Hạ Nguyệt - Tử Du

Chương 6

Chương 16: Trận chiến hai mặt ở rạp chiếu phim
Đại Gia Tạc Tượng: [Sao thế, chẳng phải chính bạn bảo hai người bát tự xung khắc, cần phải đặc biệt chú ý sao? Bảo bạn theo sát toàn bộ quá trình thì có vấn đề gì à?] [Hôm đó em... em bận chút việc riêng mất rồi...]
Đại Gia Tạc Tượng: [Ồ, bận việc à, được thôi.] Tôi chưa kịp thở phào thì anh đã bồi thêm: [Thế để tôi bảo luật sư đến bàn chuyện với bạn nhé, luật sư của tôi trước giờ chưa từng thua vụ nào đâu.] Tôi cắn răng: [Đừng!! Em làm là được chứ gì!]
Trời ơi là trời!! Thời gian qua tôi hành hạ Phó Chu ra nông nỗi này, nếu anh ta mà biết tôi chính là cái gã quân sư dỏm kia thì tôi xác định không có kết cục tốt đẹp đâu! Quyết không được để lộ sơ hở! Chuyện này làm tôi ăn không ngon ngủ không yên, trong khi Phó Chu thì vui mừng hớn hở ra mặt.
[Hôm đó tôi nên mặc quần áo gì? Bạn bói xem cô ấy thích phong cách nào, tốt nhất là chính xác đến từng màu sắc và kiểu dáng nhé! Màu sắc và dòng xe có ảnh hưởng gì không? Có cần phải đi làm lại tóc tai không? Tôi lấy danh nghĩa bạn bè để hẹn cô ấy, có nên đột ngột tặng hoa không? Nhưng tôi thực sự rất muốn tặng, có nên mua chuộc một cửa hàng hoa để diễn kịch không nhỉ?]
Tôi sắp suy sụp đến nơi: [Đại ca ơi, anh có thể thả lỏng ra chút được không?! Chẳng lẽ đến hôm hẹn hò, bước nào anh cũng phải nhắn tin hỏi em à? Hay để em bói luôn xem ngày mai anh bước chân nào ra đường trước thì gặp may nhé?]
Đại Gia Tạc Tượng: [Cũng được đấy, bạn bói luôn đi.] Tôi: [????]
Đêm trước buổi hẹn, tôi hoàn toàn mất ngủ. Sáng hôm sau nhìn vào hai cái quầng thâm mắt to đùng trong gương, tôi thở dài thườn thượt. Ai đó đến kết thúc trò hề này giùm tôi với!
Lúc gặp Phó Chu, tôi thầm thở phào một cái. Thấy trước đó anh căng thẳng như vậy, tôi cứ sợ anh sẽ ăn mặc quá lố, nhưng may quá, anh chỉ mặc một chiếc áo măng tô đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp trai ngời ngời. suốt dọc đường đi, thần kinh tôi căng như dây đàn, chỉ sợ không biết lúc nào anh lại nổi hứng lên sờ vào điện thoại.
Thế nhưng cho đến tận khi đứng chờ ở rạp chiếu phim, điện thoại phụ vẫn im hơi lặng tiếng. Ơ kìa? Chẳng lẽ anh định tự lực cánh sinh thật à?
Vừa mới buông lỏng cảnh giác thì Phó Chu đã rút điện thoại ra. Chuông báo động trong đầu tôi vang lên inh ỏi, quả nhiên giây tiếp theo điện thoại phụ rung lên. Đại Gia Tạc Tượng: [Chúng tôi đã im lặng suốt ba phút rồi, cô ấy có nghĩ tôi là người nhàm chán quá không? Bạn mau nghĩ hộ tôi chủ đề gì để nói chuyện đi!!]
Liếc nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Phó Chu lúc này, tôi nhịn không được "phụt" cười thành tiếng. Cái sự đáng yêu tương phản này là sao đây trời!
Phó Chu giật mình ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua điện thoại của tôi.
Chương 17: Khoảnh khắc "Bại lộ" chấn động
"Sao thế em?" "Dạ... không có gì ạ." Hú vía, suýt chút nữa thì lộ đuôi cáo.
