Giữa Hai Thế Giới

Chương 2: Đối tác bất đắc dĩ

Hồng Hà và Minh Quân ngồi trong quán cà phê nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp tạo nên không gian thân mật nhưng cũng đầy căng thẳng. Cô nhìn quanh, cảm giác lạc lõng giữa những tiếng cười nói rộn ràng xung quanh. Hai người vừa rời khỏi khu vực thượng lưu, nơi mà cái chết của Tôn Huy vẫn còn vang vọng. Hồng Hà không thể ngừng suy nghĩ về những gì vừa diễn ra.

“Đường dây buôn lậu phép thuật…” cô lẩm bẩm. “Chúng ta cần thông tin thêm về nó.”

Minh Quân nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bàn gỗ, như thể đang xem xét từng vân gỗ. “Tôi có một số mối quan hệ trong giới cảnh sát cũ. Có thể hỏi thăm thêm về vụ án này.”

“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Hồng Hà nhấn mạnh. “Kim Lan không phải là người dễ chơi. Nếu cô ta phát hiện ra chúng ta đang điều tra…”

“Chúng ta sẽ không cho cô ta cơ hội đó,” Minh Quân cắt ngang, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Chúng ta cần phải nắm bắt thông tin từ những nguồn khác nhau, không chỉ từ Lâm.”

Hồng Hà gật đầu, cảm nhận được sự quyết tâm từ Minh Quân. Cô mở ví, lôi ra một mảnh giấy đã viết sẵn. “Tôi đã ghi lại tên một số người có thể liên quan. Họ đều là những nhân vật có tiếng trong xã hội thượng lưu, có thể biết điều gì đó về Tôn Huy và Kim Lan.”

Minh Quân liếc nhìn danh sách, rồi nhếch môi. “Chúng ta nên bắt đầu từ Hoàng Anh. Anh ta là luật sư và có nhiều mối quan hệ. Có thể anh ta biết điều gì đó mà chúng ta chưa biết.”

“Đúng,” Hồng Hà đồng ý. “Nhưng làm thế nào để gặp anh ta?”

“Để tôi lo,” Minh Quân nói, giọng điệu bình thản nhưng kiên định. “Tôi sẽ liên lạc với anh ta. Còn em, hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

Hồng Hà cảm thấy một luồng khí quyết tâm lan tỏa trong người. Họ đã bắt đầu một hành trình không thể quay lại, và cô quyết tâm chứng minh rằng những phế sài không hề vô giá trị.

***

Mấy ngày sau, Hồng Hà đứng trước văn phòng của Hoàng Anh. Tòa nhà hiện đại, mặt kính phản chiếu ánh nắng, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy sự nặng nề của áp lực. Cô gõ cửa, và một giọng nói trầm ấm từ bên trong cất lên: “Vào đi.”

Hoàng Anh ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt lấp lánh sự thông minh và khôn ngoan. Ông khoảng năm mươi tuổi, khuôn mặt phúc hậu nhưng lại có nét đa nghi. Hồng Hà không dễ dàng bị sự lịch thiệp của ông đánh lừa.

“Xin chào, tôi là Nguyễn Hồng Hà,” cô nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Tôi đang điều tra về cái chết của Tôn Huy.”

Hoàng Anh ngẩng lên, một nụ cười lịch sự nhưng có phần lạnh lùng xuất hiện. “Tôn Huy là một người có tiếng trong giới kinh doanh. Tôi rất tiếc khi nghe tin này.”

“Ông có biết mối quan hệ giữa ông ấy và Kim Lan không?” Hồng Hà hỏi, không vòng vo.

“Kim Lan là một đối tác quan trọng,” Hoàng Anh đáp. “Họ có nhiều thỏa thuận kinh doanh. Nhưng tôi không thể nói gì thêm mà không có sự đồng ý của cô ta.”

Hồng Hà không hề nao núng. “Tôi hiểu. Nhưng ông có biết liệu có ai có động cơ để hãm hại Tôn Huy không?”Hoàng Anh chần chừ, ánh mắt ông lấp lóe một tia nghi ngờ. “Trong giới kinh doanh, sự cạnh tranh rất khốc liệt. Có thể có nhiều người muốn ông ấy ra đi.”

“Cụ thể hơn,” Hồng Hà thúc giục. “Có ai mà ông biết có mối thù với Tôn Huy không?”

“Có một số người không hài lòng với cách làm ăn của ông ấy,” Hoàng Anh nói, giọng điệu dần trở nên châm chọc. “Nhưng tôi không thể đưa ra bất kỳ tên tuổi nào mà không có bằng chứng.”

Hồng Hà cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đang cạn kiệt. “Tôi không cần bằng chứng, chỉ cần manh mối.”

“Chuyện này không đơn giản như em nghĩ,” Hoàng Anh đáp, tỏ ra thận trọng. “Nếu em thực sự muốn tìm hiểu, hãy cẩn thận với những gì em sắp khám phá.”

“Ông đang dọa tôi?” Hồng Hà nhướng mày, không chịu lùi bước.

“Không,” Hoàng Anh lắc đầu, giọng điệu nghiêm túc. “Tôi chỉ muốn em hiểu rằng trong thế giới này, không ai là bạn của ai. Mọi người đều có mục đích riêng.”

Hồng Hà cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo. “Tôi không sợ. Tôi sẽ tìm ra sự thật.”

Hoàng Anh nhìn cô, ánh mắt có chút tôn trọng. “Vậy thì chúc em may mắn.”

Khi rời khỏi văn phòng, Hồng Hà cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cạm bẫy. Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn, và cô biết rằng Kim Lan sẽ không ngồi yên.

***

Tối hôm đó, Hồng Hà gặp Minh Quân trong một quán bar nhỏ, nơi những tiếng nhạc ồn ào xung quanh không thể làm giảm bớt sự căng thẳng trong không khí. “Tôi đã gặp Hoàng Anh,” cô nói, ngồi xuống trước mặt Minh Quân. “Ông ta không cho tôi nhiều thông tin, nhưng có vẻ như có nhiều người không hài lòng với Tôn Huy.”

“Cần phải tìm hiểu thêm về những người đó,” Minh Quân đáp, ánh mắt anh vẫn nghiêm túc. “Chúng ta cần một kế hoạch.”

“Có thể Sơn có thể giúp chúng ta,” Hồng Hà đề xuất. “Cậu ấy có thể xâm nhập vào hệ thống và tìm kiếm thông tin từ các hồ sơ.”

“Đúng,” Minh Quân đồng ý. “Chúng ta sẽ cần mọi sự hỗ trợ có thể.”

Hồng Hà cảm thấy phấn chấn. Cô đã không đơn độc trong cuộc chiến này. “Chúng ta sẽ không từ bỏ,” cô khẳng định.

Minh Quân gật đầu, ánh mắt anh trở nên sâu sắc hơn. “Tôi tin rằng chúng ta sẽ tìm ra sự thật, nhưng hãy cẩn thận. Kim Lan sẽ không dễ dàng để chúng ta thực hiện điều đó.”

Khi rời khỏi quán bar, Hồng Hà cảm nhận được luồng khí nóng bỏng trong lòng. Cô biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng quyết tâm của cô không thể bị khuất phục. Những bí mật đang chờ đợi, và cô sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.

truyenfull,truyenfull vn