Giữa Hai Thế Giới

Chương 16: Đối mặt với sự thật

Hồng Hà và Minh Quân đứng trước cánh cửa tòa nhà cũ kỹ, sự im lặng bao trùm khiến họ cảm thấy bất an. Hồng Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại tâm lý. “Chúng ta vào thôi,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. Minh Quân gật đầu, đôi mắt anh vẫn sắc bén, không để lỡ bất kỳ chi tiết nào.

Bên trong, không gian tối tăm như nuốt chửng họ. Mùi ẩm mốc và bụi bặm khiến Hồng Hà cảm thấy ngột ngạt. Cô rút điện thoại ra, bật đèn pin, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để soi rõ những vết nứt trên tường. “Chúng ta cần tìm kiếm mọi ngóc ngách,” Minh Quân thì thầm, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Họ chia nhau ra, Hồng Hà tiến về phía một căn phòng nhỏ ở cuối hành lang, trong khi Minh Quân kiểm tra các phòng khác. Cô mở cửa, và ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin chiếu vào những mảng tường dính đầy mạng nhện. Giữa căn phòng có một chiếc bàn cũ kỹ, trên đó có một số tài liệu bừa bộn. Hồng Hà tiến lại gần, cúi xuống lướt qua các giấy tờ.

“Này, Hồng Hà!” Minh Quân gọi từ phía ngoài, giọng anh đầy lo lắng. “Cẩn thận đấy.”

“Có gì không ổn?” Cô đáp lại, lòng hồi hộp.

“Nghe thấy tiếng động lạ,” anh nói, ánh mắt cảnh giác. “Có thể có ai đó ở đây.”

Hồng Hà đứng dậy, tim đập nhanh. “Chúng ta phải đi kiểm tra.”

Khi họ quay lại, bỗng nhiên một tiếng động vang lên từ phía sau. Hồng Hà giật mình, ánh mắt cô tìm kiếm nguồn gốc âm thanh. “Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn,” Minh Quân thì thầm. “Đi thôi.”

Họ bước ra khỏi căn phòng, nhưng không ai trong số họ chuẩn bị cho những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Một bóng người bất ngờ xuất hiện trước mặt họ, khuôn mặt quen thuộc nhưng đầy bí ẩn.

“Kim Lan!” Hồng Hà thốt lên, sự giận dữ và sợ hãi lẫn lộn trong giọng nói.

“Thật bất ngờ khi thấy các người ở đây,” Kim Lan mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không ấm áp chút nào. “Tôi không nghĩ các người lại dám mạo hiểm như vậy.”

“Cô không thể che giấu mọi thứ mãi,” Minh Quân nói, giọng anh chắc nịch. “Chúng tôi đã tìm ra sự thật.”

Kim Lan khẽ nhướng mày, vẻ mặt cô ta lạnh lùng. “Sự thật? Các người nghĩ mình có thể đấu lại tôi ư? Tôi có cả một thế giới đứng sau lưng.”“Và chúng tôi có sự thật,” Hồng Hà cắt ngang, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Cô không thể dối trá mãi.”

Bầu không khí trở nên căng thẳng, như thể một trận chiến sắp xảy ra. Kim Lan tiến lại gần hơn, ánh mắt cô ta lấp lánh sự thách thức. “Các người không biết mình đang đụng phải ai đâu. Mọi thứ trong tay tôi đều có thể biến mất chỉ trong chớp mắt.”

“Cô không thể khống chế tất cả,” Minh Quân đáp lại, giọng anh đầy quả quyết. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

“Thật đáng tiếc,” Kim Lan thì thầm, rồi đột ngột quay người, chạy thục mạng ra khỏi tòa nhà. Hồng Hà và Minh Quân không kịp phản ứng, chỉ còn lại sự im lặng ám ảnh.

“Chúng ta phải đuổi theo!” Hồng Hà nói, không chần chừ.

“Đợi đã!” Minh Quân kéo cô lại. “Có thể cô ta đã chuẩn bị trước. Chúng ta cần một kế hoạch.”

“Chúng ta không còn thời gian!” Hồng Hà thét lên, sự nóng nảy khiến cô quên đi lý trí. “Nếu cô ta thoát, mọi thứ sẽ kết thúc.”

“Cô muốn tìm ra sự thật hay chỉ muốn trả thù?” Minh Quân hỏi, ánh mắt anh nghiêm túc.

“Cả hai,” Hồng Hà thở hổn hển, quyết tâm không nhụt chí. “Chúng ta phải tìm ra những gì Kim Lan đang che giấu. Cô ta là đầu mối.”

Minh Quân gật đầu, không còn cách nào khác. Họ ra ngoài, ánh sáng ban ngày khiến đôi mắt họ nheo lại. Hồng Hà cảm thấy dòng máu nóng sôi sục trong người, cô không thể chấp nhận thất bại.

“Đi theo hướng này,” Minh Quân nói, chỉ về phía chiếc xe của Kim Lan đang rời đi. Họ lao ra đường, lòng đầy phấn khích và hồi hộp.

“Chúng ta sẽ không để cô ta thoát,” Hồng Hà khẳng định, trong lòng cô tràn đầy quyết tâm. Họ đã đi quá xa để có thể dừng lại. Mọi bí mật sẽ được phơi bày.

Khi họ chạy theo, Hồng Hà biết rằng cuộc chiến không chỉ dừng lại ở đây. Những bí ẩn đằng sau cái chết của nạn nhân và những âm mưu đen tối của Kim Lan đang chờ đợi họ. Cô cảm thấy như đang đứng giữa ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, nhưng một điều chắc chắn: họ sẽ không lùi bước.

truyenfull,truyenfull vn