Gió Từ Phía Đông

Chương 4: Áp lực từ gia đình

Minh Hằng đứng trước gương, gương mặt cô in bóng dưới ánh đèn vàng nhạt. Những nếp nhăn lo âu dần hiện lên khi cô nhớ lại cuộc trò chuyện với cha mẹ tối qua. Giọng nói của cha vẫn còn văng vẳng bên tai: "Con cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng về tương lai của mình. Nghề viết không phải là con đường ổn định."

Cô thở dài, chạm tay vào chiếc vòng cổ mà mẹ đã tặng trong một dịp sinh nhật. Đó là món quà mà cô luôn trân trọng, nhưng giờ đây, nó chỉ làm cô thêm nặng lòng. Tình yêu và sự kỳ vọng từ cha mẹ như những sợi dây vô hình, buộc chặt lấy cô, khiến cô không thể thở.

"Chị, chị có sao không?" Bích Ngọc, em gái cô, từ cửa phòng bước vào với vẻ lo lắng. "Nghe chị nói chuyện với ba mẹ hôm qua, em thấy rất căng thẳng."

Minh Hằng quay lại, cố gắng nở nụ cười. "Chị không sao đâu, chỉ là một chút áp lực thôi." Nhưng trong lòng cô, áp lực ấy nặng nề hơn bao giờ hết. Cô không muốn em gái thấy mình yếu đuối.

Bích Ngọc chớp chớp mắt, không tin lắm vào lời chị. "Chị đừng giấu em, em biết chị đang băn khoăn về sự nghiệp. Nếu chị không thích làm việc đó, chị có thể thử sức với điều khác mà."

"Chị biết, nhưng…" Minh Hằng dừng lại, suy nghĩ về những kỳ vọng của gia đình. "Họ không dễ dàng chấp nhận một sự thay đổi nào cả."

Ngọc gật gù, cô hiểu rằng chị gái luôn phải chịu đựng những áp lực từ gia đình, nhưng không biết làm thế nào để giúp chị. "Chị hãy nói chuyện với Quốc Huy đi. Anh ấy có thể giúp chị tìm ra hướng đi mới."

Nghe đến tên Quốc Huy, trái tim Minh Hằng bỗng dưng đập nhanh. Anh là người duy nhất khiến cô cảm thấy thoải mái và tự do. Nhưng làm thế nào cô có thể mở lòng với anh khi tâm trí vẫn đang vướng bận? "Có lẽ chị sẽ thử," cô đáp, nhưng lòng vẫn đầy mâu thuẫn.

***

Tại một quán cà phê nhỏ, Quốc Huy đang ngồi đợi Minh Hằng. Anh nhìn quanh, lòng bồn chồn. Không phải vì sợ cô không đến, mà vì anh cảm thấy có một điều gì đó chưa được nói ra giữa họ. Quốc Huy biết rõ áp lực mà Minh Hằng phải chịu từ gia đình. Anh muốn giúp cô, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Khi Minh Hằng bước vào, ánh mắt họ chạm nhau, và mọi lo âu dường như tan biến. Quốc Huy mỉm cười, nhưng trong nụ cười đó có chút gì đó mơ hồ. "Chào, Minh Hằng! Hôm nay em trông thật rạng rỡ."

"Chào Quốc Huy," cô đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên. "Cảm ơn anh." Họ chọn một góc yên tĩnh, nơi mà những tiếng ồn của cuộc sống bên ngoài dường như không thể len lỏi vào.

"Em đã nghĩ về dự án mà chúng ta đang cùng thực hiện chưa?" Quốc Huy hỏi, cắt đứt sự im lặng có phần ngượng ngùng.

"Rồi," Minh Hằng đáp, nhưng tâm trí cô lại đang mải suy nghĩ về những điều khác. "Nhưng… có một số điều mà em cần phải nói với anh."

Quốc Huy nhìn cô, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc. "Em có thể nói ra. Anh ở đây để lắng nghe."

