Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 1

Sau

Genyen, có lẽ là một địa danh nào đó.

Bởi vì trong cuộc điện thoại cuối cùng, giáo sư Chu đã nói: “Tiểu Phó, khi nào cháu về Thành Đô? Ông nội muốn cháu đi cùng, đến Genyen một chuyến.”

Đó là năm 2009, Chu Phó đang ở Mỹ, tích cực chuẩn bị cho bài kiểm tra cuối cùng về giới hạn và hiệu suất của chip AI, đầy háo hức mong chờ được cho cả thế giới thấy một bước tiến lớn nữa của nhân loại trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.

Chu Phó đáp lại rằng anh sẽ sớm về Thành Đô rồi vội vàng cúp điện thoại, thậm chí không kịp hỏi một câu, Genyen là gì.

Giáo sư Chu qua đời, trước khi Chu Phó kịp về nước, hậu sự do những học trò thường ngày hay liên lạc đứng ra lo liệu.

Giáo sư Chu đem di vật tặng lại cho học trò, di sản quyên góp cho nhà trường, chỉ để lại cho Chu Phó một nắm tro cốt cùng vài chữ dặn dò: Rải đi là được.

Sau khi Chu Phó về Thành Đô, cửa lớn không ra, cửa trong không bước.

Mỗi ngày Giang Bình đều gọi cho Chu Phó vài cuộc điện thoại, muốn gặp mặt anh.

Chu Phó trong điện thoại khéo léo từ chối, anh vốn không quen với sự quan tâm hỏi han của người mẹ đã tái giá này, thậm chí còn cảm thấy áp lực, anh bắt đầu cố ý hoặc vô tình bỏ lỡ các cuộc gọi của bà.

Giáo sư Chu có một người học trò làm công việc trị liệu tâm lý, dăm ba bữa lại đến nhà trò chuyện cùng Chu Phó.

Chu Phó sẽ pha trà cho bác sĩ Hứa, bình thản nói chuyện với anh ấy.

Bác sĩ Hứa gọi: “Chu Phó! Chu Phó!”

Chu Phó đang lơ đãng.

Bác sĩ Hứa: “Cậu vừa nghĩ gì thế?”

Chu Phó nhấp một ngụm trà để bớt lúng túng, ung dung trả lời: “Tôi đang nghĩ, nên rải ở đâu.”

Bác sĩ Hứa: “Cái gì cơ?”

Tro cốt của ông nội, phải rải ở đâu?

Chu Phó nhớ lại cuộc điện thoại cuối cùng giữa hai người, lên mạng tra cứu mới biết, Genyen là một ngọn núi, nằm trong địa phận huyện Lý Đường, Châu tự trị dân tộc Tạng Cam Tư, tỉnh Tứ Xuyên.

Từ Thành Đô đến Lý Đường chỉ có thể lái xe đi.

Từ Lý Đường đến núi thiêng Genyen, thậm chí định vị cũng không có.

Trên thế giới này có một nhóm người được gọi là nhà thám hiểm ngoài trời, họ có khao khát khám phá vô hạn đối với những nơi không có đường đi, vì vậy, đến Genyen là có đường, chỉ là, những con đường này chưa được ghi lại trên các ứng dụng thông minh.

Để phục vụ những nhà thám hiểm này, Lý Đường có dịch vụ bao xe khứ hồi đến núi thiêng Genyen.

Người giúp Chu Phó liên hệ dịch vụ bao xe là ông chủ nhà nghỉ, một người đàn ông Khang Ba chính gốc, nói tiếng Hán trôi chảy: “Đặt cọc trước 50, tám giờ sáng mai tài xế sẽ đến chỗ tôi đón cậu.”

Chu Phó lấy ví, tìm đúng tờ 50 tệ đưa qua.

Ông chủ nhà nghỉ nhận tiền, đánh giá Chu Phó: “Trông cậu không giống du lịch bụi.”

Làm gì có dân du lịch bụi nào da trắng trẻo thế này!

Ông chủ: “Là sinh viên mới tốt nghiệp à? Sao lại muốn lên núi thiêng Genyen?”

Chu Phó cũng muốn hỏi, vì sao ông nội lại muốn mình cùng đi đến Genyen.

Nhưng không còn cơ hội để hỏi nữa rồi.

Chu Phó cười nhạt, không có ý định tiếp lời.

Ông chủ nhà nghỉ không gặng hỏi thêm, lôi từ dưới quầy ra bình oxy, thuốc say độ cao, v.v.: “Đi núi thiêng Genyen cậu rất cần những thứ này đấy!”

Chu Phó liếc nhìn một cái: “Tôi có đủ cả rồi, cảm ơn.”

“Núi thiêng Genyen cao hơn 6000 mét so với mực nước biển, mang dư vài bình oxy để phòng hờ, bên ngoài bán 50 tệ một bình, chúng ta coi như có duyên, tôi bán cậu giá gốc, 30 tệ một bình!” Ông chủ nhà nghỉ lại lôi thêm một bình oxy từ dưới quầy lên, “58 tệ lấy hai bình, thấy sao?”

Chu Phó viện cớ ra ngoài đi dạo rồi rời khỏi nhà nghỉ.

Thị trấn gần như toàn là những tòa nhà nhỏ kiểu Tạng, bò Yak và người cùng qua lại trên phố, trang sức bạc kêu leng keng.

Bên lề đường, một bà lão mặc trang phục Tạng, tay xoay kinh luân, khuôn mặt hằn những nếp nhăn mang đầy cảm giác của những câu chuyện xưa cũ, miệng lẩm nhẩm niệm chú, thành kính và bình yên đưa mắt nhìn về phương xa.

(Kinh luân (hay bánh xe cầu nguyện) là pháp khí tâm linh đặc trưng của Phật giáo Tây Tạng, hình trụ chứa kinh văn hoặc câu chú Om Mani Padme Hum bên trong. Người Tây Tạng quay kinh luân (bằng tay, nước, gió) với niềm tin mỗi vòng quay tương đương tụng một lần kinh, tạo công đức, lan tỏa từ trường an lạc, và xoa dịu chúng sanh)

Chu Phó đứng ở góc phố đối diện nhìn bà lão đến thẩn thờ. Đột nhiên, một tiếng hắt xì lanh lảnh vang lên.

Chu Phó nhìn theo âm thanh rồi cúi đầu xuống, một đứa trẻ người Tạng đang ngồi xổm chơi bên đường, hai dòng nước mũi dài như sợi chỉ, hai mắt to như quả nho đen chớp chớp, có chút lúng túng.

Chu Phó rút khăn giấy ra, lúc quay lại thì bà lão đã biến mất, đập vào mắt anh là một bưu điện nổi bật.

— Bưu điện Bầu trời.

Trước cửa bưu điện là một hòm thư màu xanh lá, phía sau hòm thư dựng một tấm biển: Độ cao 4014 mét, hòm thư gần bầu trời nhất.

Chu Phó bước vào Bưu điện Bầu trời, chọn một tấm bưu thiếp hình núi thiêng Genyen, ngồi xuống, vặn nắp bút máy.

Anh muốn hỏi: Vì sao ông lại muốn cháu đi cùng đến núi thiêng Genyen?

Cũng muốn hỏi: Có phải cháu rất thất bại không? Có phải cháu làm ông rất thất vọng không?

Do dự mấy lần, cuối cùng anh chỉ viết xuống một câu xin lỗi.

Chu Phó bước ra khỏi Bưu điện Bầu trời, bỏ tấm bưu thiếp không ghi địa chỉ vào hòm thư màu xanh.

Thị trấn nhỏ miền Tây Nam vào tháng ba, sáu giờ rưỡi sáng vẫn chìm trong màn đêm đen đặc.

Chu Phó đứng lặng trước cửa sổ kính màu của phòng khách, trên người mặc chiếc áo khoác gió màu đen, khóa kéo kéo lên tận cùng, che khuất quai hàm góc cạnh.

Ánh bình minh dần rạng ngời khỏi dãy núi, tràn qua mái nhà kiểu Tạng và những dải cờ cầu nguyện.

Chu Phó ăn sáng xong thì trời đã sáng hẳn, người tài xế mặc áo choàng Tạng xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà nghỉ, hai tay chắp trước ngực, hơi cúi người:

“Tashi Delek!”

Chu Phó ngồi lên một chiếc ô tô cũ kỹ.

Hơn hai giờ sau, ô tô dừng lại trước một hồ nước.

