ động rướn đầu về phía trước một chút để tôi dễ chạm vào.
Mẹ ơi, nóng như hòn than vậy!! Bệnh tình nặng thế này rồi còn ngồi đây cố chấp cái gì không biết nữa!
Tôi ra sức đỡ lấy Phó Chu, dùng hết sức bình sinh để dìu anh quay trở lại phòng ngủ, sau đó chân chạy như con thoi đi lấy khăn ấm để lau người hạ sốt cho anh. May quá, đống thuốc men của anh đều được đặt sẵn ngay trên bàn cạnh giường, đỡ cho tôi phải mất công lục tung cả nhà lên để tìm. "Phó Chu, tỉnh lại chút đi anh, uống viên thuốc này đã."
Phó Chu khẽ mở đôi mắt mơ màng, phải mất một lúc lâu mới định thần lại được người trước mặt: "Hạ... Nguyệt?" "Đúng đúng đúng, là em đây, anh tỉnh táo lại rồi thì mau uống thuốc đi này!"
Phó Chu không động đậy, đôi mắt mờ sương cứ thế dán chặt vào tôi, giây tiếp theo, anh bỗng nở một nụ cười ngốc nghếch: "Em đáng yêu quá." Mặt tôi lại được một phen đỏ bừng. Đại ca ơi, anh đúng là đang bùng cháy theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng rồi đấy!
Tôi trực tiếp đỡ anh ngồi dậy để cho anh uống thuốc, Phó Chu suốt cả quá trình đều vô cùng hợp tác, ngoan ngoãn đến lạ kỳ. Nhìn anh uống xong ngụm nước cuối cùng, tôi theo bản năng đưa tay lên xoa đầu anh vài cái: "Ngoan ngoan, chịu khó ngủ một giấc nhé."
Phó Chu lại càng cười tươi hơn, nhìn qua trông giống hệt như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi yêu thích vậy. Đợi anh uống nước xong, tôi định bụng cầm chiếc cốc đi lấy thêm nước.
Chương 23: Bí mật sau bức ảnh và Sự lựa chọn của con tim
Tôi vừa định đứng dậy thì bàn tay của Phó Chu bỗng nhiên nắm chặt lấy cổ tay tôi, đôi đồng tử đen nhánh cứ thế chớp chớp nhìn tôi không chớp mắt, lòng bàn tay anh nóng rực như lửa đốt: "Em không thể ở lại với tôi thêm một lát nữa sao?"
Chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ, không thể bước nổi nữa rồi. Bộ dạng yếu đuối, làm nũng này của Phó Chu thực sự đã đánh trúng vào điểm yếu của tôi, làm sao có thể nhẫn tâm từ chối cho được. Thấy tôi gật đầu đồng ý, khuôn mặt anh lập tức lộ rõ vẻ mãn nguyện, mỉm cười hỏi: "Bây giờ tôi đang ở trong mơ đúng không?"
Cái bộ dạng này của Phó Chu hiếm khi nào thấy được, tôi bèn nổi m.á.u trêu chọc anh: "Đúng rồi đúng rồi, anh đang mơ đấy." "Hóa ra là vậy sao." Phó Chu nhìn tôi, ánh mắt bỗng chốc thoáng chút đượm buồn: "Ít nhất là ở trong mơ, em có thể đồng ý làm bạn gái của tôi được không?"
Tôi và Phó Chu nhìn nhau trân trân suốt một hồi lâu. Cuối cùng, tôi khẽ gật đầu: "Được thôi." Phó Chu lại mỉm cười một cái: "Cảm ơn em." Nói xong liền nhắm mắt lại, chìm sâu vào giấc ngủ. Tôi: "..." Ơ kìa người ta đã khó khăn lắm mới gật đầu đồng ý rồi, anh không định làm thêm hành động gì tiếp theo sao? Đúng là ngốc thật sự mà.
