Chương 4: Đòn tâm lý "Gieo quẻ đầu năm"
Chắc chắn không phải mình rồi!
Tôi vừa ngân nga giai điệu nhỏ vừa đi về chỗ ngồi, nhưng vừa cầm chiếc điện thoại phụ lên, tôi lập tức bị rơi thẳng xuống hố băng.
Phó Chu đã gửi liên tiếp mấy tin nhắn.
Đại Gia Tạc Tượng: [Tôi vừa gặp cô ấy ở phòng pantry. Hôm nay trông cô ấy có vẻ mất ngủ, quầng thâm mắt rõ lắm, tôi có nên mua gì cho cô ấy tỉnh táo lại không?]
Tôi phải dùng hết sức bình sinh để nuốt tiếng thét kinh hoàng ngược vào trong lồng ngực. Đồng thời không ngừng tự trấn an bản thân: Bình tĩnh, phải hết sức bình tĩnh!
Biết đâu trong lúc tôi không để ý, có một cô nàng mất ngủ khác đã va phải anh ở phòng pantry thì sao?!
Tôi quyết không tin vào cái số phận nghiệt ngã này, nhắn lại: [Hoa anh tặng chưa?]
Đại Gia Tạc Tượng: [Tặng rồi.]
[Anh tặng hoa gì?]
[Hồng nhung.]
Tia hy vọng cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.
Là tôi thật rồi cứu tôi với!
Chưa kịp tiêu hóa xong tin sét đánh này, phía bên kia đã tiếp tục gửi tới tấp: [Để tránh người ngoài dị nghị, tôi đã tặng hoa cho cả công ty, mỗi người một loại khác nhau. Tôi khá ngạc nhiên khi một quân sư như bạn lại không nghĩ tới điều này, làm tôi hơi nghi ngờ trình độ chuyên môn của bạn đấy. Sau này chú ý một chút, tôi không muốn tình cảm của mình gây rắc rối cho cô ấy.]
Tôi ngẩn người, không ngờ Phó Chu lại có thể suy nghĩ chu toàn đến vậy. Sau vài giây cảm xúc hỗn độn, m.á.u nóng trong tôi lập tức dồn lên não. Dám nghi ngờ trình độ chuyên môn của bà đây, đúng là không thể nhịn nổi!
Nếu không phải vì muốn dò xét anh, tôi đã thèm đưa ra cái gợi ý tặng hoa ẩn danh dở hơi cám hấp đó chắc! Tỷ lệ thành công 95% của tôi không phải do đi mua bằng đâu nhé!!
Nhưng tôi cũng không thể bung lụa hết tài năng thực sự ra được, chẳng lẽ lại tự tay dạy anh ta cách xích mình lại?
Đang lúc bực bội, Phó Chu lại nhắn đến: [Thế tóm lại tôi có nên tặng gì cho cô ấy để bày tỏ chút lòng thành không?]
[Đừng tặng gì hết.] Tôi cắn răng gõ chữ: [Hai người sẽ không có kết quả đâu.]
Phó Chu: [?]
Chương 5: Thầy bói xem voi và Thùng rác công sở
Đại Gia Tạc Tượng: [Bạn còn chưa biết rõ tình hình của chúng tôi, sao lại khẳng định chắc nịch thế?]
Tôi mà không biết thì ai biết nữa? Tôi còn rõ như lòng bàn tay đây này!
Đang vắt óc suy nghĩ lý do, trong đầu tôi bỗng lóe lên một tia sáng. [Vừa rồi em mới bấm tay gieo một quẻ, anh và cô gái này bát tự xung khắc, không hợp tuổi.]
Phó Chu: [... Bạn làm quân sư tình cảm mà còn kiêm luôn cả bói toán cơ à?]
[Tất nhiên rồi anh, tình duyên vốn là chuyện huyền học tâm linh mà. Anh với cô ấy không có duyên phận đâu, từ bỏ đi anh ạ. Dù anh có làm gì đi chăng nữa, cô ấy cũng định sẵn là không bao giờ có chút thiện cảm nào với anh đâu.]
Phó Chu gửi lại hai chữ khinh bỉ: [Văn vở, cứ tiếp tục bốc phét đi xem nào.]
Tôi hừ một tiếng, quyết định tung chiêu cuối: [Không tin đúng không?] [Thiên nhãn của em cho thấy, bó hồng nhung anh tặng đã bị cô ấy ném thẳng vào thùng rác rồi. Anh không tin thì tự đi mà kiểm tra.]
Gửi xong tin nhắn này, tôi lập tức gom bó hoa hồng trên bàn, dùng một cú ném ba điểm chuẩn xác tiễn nó vào thùng rác góc phòng.
Một lúc sau, Phó Chu giống như một bóng ma lướt qua ngoài cửa hành lang. Qua khóe mắt, tôi thấy ánh mắt anh dừng lại ở chiếc thùng rác vài giây.
Tôi nhìn trộm bóng lưng anh rời đi. Anh hoang mang rồi, anh tin sái cổ rồi, anh đi đứng bắt đầu líu cả chân vào nhau rồi kìa.
Chương 6: Cuộc đối thoại "Hai mặt"
Giả vờ làm việc cật lực khoảng hai tiếng đồng hồ, nhắm chừng thời gian đã chín muồi, tôi nhắn tin cho Phó Chu. [Thế nào rồi anh, đã đi xác nhận chưa?]
Đại Gia Tạc Tượng trả lời trong một nốt nhạc: [Bạn ăn may thôi! Tôi không tin, sao cô ấy lại không thích tôi cho được?]
Con nghiện công việc mà giờ này bỏ cả việc để ôm điện thoại, xem ra bị đả kích tâm lý nặng nề lắm rồi.
Tôi cười thầm gõ máy: [Người anh em thiện lành ơi, đừng giãy giụa nữa. Có cố gắng đến mấy thì cũng chỉ là công dã tràng thôi.] Nghĩ ngợi một lát, tôi lại "an ủi" thêm: [Thật ra cô gái đó cũng chẳng tốt đẹp như anh nghĩ đâu, hay là mình đổi đối tượng khác đi, ca này em tư vấn miễn phí cho.]
Đại Gia Tạc Tượng: [?] [Mắt bạn bị mù à mà bảo cô ấy không tốt? Cô ấy siêu cấp tốt luôn nhé OK?]
Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng, sau đó lại thấy đau đầu. Cái gã này sao mà cứng đầu thế không biết? Anh ta rốt cuộc là chấm tôi ở điểm nào vậy???
[Đại ca à, hai người mới quen nhau được ba tháng, sao có thể thích đến mức này được? Anh đang diễn phim tình cảm đấy à!]
Phó Chu cười lạnh qua màn hình: [Chẳng phải bạn biết xem bói sao, không bấm ra được là tôi đã quen cô ấy hơn ba tháng rồi à?]
Hả?? Hơn ba tháng? Sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào thế nhỉ!
Sự tò mò cào xé tâm can khiến tôi ngứa ngáy không chịu nổi, nhưng ngặt nỗi tài khoản phụ này không thể hỏi thẳng được.
Và rồi tôi lại nảy ra một tối kiến. Tài khoản phụ không hỏi được thì tài khoản chính hỏi được chứ sao! Tôi chủ động nhận việc ôm tập tài liệu lên phòng giám đốc, gõ cửa bước vào.