Giọt Nước Mắt Giữa Đỉnh Cao

Chương 1: Khởi đầu lấp lánh

Sau

Trần Ngọc Hân đứng trước gương, ánh đèn rọi lên khuôn mặt thanh tú của cô. Làn da trắng muốt, đôi mắt to tròn như ánh sao sáng, mỗi lần cô cười đều toát lên sức hút khó cưỡng. Nhưng hôm nay, ánh mắt ấy không còn rực rỡ như thường lệ. Cô chớp mắt, tự hỏi liệu có đủ can đảm để bước ra khỏi cái bóng khổng lồ mà mẹ chồng - Nguyễn Bích Thảo - đã tạo ra.

Ngọc Hân là ngôi sao trẻ trong làng giải trí, nhưng trong mắt gia đình chồng, cô vẫn chỉ là một cô gái mới chập chững vào nghề. Bích Thảo, với những thành công và quyền lực trong tay, không bao giờ để Ngọc Hân nổi bật hơn bà. Đó là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại tàn khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào khác.

"Bà ấy sẽ không để em yên đâu," Minh Tâm, người bạn thân và cũng là đồng nghiệp của Ngọc Hân, từng nói như vậy. Minh Tâm có vóc dáng thanh mảnh, nụ cười tỏa nắng và luôn biết cách động viên Ngọc Hân. "Nhưng em không thể lùi bước. Hãy chứng minh cho bà ấy thấy rằng em có thể làm được."

Ngọc Hân thở dài, ánh mắt dừng lại ở chiếc váy lấp lánh mà cô chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay. Cô biết rõ rằng đây không chỉ là một buổi tiệc thông thường. Đó là cơ hội để cô khẳng định vị trí của mình trong gia đình và trong ngành giải trí. Cô không muốn chỉ là một cái bóng, mà muốn là ánh sáng rực rỡ.

Khi tiếng chuông báo hiệu giờ ra ngoài vang lên, Ngọc Hân hít một hơi thật sâu, chỉnh lại tóc và bước ra khỏi phòng. Cô không thể để sự lo lắng cản trở bước chân của mình. Mọi người trong gia đình chồng đều đang chờ đợi, đặc biệt là Bích Thảo.

Tại bữa tiệc, không khí ngập tràn tiếng cười và ánh đèn lấp lánh. Ngọc Hân bước vào, cảm nhận được ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía mình. Cô tươi cười, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. Bích Thảo đứng ở góc phòng, đôi mắt sắc lạnh quan sát từng cử chỉ của cô.

"Chào mừng Ngọc Hân đến với gia đình chúng ta," Bích Thảo nói, giọng điệu đầy châm chọc. "Hy vọng cô sẽ không làm chúng tôi thất vọng."Ngọc Hân cười gượng, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa. Cô không thể để những lời nói của Bích Thảo làm chùn bước. "Cảm ơn bà. Tôi sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mọi người," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

Mọi người bắt đầu tụ tập quanh Ngọc Hân, khen ngợi trang phục của cô. "Ngọc Hân, cô đẹp quá! Hãy cho chúng tôi xem tài năng của cô đi!" một người trong số đó lên tiếng. Đó là dịp để Ngọc Hân thể hiện khả năng của mình.

Cô bước lên sân khấu nhỏ, trái tim đập nhanh. Ánh đèn chiếu rọi, mọi ánh mắt đều hướng về phía cô. Ngọc Hân hít một hơi thật sâu, bắt đầu trình diễn. Giọng hát của cô ngân vang, lôi cuốn mọi người. Những tràng vỗ tay vang lên, cô cảm nhận được sự ủng hộ từ khán giả.

Nhưng trong ánh mắt Bích Thảo, sự ghen tị và tính toán đã hiện rõ. Bà không thể chấp nhận rằng một cô gái trẻ lại có thể làm lu mờ vị trí của mình. Ngọc Hân biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Khi màn trình diễn kết thúc, tiếng vỗ tay vẫn chưa ngừng lại. Ngọc Hân quay lại nhìn Bích Thảo, thấy nét mặt của bà đã không còn lạnh lùng như trước. "Tốt lắm, nhưng đừng quên rằng, một ngôi sao không thể tỏa sáng mãi mãi," Bích Thảo nói với một nụ cười nhếch mép.

Ngọc Hân gật đầu, nhưng trong lòng cô đã quyết tâm. Cô sẽ không để Bích Thảo dễ dàng đánh bại mình. Cô đã đến đây với một khát khao mãnh liệt, không chỉ để chứng tỏ bản thân mà còn để giành lấy ánh sáng cho chính mình.

Buổi tiệc kết thúc, Ngọc Hân bước ra ngoài, không khí đêm mát lạnh khiến lòng cô thêm phần tỉnh táo. Cô nhìn lên bầu trời, những vì sao lấp lánh như những giấc mơ đang chờ đợi cô. Cô sẽ không từ bỏ, sẽ không để giọt nước mắt nào rơi xuống vô ích. Đây mới chỉ là khởi đầu lấp lánh cho hành trình đầy thử thách phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau