Giữa Hai Thế Giới

Chương 6: Những ký ức đau thương

Hồng Hà đứng bên cửa sổ quán cà phê, ánh mắt dõi theo dòng người qua lại ngoài kia. Thành phố này vẫn sống nhộn nhịp, nhưng trong lòng cô, mọi thứ như đang tĩnh lặng. Những ký ức đau thương từ quá khứ như những bóng ma, lẩn khuất sau từng góc khuất tâm trí.

Cha mẹ cô, những người đã từng làm việc quần quật để nuôi sống gia đình, thường xuyên trở về với hình ảnh mờ nhạt trong những giấc mơ. Hồng Hà nhớ rõ những buổi chiều tối, khi mùi khói bếp hòa quyện với tiếng cười của mẹ, và cả những giọt nước mắt lặng lẽ của cha khi không đủ tiền cho bữa ăn. Những kỷ niệm ấy không chỉ là hình ảnh, mà còn là nỗi ám ảnh không nguôi, khiến cô luôn cảm thấy mình không đủ sức mạnh để đối mặt với thử thách.

“Cô có nhớ lần đầu tiên mình quyết định trở thành thám tử không?” Minh Quân bất ngờ hỏi, phá vỡ sự im lặng.

Hồng Hà khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười không trọn vẹn. “Tôi nhớ. Đó là khi tôi chứng kiến một vụ án mạng gần nhà mình. Cảnh sát không tìm ra thủ phạm, và mọi người chỉ coi đó là một chuyện bình thường. Tôi không thể chấp nhận điều đó.”

“Cô đã quyết tâm, nhưng giờ thì sao?” Anh hỏi, ánh mắt như muốn tìm ra điều gì đó sâu xa hơn.

“Giờ tôi cảm thấy mình như một kẻ phế sài,” Hồng Hà thở dài. “Tôi đã từng nghĩ mình có thể thay đổi mọi thứ, nhưng bây giờ, đối mặt với Kim Lan, tôi cảm thấy yếu đuối.”

“Cô không yếu đuối. Cô chỉ đang đấu tranh với chính mình,” Minh Quân nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Ai cũng có những lúc như vậy. Quan trọng là cô không từ bỏ.”

Hồng Hà gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn bao trùm. Cô không thể ngừng nghĩ về những gì đã xảy ra. Kim Lan không chỉ là một doanh nhân, mà còn là một kẻ mưu mô với những bí mật tối tăm. Mỗi bước đi của họ đều có thể bị theo dõi.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Kim Lan,” cô nói, giọng đã dần chắc chắn hơn. “Có lẽ chúng ta nên gặp Hoàng Anh ngay bây giờ.”

“Được, nhưng hãy cẩn thận,” Minh Quân nhắc nhở. “Nếu Kim Lan phát hiện ra, mọi chuyện sẽ rất nguy hiểm.”

Họ rời quán cà phê, không khí bên ngoài lạnh lẽo. Hồng Hà cảm thấy từng cơn gió như đang nhắc nhở về những điều chưa được nói ra, những bí mật đang chờ được phơi bày. Họ đi bộ qua những con phố đông đúc, lòng cô nặng trĩu với những suy tư. Bước chân của cô dường như không còn vững vàng như trước.

“Cô có muốn tạm nghỉ một chút không?” Minh Quân hỏi khi thấy Hồng Hà chậm lại.

“Không, tôi muốn đi tiếp,” cô đáp nhanh chóng, muốn đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. “Chúng ta cần phải hành động.”

Khi đến văn phòng của Hoàng Anh, Hồng Hà cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô không biết người luật sư này có thể giúp gì, nhưng cô hy vọng rằng anh ta sẽ có thông tin quý giá về Kim Lan.

“Xin chào, tôi có hẹn với luật sư Hoàng Anh,” Hồng Hà nói với người thư ký tại quầy lễ tân.

Người thư ký gật đầu và chỉ dẫn họ đến phòng làm việc của Hoàng Anh. Cánh cửa mở ra, và Hồng Hà bắt gặp ánh mắt của một người đàn ông mập mạp, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại đầy nghi vấn.