Minh Hằng hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những lo lắng đang lấn át tâm trí. "Em đang cảm thấy áp lực từ gia đình. Họ không đồng tình với việc em theo đuổi nghề viết. Họ muốn em làm điều gì đó khác.""Em không cần phải làm điều gì mà mình không muốn," Quốc Huy nói, giọng điệu chắc chắn. "Cuộc sống là của em, và em có quyền quyết định cho chính mình."

Câu nói của Quốc Huy như một làn gió mới, nhưng Minh Hằng vẫn cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng. "Nhưng nếu em không làm theo những gì họ mong muốn, họ sẽ thất vọng. Em không muốn làm họ buồn."

Quốc Huy nhíu mày, không đồng tình. "Em không thể sống vì người khác. Điều đó chỉ khiến em đau khổ hơn mà thôi."

Minh Hằng im lặng. Cô muốn tin vào lời anh, nhưng thực tế không hề đơn giản. "Em biết, nhưng điều đó thật khó khăn."

"Em không đơn độc. Anh sẽ ở đây bên cạnh em," Quốc Huy nói, ánh mắt anh đầy sự chân thành. "Chúng ta có thể tìm cách để giúp nhau vượt qua mọi thứ."

Cảm giác ấm áp từ lời nói của Quốc Huy khiến cô có chút an lòng. "Cảm ơn anh, Quốc Huy. Em sẽ cố gắng."

Cuộc trò chuyện tiếp tục với những ý tưởng về dự án khởi nghiệp. Quốc Huy tràn đầy năng lượng, mỗi câu nói của anh như một ngọn lửa thắp sáng những suy nghĩ trong đầu Minh Hằng. Cô cảm thấy một chút hy vọng le lói, dù áp lực từ gia đình vẫn đang đè nặng.

Khi họ rời quán cà phê, không khí giữa họ dần trở nên thân thiết hơn. Quốc Huy đề nghị: "Chúng ta nên gặp nhau thường xuyên hơn để thảo luận về dự án."

"Đúng vậy," Minh Hằng đồng ý, nhưng lòng vẫn còn nhiều điều băn khoăn. "Có lẽ chúng ta nên tìm một không gian làm việc chung."

Họ cùng nhau đi dạo qua những con phố đông đúc. Trong lòng Minh Hằng, nỗi lo lắng về gia đình vẫn hiện hữu, nhưng Quốc Huy đang dần trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của cô. Anh khiến cô cảm thấy tự do, như thể có một cánh cửa mới đang mở ra.

"Chị có nghĩ rằng, nếu em theo đuổi đam mê, thì cha mẹ sẽ hiểu không?" Quốc Huy hỏi, nhìn thẳng vào mắt cô.

"Em không biết," Minh Hằng thở dài. "Có thể họ sẽ không bao giờ hiểu."

"Vậy thì em hãy cho họ thấy rằng em có thể thành công với những gì mình chọn. Đó mới là cách thuyết phục tốt nhất." Quốc Huy nói với sự quyết tâm.

Câu nói ấy như một lời hứa, nhưng cũng là một thử thách. Minh Hằng cảm nhận được sức mạnh của những lời anh nói. Dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng, cô biết rằng mình không đơn độc trong cuộc chiến này.

Khi chia tay, Minh Hằng cảm thấy lòng mình tràn đầy hy vọng. Cô đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách từ gia đình và cả những mối quan hệ phức tạp đang chờ đón. Quốc Huy đã mang đến cho cô sức mạnh, và cô sẽ không để điều gì ngăn cản mình tìm kiếm hạnh phúc.

Chỉ còn lại bóng đêm bao trùm, nhưng trong lòng Minh Hằng, ánh sáng của một tương lai mới đang dần ló rạng. Cô bước đi, với tâm thế mạnh mẽ hơn, quyết tâm hơn. Gió từ phía Đông lại thổi qua, mang theo những đổi thay bất ngờ đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn