Minh Quân và Hồng Hà rời khỏi sự kiện, không khí bên ngoài lạnh lẽo, như sự bế tắc trong lòng họ. Họ tìm một quán cà phê nhỏ ở gần đó, nơi mà ánh đèn ấm áp hắt ra từ bên trong tạo cảm giác dễ chịu hơn. Ngồi bên cửa sổ, Hồng Hà lặng lẽ quan sát dòng người qua lại, trong khi Minh Quân lật giở những tài liệu mà họ đã thu thập được.
“Chúng ta cần có manh mối nào đó để tiếp cận Kim Lan,” Minh Quân nói, ánh mắt chăm chú vào những tờ giấy.
“Đúng vậy,” Hồng Hà thở dài. “Cô ta không chỉ là một doanh nhân, mà còn là kẻ thao túng phía sau. Chúng ta cần phải tìm hiểu về quá khứ của cô ấy.”
“Có một điều gì đó không đúng,” Minh Quân đột ngột nói, ngẩng đầu lên. “Khi nói chuyện với cô ta, tôi cảm thấy như có điều gì đó mà cô ta đang che giấu.”
Hồng Hà gật đầu. “Cô ta biết nhiều hơn những gì mình nói. Chúng ta cần phải tìm ra cách tiếp cận khác.”
Minh Quân lật lại một tờ giấy, trong đó có tên của một người có liên quan đến Kim Lan. “Nguyễn Hoàng Anh, luật sư. Có thể ông ấy biết điều gì đó,” anh nói.
“Phải, nhưng làm sao chúng ta có thể tiếp cận ông ấy?” Hồng Hà hỏi.
“Chúng ta có thể hẹn gặp ông ấy dưới một lý do khác. Tôi sẽ tìm hiểu thêm về ông ta,” Minh Quân đề xuất.
Hồng Hà cảm thấy một tia hy vọng. “Đúng rồi, nếu ông ấy có thông tin về Kim Lan, chúng ta có thể tìm ra manh mối.”
Họ quyết định sẽ gặp Hoàng Anh vào ngày mai. Khi trời tối dần, Hồng Hà không thể ngăn khỏi những ký ức đau thương từ quá khứ. Những vụ án đã khiến cô phải đánh đổi nhiều thứ, và giờ đây, cô lại đứng trước một âm mưu khủng khiếp khác.
Buổi sáng hôm sau, Hồng Hà và Minh Quân đến văn phòng của Hoàng Anh. Không khí trong văn phòng rất trang trọng, với những bức tranh nghệ thuật treo trên tường. Hoàng Anh, một người đàn ông mập mạp với khuôn mặt phúc hậu, chào đón họ bằng nụ cười lịch thiệp nhưng không giấu nổi vẻ nghi ngờ.
“Các bạn đến đây có việc gì?” ông hỏi, giọng điệu hơi cảnh giác.
“Chúng tôi muốn thảo luận về vụ án liên quan đến ông Đinh,” Minh Quân mở lời, giữ giọng điềm tĩnh. “Chúng tôi nghe nói ông có liên quan.”
Hoàng Anh nhướng mày, ánh mắt nhìn Minh Quân đầy thách thức. “Vụ án đó đã được khép lại. Không còn gì để bàn cãi.”
“Nhưng có nhiều điều chưa rõ,” Hồng Hà chen vào. “Chúng tôi cần thông tin để làm sáng tỏ.”
Hoàng Anh thở dài, ánh mắt lướt qua hai người một cách lạnh lùng. “Tôi không thể giúp các bạn. Đôi khi, biết quá nhiều lại là một rắc rối.”Hồng Hà cảm thấy bực bội. “Nhưng nếu ông biết gì đó, có thể giúp chúng tôi loại bỏ những nghi ngờ. Ông có muốn trở thành một phần của sự thật không?”
“Các bạn nên biết vị trí của mình,” Hoàng Anh đáp, giọng điệu kiêu ngạo. “Tôi không muốn dính dáng đến những chuyện như vậy.”
Minh Quân không chịu thua, ánh mắt anh kiên quyết. “Ông có thể nghĩ rằng mình an toàn, nhưng nếu Kim Lan là kẻ đứng sau mọi chuyện, ông cũng sẽ không thoát khỏi vòng tay của cô ta.”
Hoàng Anh lặng im, có vẻ như đang suy nghĩ. Hồng Hà nắm lấy cơ hội. “Ông không muốn thấy mình trở thành nạn nhân của một âm mưu lớn hơn, phải không?”
Cuối cùng, Hoàng Anh thở dài, vẻ mặt ông ta trở nên căng thẳng. “Tôi có thể cho các bạn một thông tin. Nhưng hãy nhớ, đừng để ai biết rằng tôi đã nói.”
“Chúng tôi sẽ giữ bí mật,” Minh Quân khẳng định.
“Kim Lan có một hồ sơ cũ,” Hoàng Anh nói, ánh mắt lo lắng. “Liên quan đến một vụ án mà cô ta đã tham gia trong quá khứ. Có thể nó sẽ liên quan đến vụ việc hiện tại.”
“Ông có thể cho chúng tôi biết thêm chi tiết không?” Hồng Hà hỏi.
“Đó là một vụ án buôn lậu phép thuật. Cô ta đã bị tình nghi nhưng không bị truy tố,” Hoàng Anh nói, giọng điệu hạ thấp. “Nếu các bạn muốn tìm hiểu, hãy cẩn thận. Có thể cô ta đang theo dõi từng bước đi của các bạn.”
Hồng Hà cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Cảm ơn ông, chúng tôi sẽ cẩn thận.”
Khi rời khỏi văn phòng của Hoàng Anh, cảm giác hồi hộp lại tràn ngập trong lòng họ. Những gì họ vừa nghe thấy không chỉ là một manh mối mà còn là một lời cảnh báo. Hồng Hà biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là điều tra, mà còn là cuộc chiến sinh tồn, nơi mà những bí mật từ quá khứ có thể quyết định số phận của họ.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về vụ án đó,” Minh Quân nói, giọng điệu nghiêm túc. “Càng nhanh càng tốt.”
“Đúng vậy,” Hồng Hà đồng ý. “Chúng ta phải tìm ra bằng chứng để chứng minh Kim Lan không thể thoát tội.”
Khi họ bước ra ngoài, bầu trời trở nên âm u, như một điềm báo cho những thử thách phía trước. Hồng Hà cảm thấy quyết tâm trong lòng. “Chúng ta sẽ không từ bỏ, dù phải đối mặt với ai.”
Minh Quân gật đầu, ánh mắt anh sáng rực. “Đúng, chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
Đằng xa, một chiếc xe hơi đen bóng dừng lại, và một người phụ nữ bước ra. Hồng Hà không thể nhận ra, nhưng trong sâu thẳm, cô có cảm giác như mình đang bị theo dõi.