“Chào các bạn, tôi là Hoàng Anh,” anh ta nói, giọng trầm và có phần châm chọc. “Có việc gì mà tôi có thể giúp đỡ?”

Hồng Hà và Minh Quân nhìn nhau, rồi Hồng Hà quyết định lên tiếng. “Chúng tôi muốn tìm hiểu về Kim Lan. Chúng tôi nghi ngờ rằng cô ta có liên quan đến một số vụ án mạng.”Hoàng Anh nhướn mày, vẻ mặt anh ta không hề dễ dãi. “Kim Lan là một người quyền lực. Các bạn nên cẩn thận khi nhắc đến tên cô ta.”

“Tôi biết,” Hồng Hà đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng chúng tôi cần thông tin. Có thể anh biết điều gì về những mối quan hệ của cô ta không?”

Hoàng Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Tôi không thể tiết lộ thông tin cá nhân của khách hàng. Nhưng nếu các bạn đang tìm kiếm chứng cứ, có thể tôi có một số tài liệu liên quan đến các vụ án trước đây.”

“Đó là điều chúng tôi cần,” Minh Quân khẳng định. “Nếu anh có thông tin, chúng tôi sẽ rất biết ơn.”

Hoàng Anh trầm ngâm một lát, rồi đứng dậy. “Được, tôi sẽ lấy cho các bạn xem. Nhưng nhớ, những thông tin này có thể rất nhạy cảm.”

Hồng Hà và Minh Quân chờ đợi trong im lặng, không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Những giây phút trôi qua như hàng giờ, và Hồng Hà cảm thấy nỗi lo lắng lại ùa về. Cô không thể để những ký ức đau thương dẫn dắt mình, nhưng thật khó để thoát ra khỏi chúng.

“Cô có ổn không?” Minh Quân hỏi, sự quan tâm trong giọng nói của anh khiến cô cảm thấy ấm lòng.

“Chỉ là… tôi lo lắng về việc mình có thể làm gì,” Hồng Hà thừa nhận. “Tôi không muốn thất bại lần nữa.”

“Cô đã vượt qua nhiều khó khăn để đến đây. Cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ,” Minh Quân động viên.

Hồng Hà gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn chưa yên. Thời gian trôi qua, và Hoàng Anh cuối cùng cũng quay trở lại với một tập tài liệu dày cộp.

“Đây là một số thông tin tôi có được. Các bạn hãy xem và tự đánh giá,” anh nói, đặt tài liệu lên bàn.

Hồng Hà mở ra, trái tim cô đập nhanh khi lướt qua những dòng chữ. Những vụ án, những cái tên, và cả những mối quan hệ phức tạp mà Kim Lan từng có. Mỗi trang đều chứa đựng những bí mật, và cô biết rằng đây chính là manh mối mà họ cần.

“Cảm ơn anh, Hoàng Anh,” cô nói, giọng đã trở nên tự tin hơn. “Chúng tôi sẽ sử dụng thông tin này để điều tra.”

“Chúc các bạn may mắn,” Hoàng Anh đáp, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy lo lắng. “Hãy nhớ, Kim Lan không phải là một đối thủ dễ dàng.”

Ra khỏi văn phòng, Hồng Hà cảm thấy như một luồng sinh khí mới tràn đầy trong người. Họ đã có được thông tin quý giá, nhưng cô cũng biết rằng cuộc chiến với Kim Lan chỉ mới bắt đầu. Những ký ức đau thương vẫn còn đó, nhưng giờ đây, cô sẽ không cho phép chúng kiểm soát cuộc đời mình.

“Chúng ta cần phải đi ngay,” Minh Quân nói, ánh mắt anh rực lửa quyết tâm. “Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Hồng Hà gật đầu, cảm thấy một sức mạnh từ sự đồng hành của Minh Quân. Dù phía trước có khó khăn, nhưng cô không còn một mình. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng họ sẽ không lùi bước.

truyenfull,truyenfull vn