Tài xế dùng thứ tiếng Hán bập bẹ giới thiệu: “Đây là ‘Con mắt Genyen’, nhìn từ trên trời xuống giống như một con mắt, con mắt của mặt đất ngước nhìn bầu trời, cậu có cần tôi chụp ảnh giúp không?”

Du khách đến đây đều sẽ chụp ảnh ở chỗ này.

Chu Phó lắc đầu.

Chặng đường sau đó, đổi sang ngồi xe máy đời cũ, tài xế cũng đổi người khác.

Chiếc xe máy lăn qua đá sỏi, làm bắn lên những mảnh đá vụn, lăn qua vũng nước, làm bắn lên bùn đất, nơi này đã không còn nhìn thấy lều đen, không thấy người du mục, không thấy bò Yak nữa.

Núi thiêng ngày càng gần, sừng sững vươn lên từ mặt đất, đỉnh núi gần như chọc thủng những tầng mây.

Xe máy chở hai người càng lúc càng khó đi lên.

Xe máy dừng lại, tài xế không biết tiếng Hán, nói tiếng Tạng xí xô xí xào với Chu Phó, khoa tay múa chân ra hiệu.

Chu Phó nửa đoán nửa mò ý của tài xế, anh nhẫn nhịn việc tự ý ép giá của tài xế, móc tiền thêm hai lần nữa mới thoát thân được.

Chu Phó lấy từ trong ba lô ra một chú chó robot màu bạc, bật nguồn, một chân gập gối quỳ xuống đất: “Xin chào, Kẻ lang thang.”

Chó robot quay một vòng tại chỗ, mắt hiện chữ ‘O’, giơ cao hai chân trước: “Xin chào, Chu Phó.”

Chu Phó: “Dò tìm vị trí địa lý.”

Khoảng mười giây, chó robot báo cáo: “Tọa độ địa lý, kinh độ Đông 99.8°, vĩ độ Bắc 29.8°, độ cao 5424 mét, gió Bắc cấp 5-6, nhiệt độ cảm nhận -2°, đề nghị giữ ấm nhiều lớp, mũ tai bèo lông cừu, giày đi tuyết, găng tay dày…”

Chu Phó ngắt lời: “Kẻ lang thang, mày nói nhiều quá.”

Mắt chó robot hiện ‘一’ (dấu gạch ngang): “Tôi không nói nữa.”

Chu Phó đeo thiết bị theo dõi chỉ số cơ thể rồi mở bản đồ ra, leo núi theo lộ trình đã định. Đường dưới chân gồ ghề, thi thoảng có thể bắt gặp dấu chân lưu lại của người đi trước, theo độ cao tăng dần, cảnh sắc càng thêm hùng vĩ, nhịp thở của Chu Phó dần trở nên nặng nề.

Chu Phó dừng bước, kiểm tra chỉ số cơ thể, uống vài ngụm nước nóng rồi tiếp tục tiến lên.

Anh nhìn chằm chằm l*n đ*nh núi, mơ hồ cảm nhận được một sức hút mạnh mẽ, cứ luôn cảm thấy leo l*n đ*nh sẽ tìm được một số câu trả lời, tâm thái bất giác trở nên vội vã, bước chân cũng nhanh hơn.

Biến cố xảy ra bất ngờ.

Tầng mây màu xám chì cuồn cuộn trên đỉnh đầu, chỉ trong vài phút đã che rợp mặt trời, tiếp đó, gió lớn cuốn theo cát mịn đập lộp bộp lên quần áo.

Chu Phó đưa tay lên che chắn, khó khăn ngoái nhìn trong gió cát, đất trời chìm trong một mảng mờ mịt.

Chu Phó khởi động lại chó robot: “Xin chào! Kẻ lang thang!”

Chó robot: “Xin chào, Chu Phó.”

Chu Phó: “Thời tiết hiện tại!”

Mắt chó robot nhấp nháy, mười mấy giây không có phản hồi.

Chu Phó dùng hai tay ôm lấy thân chó robot: “Xin chào, Kẻ lang thang, dò tìm vị trí địa lý! Báo cáo thời tiết hiện tại!”

Mắt chó robot tiếp tục nhấp nháy.

Phía chân trời sấm chớp đan xen.

Mắt chó robot hiện chữ ‘X’: “Tín hiệu đã bị ngắt kết nối… Đang kết nối lại…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau