Giữa Hai Thế Giới

Chương 4: Dấu vết đầu tiên

Hồng Hà và Minh Quân theo chân thanh niên vào một con ngõ nhỏ, nơi ánh sáng nhạt dần và không khí trở nên nặng nề hơn. Những bức tường xung quanh dường như được phủ bởi lớp bụi thời gian, mang lại cảm giác u ám. Hồng Hà cảm nhận rõ rệt sự hồi hộp trong lòng, như thể họ đang bước vào một thế giới khác, nơi mọi thứ không còn đơn giản như trước.

“Chúng tôi cần thông tin về vụ án mạng,” Minh Quân lên tiếng, âm thanh của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Có ai ở đây biết về nạn nhân không?”

Thanh niên dẫn đường dừng lại, quay lại nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. “Nạn nhân là ai? Chuyện gì đã xảy ra?”

“Nạn nhân là một doanh nhân ở khu vực thượng lưu,” Hồng Hà trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chúng tôi nghi ngờ rằng anh ta có liên quan đến một đường dây buôn lậu phép thuật.”

“Buôn lậu phép thuật?” Anh ta nhếch mép cười, nhưng trong nụ cười đó có một chút châm biếm. “Các bạn đang đi tìm một con quái vật trong bóng tối. Có thể các bạn không biết, nhưng những kẻ như Kim Lan không dễ bị bắt.”

Minh Quân không để tâm đến sự chế giễu. “Chúng tôi không quan tâm đến Kim Lan. Chúng tôi chỉ cần thông tin. Nếu anh biết điều gì, hãy nói cho chúng tôi.”

“Được,” thanh niên gật đầu, rồi chỉ vào một cánh cửa gỗ cũ kỹ bên cạnh. “Vào trong đó, có thể bạn sẽ gặp được người mà các bạn cần tìm.”

Cánh cửa mở ra với một tiếng kêu cót két. Bên trong là một không gian nhỏ hẹp, nơi ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến chập chờn. Một vài người ngồi quanh bàn, trò chuyện với nhau bằng những giọng điệu thì thầm. Hồng Hà cảm thấy có điều gì đó nặng nề trong không khí, như thể những bí mật đang chờ được khám phá.

Họ bước vào, và ánh mắt của những người trong phòng lập tức đổ dồn về phía họ. Một người phụ nữ trung niên, có vẻ như là người đứng đầu, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn Hồng Hà và Minh Quân.

“Các bạn đến đây làm gì?” Cô ta hỏi, giọng điệu lạnh lùng.

“Chúng tôi cần thông tin về một vụ án,” Hồng Hà đáp, không hề lùi bước. “Một doanh nhân đã bị sát hại, và chúng tôi nghi ngờ rằng có liên quan đến buôn lậu phép thuật.”

Người phụ nữ khẽ nhếch môi, như thể đang cân nhắc điều gì đó. “Buôn lậu phép thuật là một vấn đề lớn. Không dễ để có được thông tin mà các bạn cần.”

“Chúng tôi sẵn sàng trả giá,” Minh Quân nói, giọng anh vững vàng. “Chỉ cần cho chúng tôi biết, chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì.”

“Các bạn có biết rằng thông tin này có thể đưa các bạn vào nguy hiểm?” Cô ta hỏi, ánh mắt lóe lên một cách nghiêm túc.

“Chúng tôi đã sẵn sàng,” Hồng Hà khẳng định. “Chúng tôi không thể dừng lại.”

Người phụ nữ gật đầu, rồi đưa tay chỉ vào một người đàn ông ngồi ở góc phòng. “Anh ta biết nhiều về những gì đang diễn ra. Nhưng hãy cẩn thận, những kẻ như Kim Lan không hề nhân nhượng.”Hồng Hà và Minh Quân tiến lại gần người đàn ông, ánh mắt anh ta đầy sự cảnh giác. “Tôi nghe nói các bạn đang tìm kiếm thông tin về phép thuật,” anh ta bắt đầu, giọng nói thấp và trầm.

“Đúng vậy,” Hồng Hà nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói. “Có ai biết về nạn nhân không? Chúng tôi cần biết những mối liên hệ của anh ta.”

“Người đó có nhiều kẻ thù,” người đàn ông đáp. “Nhưng điều đáng nói là anh ta đã tham gia vào một đường dây buôn lậu phép thuật lớn. Có thể Kim Lan là một phần trong đó.”

“Kim Lan?” Minh Quân nhắc lại, cảm thấy một sự rùng mình. “Cô ta có liên quan đến vụ án này?”

“Cô ta không chỉ là một doanh nhân,” người đàn ông tiếp tục. “Cô ta là một kẻ thao túng, và những người như cô ta sẽ không ngần ngại để bảo vệ bí mật của mình.”

Hồng Hà và Minh Quân nhìn nhau, nhận ra rằng mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn. “Chúng tôi cần bằng chứng,” Hồng Hà nói. “Chúng tôi không thể chỉ dựa vào lời đồn.”

“Bằng chứng không dễ dàng có được,” người đàn ông đáp. “Nhưng nếu các bạn thực sự quyết tâm, tôi có thể dẫn các bạn đến một nơi mà có thể tìm thấy manh mối.”

“Chúng tôi sẽ đi,” Minh Quân không do dự.

“Nhưng hãy cẩn thận. Đường đi không hề dễ dàng, và không phải ai cũng muốn thấy các bạn thành công,” người đàn ông cảnh báo, ánh mắt đầy sự nghi ngờ.

Hồng Hà cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.”

Họ theo người đàn ông ra ngoài, bước vào những con đường tăm tối của khu vực hạ lưu. Mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ mịt, như thể một cơn bão đang chực chờ ập đến. Hồng Hà cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đang được sắp đặt để xảy ra một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

“Chúng ta cần phải thận trọng,” Minh Quân nói, ánh mắt anh không rời khỏi những bóng hình lướt qua. “Có thể Kim Lan đang theo dõi chúng ta.”

“Đúng vậy,” Hồng Hà đồng ý. “Nhưng nếu chúng ta không hành động, mọi thứ sẽ mãi mãi ở lại trong bóng tối.”

Họ đi vào những khu phố chật hẹp, nơi ánh đèn đường chỉ đủ để soi sáng những gương mặt lấm lem bụi bẩn. Những âm thanh xung quanh trở nên ồn ào hơn, như những lời thì thầm của những kẻ bị ruồng bỏ. Hồng Hà cảm thấy một sự đồng cảm với họ, những người sống trong sự lãng quên của xã hội.

“Chúng ta cần đến nơi đó sớm,” Minh Quân thúc giục. “Thời gian không đứng yên.”

“Đúng vậy,” Hồng Hà thầm nghĩ. Họ đã tiến xa, và không thể quay lại. Những bí mật của thành phố này đang chờ đợi để được phơi bày, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.

truyenfull,truyenfull vn