Tôi vội vàng rụt điện thoại về phía mình, Phó Chu gật đầu không hỏi thêm nữa. Nhưng khung chat lại nảy lên một tin nhắn mới. [Cô ấy dường như đang nhắn tin với ai đó rất vui vẻ. Có phải do tôi quá nhạt nhẽo không?]
Trời ơi! Cảm giác như đang nhìn thấy một chú c.h.ó nhỏ đang cụp tai xuống vậy! Tim tôi thắt lại vì cái sự đáng yêu này, rồi bỗng nhận ra một điều: Chỉ cần tôi liên tục bắt chuyện với Phó Chu, anh ta sẽ không có thời gian để nhắn tin nữa! Như vậy nguy cơ bị bại lộ sẽ giảm đi đáng kể!
Thế là cho đến tận khi bộ phim bắt đầu, cái miệng của tôi chưa từng ngừng hoạt động. Cuối cùng cũng trụ được đến lúc rạp tắt đèn, tôi thở phào nhẹ nhõm. Lúc xem phim thế này chắc anh ta sẽ không nhắn tin cầu cứu nữa đâu nhỉ!
Tôi nhắm mắt lại định bụng giả vờ ngủ một lát. Nhưng có lẽ do tinh thần căng thẳng quá lâu, vừa được buông lỏng một cái là tôi lập tức chìm vào giấc ngủ thật luôn.
Trong cơn mơ màng, tôi còn mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, ánh mắt anh nhìn tôi lạnh thấu xương: "Trên đời này, kẻ dám trêu đùa tôi như vậy còn chưa ra đời đâu. Đem cô ta đi dìm xuống sông cho tôi." "Không muốn đâu mà aaa!!"
Tôi giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy màn hình rạp chiếu phim mới thở phào một cái. May quá, chỉ là mơ thôi. Nhưng vừa quay đầu sang, tim tôi suýt chút nữa ngừng đập.
Phó Chu đang cầm chiếc điện thoại của tôi. Chiếc điện thoại phụ. Trên màn hình vẫn đang nhấp nháy ảnh đại diện WeChat của anh. Và cái biệt danh "Đại Gia Tạc Tượng" cũng hiển thị rõ mồn một trên đó.
Phó Chu và tôi nhìn nhau trân trân suốt hai giây, anh trầm giọng nói: "Điện thoại của em cứ rung suốt, tôi định bụng giúp em tắt đi, thế là..." "À, cảm ơn anh."
Tôi chếc trân tại chỗ, nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc. Trời đất ơi, ai đó nói cho tôi biết bây giờ phải làm sao đi?! Tôi đâu có cố ý trêu đùa anh đâu cơ chứ.
Tình huống quá đỗi gượng gạo, sau khi Phó Chu trả lại điện thoại, tôi liền lấy cớ bỏ chạy thẳng vị trí. Cứ có cảm giác nếu còn ở lại thêm một giây nào nữa, tôi sẽ bị anh ta đem đi dìm sông thật mất.
Mở lịch sử trò chuyện ra xem, trong lúc tôi ngủ gật, Phó Chu đã gửi cả đống tin nhắn. [Á! Cô ấy ngủ mất rồi!] [Phải làm sao đây, tôi có nên để cô ấy tựa đầu vào vai tôi không, làm vậy có bị coi là quá phận không?] [? Bạn đâu rồi?!] ... Từng tin nhắn cứ thế tăng dần độ quạo, đến cuối cùng, chắc là do không nhịn nổi nữa nên anh ta mới bấm gọi cuộc gọi thoại luôn. Ai ngờ đâu, tiếng chuông lại vang lên ngay bên cạnh.
Toàn thân tôi tê dại. Tôi không thể hình dung nổi khuôn mặt và tâm trạng của Phó Chu sẽ ra sao khi phát hiện ra tôi chính là cái gã quân sư dỏm đã hành hạ anh suốt thời gian qua. Anh ta chắc chắn sẽ thất vọng lắm đúng không? Hay là đang muốn thủ tiêu tôi luôn rồi?
Điều làm tôi khó chịu hơn cả là, dường như tôi đã phụ lòng mong mỏi của anh mất rồi. Thậm chí sâu trong lòng, tôi còn cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ không rõ nguyên do...
Chương 18: Đơn xin từ chức và Sự thật dịu dàng
Ký ức đau buồn trong quá khứ một lần nữa hiện về như một cuốn phim quay chậm. Tôi không muốn phải trải qua cảm giác đó thêm một lần nào nữa. Vì vậy, ngay trong đêm, tôi đã chuyển hoàn toàn bộ tiền phí tư vấn vào tài khoản của Phó Chu, đồng thời soạn sẵn một bản đơn xin từ chức. Có kinh nghiệm từ lần trước rồi, lần này tôi chọn cách chủ động ra đi trước khi bão tố ập đến!
Sau khi nộp đơn từ chức xong, tôi mở khung chat với Phó Chu ra. Dù sao đi chăng nữa, tôi vẫn nợ anh một lời xin lỗi... Đang lúc vò đầu bứt tai không biết phải viết thế nào thì dòng trạng thái phía trên đổi thành "Đối phương đang nhập...". Phó Chu: [Ngày mai lên văn phòng gặp tôi một chuyến.]
Tim tôi thắt lại. Có phải anh ta tức giận quá rồi nên định gọi tôi lên để trực tiếp sỉ nhục trước toàn công ty không?
Ngày hôm sau, tôi run rẩy đứng trước cửa phòng làm việc của Phó Chu, hít sâu một hơi rồi gõ cửa bước vào. "Vào đi."
Vừa bước vào cửa, tôi liền làm một cú cúi đầu 90 độ tiêu chuẩn: "Xin lỗi anh! Thật sự xin lỗi anh rất nhiều ạ! Sếp Phó, em thực sự không cố ý đâu, chỉ là lúc đó tình huống khó xử quá em không biết phải làm sao thôi. Em sẽ tự động xin nghỉ việc, anh muốn xử lý thế nào cũng được, bắt em bồi thường cũng được, em sẽ trả dần ạ, chỉ xin anh đừng kiện em ra tòa..."
Nói một tràng dài không kịp thở làm tôi có chút thiếu oxy. Giọng nói trầm thấp của Phó Chu vang lên: "Ngồi xuống nói chuyện đi." khuôn mặt nghiêm nghị ngày thường của anh lúc này không rõ vui buồn, tôi ngoan ngoãn như một đứa trẻ phạm lỗi ngồi khép nép vào chiếc ghế đối diện.
"Em không cần phải từ chức. Công ty chúng ta triển vọng rất tốt, lại đúng chuyên ngành của em, đừng đem tương lai ra làm trò đùa."
Hả? Tôi ngơ ngác ngẩng lên: "Anh... anh không tức giận sao?"
Phó Chu giọng điệu bình thản: "Tôi không có gì để tức giận cả, mà cho dù có giận thật thì tôi cũng không làm gì em đâu. Hơn nữa tôi chỉ là có chút ngạc nhiên thôi. Nghĩ kỹ lại thì, nếu vị trí của hai bên đổi cho nhau, có khi tôi cũng sẽ làm giống như em." Đôi lông mày anh khẽ cụp xuống: "Thời gian qua tôi đã gây áp lực cho em nhiều quá đúng không, chắc em đã sợ hãi lắm, xin lỗi em nhé."
Mũi tôi bỗng chốc cay cay: "Không phải đâu ạ, người phải xin lỗi là em mới đúng..." Sao anh ta lại tốt đến mức này cơ chứ, tôi thực sự cắn rứt lương tâm đến chếc mất thôi!!!
"Hạ Nguyệt." Tôi thẳng lưng đánh bộp một cái: "Có em!" Trong ấn tượng của tôi, đây dường như là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên tôi.
Phó Chu nhìn thẳng vào mắt tôi, vành tai hơi ửng hồng, ánh mắt tràn ngập sự chân thành và nghiêm túc: "Đối với tôi, sau khi biết cả hai tài khoản đó đều là em, cảm xúc lớn nhất trong lòng tôi thực ra là sự may mắn. May quá, trên đời này không hề tồn tại cái gọi là bát tự xung khắc, cũng không có chuyện định sẵn là không hợp nhau."
Đôi mắt anh sáng quắc lên nhìn tôi, làm cho nhịp tim trong lồng ngực tôi đập loạn xạ: "Tấm chân tình của tôi thời gian qua, chắc em cũng đã rõ cả rồi đúng không? Không biết em đối với tôi... có suy nghĩ gì không?"