Nhưng đây cũng là lần đầu tiên tôi thật lòng đồng ý với anh. Tấm chân tình của Phó Chu thời gian qua tôi đều nhìn thấu, và ngày hôm nay... tôi cuối cùng cũng đã nhìn rõ được con tim mình rồi. Chỉ vì những lỗi lầm của người cũ trong quá khứ mà nhẫn tâm đẩy một người chân thành ra xa thì thật sự là quá bất công và đáng tiếc. Nếu đối tượng là Phó Chu, tôi nguyện ý gom hết sự dũng cảm của mình để cùng anh thử một lần.
Vì bị Phó Chu nắm c.h.ặ.t t.a.y nên tôi không thể di chuyển đi đâu được, ngồi buồn chán quá nên tôi bắt đầu phóng tầm mắt ra xa để quan sát khắp phòng ngủ chính của anh. Trên bàn làm việc của anh có đặt một khung ảnh, tôi nheo mắt nhìn kỹ thì thấy bên trong là bức ảnh chụp một bãi cỏ xanh mướt, có một cô gái và một chú c.h.ó đang tươi cười vô cùng hạnh phúc.
Nhìn kỹ lại thì cả người lẫn c.h.ó trông đều quen mắt dã man. Ơ, đây chẳng phải là tôi và con Hạ Đại Tráng sao?!
Tôi khẽ khàng gỡ bàn tay của Phó Chu ra rồi rón rén bước lại gần bàn làm việc để xác nhận lại. Trang phục trong ảnh đúng là của tôi từ hồi năm ngoái rồi. Hóa ra trước đây anh ta thực sự đã từng gặp tôi từ trước rồi cơ à! Đợi anh ta tỉnh dậy, tôi nhất định phải gặng hỏi cho ra ngô ra khoai mới được...
Phải đến ba tiếng đồng hồ sau Phó Chu mới tỉnh táo lại. "Anh tỉnh rồi à!" Nhìn thấy tôi vẫn còn ngồi đó, Phó Chu có chút luống cuống: "Tôi đã ngủ bao lâu rồi?" Sau khi nhìn vào đồng hồ hiển thị thời gian, anh lại khẽ thở dài một tiếng: "Xin lỗi em nhé, lại làm phiền em quá rồi."
Tôi mỉm cười rạng rỡ: "Anh không cần phải khách sáo thế đâu. Nếu cảm thấy có lỗi thật thì anh giải thích hộ em bức ảnh này là thế nào đi?" Nhìn thấy chiếc khung ảnh trên tay tôi, đồng tử của Phó Chu lập tức co rụt lại, theo bản năng liếc nhìn xuống mặt bàn. Yên lặng một hồi lâu, anh mới thở dài một tiếng thú nhận: "Hạ Đại Tráng... ngày trước vốn là c.h.ó của tôi."
Chương 24: Thân thế thực sự của "Hạ Đại Tráng"
Con Hạ Đại Tráng ban đầu vốn không phải tên là Hạ Đại Tráng, nó có một cái tên vô cùng Tây và sang chảnh: Robin. Nghe đến đây, khóe miệng tôi cứ thế giật giật liên hồi. Thảo nào hồi mới đầu tôi gọi nó là Hạ Đại Tráng, biểu hiện của nó trông cứ kỳ thị và chê bai cái tên đó ra mặt.
Mấy tháng trước, con Đại Tráng bị lạc mất từ nhà Phó Chu, anh đã đi dán tờ rơi tìm c.h.ó khắp nơi nhưng không thấy tăm hơi đâu, cuối cùng mới được bên cửa hàng thú cưng thông báo là đã tìm thấy nó rồi. Nhưng vào thời điểm đó, con Đại Tráng đã được tôi nhặt về nuôi dưỡng.
Phó Chu nghe tin liền tìm đến tận nơi, ban đầu định bụng sẽ nói chuyện thẳng thắn với tôi để xin lại c.h.ó, nhưng sau đó phát hiện ra tình trạng tâm lý của tôi lúc ấy vô cùng tồi tệ, nếu anh nhẫn tâm dắt con c.h.ó đi thì có khi sẽ làm cho mọi chuyện của tôi càng thêm tồi tệ hơn. Vì vậy, anh quyết định tạm thời gác chuyện đó lại, lựa chọn cách âm thầm quan sát từ xa.
Ai ngờ đâu cứ đứng từ xa nhìn mãi, nhìn thế nào mà lại tự rước luôn cả đống tình cảm vào người lúc nào không hay. C.h.ó thì không đòi lại nữa, mà cả con tim của mình cũng lỡ trao cho người ta mất rồi. "Những chuyện xảy ra sau đó... thì em cũng biết rồi đấy, em trúng tuyển vào công ty của tôi."
Tôi khựng lại một chút. Khoảng thời gian tôi nhặt được con Hạ Đại Tráng cũng chính là lúc tôi bị gã người yêu cũ tồi tệ kia vu oan giá họa, chịu tổn thương nặng nề nhất... Nếu lúc đó Phó Chu thực sự dắt con c.h.ó đi, tôi không biết liệu mình có đủ sức để gượng dậy mà vượt qua giông bão được nữa hay không.
"Thế tại sao trước đây anh không nói cho em biết? Thật ra em nên nói một lời cảm ơn anh mới đúng." Phó Chu im lặng một hồi: "Tôi nghĩ em chắc chắn không muốn khơi lại những ký ức không vui trong quá khứ chút nào. Hơn nữa cảm giác cứ đứng từ xa âm thầm theo dõi người ta thế này trông cứ giống b**n th** sao ấy. Tôi sợ nếu em biết chuyện thì lại càng ghét bỏ và không muốn ở bên tôi nữa."
Tôi cầm bức ảnh trên tay, nhún vai trêu anh: "Thế thì giờ hơi phiền phức rồi đây." "Ban nãy em lỡ gật đầu đồng ý với anh mất rồi, giờ mà lật lọng đòi đổi ý ngay lập tức thì có vẻ hơi thiếu đạo đức đạo đức nghề nghiệp nhỉ?" Phó Chu ngỡ ngàng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc: "Từ bao giờ cơ? Em đồng ý rồi á?!" "Thì cách đây vài tiếng đồng hồ chứ đâu." "Thật không em? Em không gạt tôi đấy chứ, Hạ Nguyệt, em nói lại lần nữa xem nào..."
Trong bức ảnh, nụ cười rạng rỡ của cô gái năm nào như đang hòa cùng với nụ cười của hiện tại. Có lẽ trên đời này thực sự có cái gọi là ý trời, con người ta vốn dĩ đã được định sẵn là thuộc về nhau từ trước khi bản thân kịp nhận ra điều đó rồi.
Chương 25: Buổi hẹn hò chính thức và Lời hứa về chiếc Sổ Đỏ
Vì lần đi xem phim trước tôi ngủ gật mất, còn Phó Chu thì lại quá căng thẳng nên cả hai đều chưa có một trải nghiệm trọn vẹn. Thế là chúng tôi quyết định đi xem phim lại một lần nữa, coi như đây là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên sau khi xác lập mối quan hệ.
Phó Chu vẫn tỏ ra có chút căng thẳng như cũ. Lúc đi song song bên cạnh nhau, tôi có thể cảm nhận rõ ràng là anh đã mấy lần định đưa tay ra định nắm lấy tay tôi, nhưng cứ mỗi lần chuẩn bị chạm vào là anh lại rụt tay về. Cuối cùng tôi nhịn không nổi nữa, liền chủ động nắm phắt lấy bàn tay của anh. "Người anh em ơi, anh đúng là ngốc thật sự mà! Những lúc thế này là phải chủ động chộp lấy tay người ta luôn chứ, như thế mới làm cho con gái nhà người ta đỏ mặt tim đập thình thịch được chứ hiểu chưa hả?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy khuôn mặt Phó Chu đã ửng hồng từ lúc nào, anh chậm rãi gật đầu: "Ừ, sau này em nhớ dạy bảo tôi thêm nhé, tôi sẽ cố gắng học hỏi." Cái bộ dạng này của anh lại một lần nữa đánh trúng vào sở thích của tôi, làm dấy lên bản năng muốn trêu chọc anh thêm chút nữa. "Chậc chậc, mới có nắm tay thôi mà đã đỏ mặt tía tai ra nông nỗi này rồi cơ à?" Tôi hạ thấp giọng, ghé sát vào tai anh thì thầm: "Thế sau này nếu làm đến mấy chuyện khác bạo hơn thì anh định thế nào đây?"
Ngay lập tức, toàn thân Phó Chu cứng đờ như khúc gỗ, tôi được một phen cười khoái chí vô cùng. Nhưng ngay giây tiếp theo, trên má tôi bỗng truyền đến một cảm giác mềm mại, ấm áp. Vành tai của Phó Chu đỏ như muốn nhỏ m.á.u đến nơi: "Mấy chuyện khác... tôi cũng sẽ cố gắng học làm được mà." Tôi có cảm giác sắc đỏ trên vành tai của anh lúc này cũng đã lây lan sang khắp khuôn mặt mình rồi. Nhưng thật may mắn, lần này tôi đã không vì nỗi sợ hãi trong quá khứ mà bỏ lỡ mất anh. Nếu không thì làm sao có thể tự mình nếm trải được cảm giác hạnh phúc, ngọt ngào như lúc này cơ chứ!!
Nhưng đúng là vui quá hóa rồ mà. Vừa đi đến góc cua hành lang, chúng tôi đột ngột đâm sầm ngay vào một đồng nghiệp trong công ty. "Sếp... sếp Phó? Hạ Nguyệt?!" Mắt cô nàng đối diện suýt chút nữa thì lồi ra ngoài, tầm mắt đảo nhanh xuống dưới nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của chúng tôi, khẽ hít sâu một hơi lạnh: "Hai... hai người..."
Tình cảnh cũ lại một lần nữa tái diễn, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tay chân tôi bỗng chốc trở nên lạnh toát. Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay tôi đã được một lực nhẹ nhàng siết chặt lấy, giọng nói trầm ấm của Phó Chu vang lên bên cạnh: "Đúng vậy, chúng tôi đang hẹn hò." "Tôi phải vất vả lắm mới theo đuổi được cô ấy, tạm thời chưa muốn chuyện này làm rùm bén lên ở công ty, vậy nên có thể phiền em giữ bí mật giúp chúng tôi được không?"
Cô nàng đồng nghiệp lập tức trưng ra bộ mặt "quắn quéo vì gặm đường", gật đầu lia lịa: "Được chứ ạ, hoàn toàn được ạ!!" Khác hẳn với bộ dạng vụng về, lúng túng khi ở riêng với tôi, Phó Chu lúc này tràn ngập vẻ ung dung, tự tại và vô cùng đáng tin cậy. Anh đã tự mình đứng ra giải quyết êm đẹp mọi chuyện trước khi tôi kịp mở lời. Lịch sử tồi tệ năm xưa sẽ không bao giờ có cơ hội tái diễn một lần nào nữa dưới sự che chở của anh.
Đợi cô đồng nghiệp đi khuất, tôi quay sang nhìn Phó Chu trêu chọc: "Đại tổng tài cao cao tại thượng mà chấp nhận làm người tình trong bóng tối của em cơ à, chịu thiệt thòi cho anh quá rồi nhỉ." "Không thiệt thòi chút nào cả, tôi hoàn toàn có thể kiên nhẫn chờ đợi cho đến ngày hai đứa mình cùng nhau cầm trên tay chiếc sổ hồng kết hôn, lúc đó công khai cũng chưa muộn mà."
Phó Chu siết chặt lấy bàn tay tôi, nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh còn rực rỡ hơn cả ánh nắng ban mai...
- HẾT TRUYỆN -