Gió Qua Rừng Thẳm
Chương 19: Bên Nhau Giữa Rừng Già
Khói lam mỏng bốc lên quanh đám lửa nhỏ giữa rừng, cuộn theo từng đợt gió nhè nhẹ, tỏa hương thơm của cỏ tươi và củi mục. Dao ngồi quỳ bên bếp, tay vững vàng chẻ nấm rừng, sắp từng lát lên chiếc mẹt tre. Vi An tỉ mỉ lựa gạo trong rá, còn Linh ngồi cạnh, vừa lặt rau vừa miệng lẩm bẩm, thỉnh thoảng lại liếc sang phía Dao, như sợ người kia bỗng dưng biến mất khỏi tầm mắt mình.
Một buổi chiều yên bình hiếm hoi. Sau những ngày dài căng thẳng, ba người lại được quây quần, tựa như bao đứa trẻ của núi rừng xưa kia—chỉ nghĩ tới bữa cơm chiều, tiếng cười và một mái nhà đủ che gió.
Vi An xắn tay áo, lấy gáo múc nước suối đổ vào nồi đất. Gió nhẹ làm mái tóc dài của cô khẽ bay, ánh mắt lấp lánh niềm vui nhỏ nhoi: “Hôm nay ta nấu canh nấm với cá khô được không chị Dao? Em tìm được ít rau dại non, Linh lại vừa bắt được mấy con tép suối.”
Dao gật đầu, đôi mắt phượng dịu lại. “Cứ như vậy đi. Đơn sơ nhưng đủ ấm lòng rồi.”
Linh nhướng mày: “Không thêm chút gì cho hấp dẫn sao? Hay là ta nướng thêm củ mài với lá mắc mật, ăn cùng cho thơm miệng.”
Dao nhìn Linh, cười nhẹ: “Ngươi chỉ giỏi nghĩ món ăn. Lần nào cũng làm náo loạn bếp núc.”
Linh bĩu môi, nhưng đáy mắt ánh lên vẻ thích thú. “Chị cứ nói thế thôi, chứ lần nào cũng ăn hết sạch. Có khi còn giành phần người khác.”
Vi An phì cười, đưa tay che miệng: “Hai người lại bắt đầu rồi. Bữa cơm cuối cùng giữa rừng, chỉ mong ai cũng vui vẻ.”
Một khoảng lặng trôi qua. Từng người lặng lẽ làm việc của mình, không ai bảo ai, nhưng mọi động tác đều nhịp nhàng, ăn ý đến lạ lùng. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng rau xào xèo xèo, mùi thơm quyện khắp không gian nhỏ. Thỉnh thoảng, một cơn gió mạnh ùa qua, thổi tung những chiếc lá khô, mang theo tiếng chim rừng gọi bầy ở xa xa.
Vi An ngồi xuống, cẩn thận gỡ từng con tép, bỏ vào nồi canh nấm. Tay cô khéo léo, động tác mềm mại như múa. Linh giúp Dao nhóm lại lửa, thi thoảng dùng que tre khuấy nồi cháo, rồi lặng lẽ nhìn Dao qua làn khói mỏng.
Dao vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt có phần dịu lại. Nhìn Linh, cô khẽ nói: “Ngày mai, mỗi người lại trở về nơi của mình. Có lẽ sẽ lâu lắm mới được ngồi ăn cùng nhau như thế này.”
Linh ngừng tay, nhìn Dao đăm đăm. “Không. Dù ở đâu, chỉ cần chị gọi, em sẽ đến. Em không muốn rời xa chị.”
Vi An cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Em cũng vậy. Em không có nơi nào gọi là nhà, chỉ mong được ở bên hai người.”
Gió rừng lại ùa về, luồn qua mái tóc, mang theo mùi đất, mùi lá mục. Dao thở dài, ánh mắt lặng lẽ dõi theo quầng khói bay cao. “Có lẽ mai này mỗi người mỗi ngả, nhưng gió sẽ mang lời hẹn này đi khắp rừng. Miễn còn nhớ, còn thương, thì vẫn là nhà.”
Linh bất giác nắm lấy tay Dao. “Chị hứa rồi đó. Đừng quên em.”
Dao siết nhẹ tay Linh, ánh mắt sâu thẳm. “Không bao giờ quên. Dù thế giới ngoài kia đổi thay bao nhiêu lần, chị vẫn giữ lời hứa này.”
Vi An ngước nhìn hai người, ánh mắt ánh lên tia buồn khó giấu, rồi vội cúi xuống, múc canh ra bát. “Canh chín rồi. Mỗi người một bát. Ăn đi, kẻo nguội.”
Linh nhanh nhảu đưa tay, cười tươi rói: “Ta ăn trước, để xem tài nghệ của Vi An có tiến bộ không.”
Vi An mím môi, gắp thêm miếng cá khô cho Linh. “Ăn từ từ thôi, nóng đấy.”
Dao lặng lẽ múc bát cho mình, rồi lấy đũa gắp miếng nấm, đưa lên miệng. Vị ngọt thanh, hương nấm rừng quyện cùng cá khô và rau dại, giản dị mà thấm đượm tình thân.
Cả ba cùng ngồi sát bên nhau, lưng tựa vào gốc cây, bát canh nóng tỏa hơi, xua tan cái lạnh của rừng chiều. Tiếng cười nói vang lên, lẫn trong tiếng gió vi vút qua ngàn lá.
Linh kể chuyện thời nhỏ đi săn cùng cha, bị mắc bẫy chuột rừng, suýt nữa khóc nhè. Vi An kể chuyện lạc đường trong rừng, gặp con sóc nhỏ dẫn lối về lều. Dao thì kể về những ngày đầu học nghề thuốc, phải phân biệt từng cọng cỏ, từng hạt giống, có lần nhầm lẫn khiến cả lều bốc mùi hôi suốt mấy ngày.
Những câu chuyện giản dị, không đầu không cuối, nhưng ai cũng bật cười, cảm giác như đã thân quen từ kiếp trước. Ánh lửa bập bùng hắt lên từng khuôn mặt, soi rõ niềm hạnh phúc mộc mạc, không vướng bận danh phận, quyền lực hay thù hận.
Khi bữa cơm gần tàn, Linh rút trong túi áo một gói nhỏ, đưa cho Dao và Vi An. “Ta có chút quà. Không lớn lao gì, chỉ là sợi chỉ đỏ của mẹ ta, bện từ tóc và tơ rừng. Ở Sơn Lang, người thân sẽ trao cho nhau khi chia xa.”
Vi An ngập ngừng: “Chị tặng cho em thật sao?”
Linh gật đầu, đưa cho Vi An một sợi, rồi nhẹ nhàng buộc quanh cổ tay cô. “Để nhớ, chúng ta từng là gia đình.”
Dao nhìn sợi chỉ đỏ trong tay, ngón tay khẽ v**t v* từng sợi. “Cảm ơn Linh. Chị sẽ giữ gìn.”
Linh chợt quay sang Dao, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. “Còn chị, em tự buộc cho chị.”
Dao không nói gì, để mặc cho Linh quỳ xuống, cẩn thận buộc sợi chỉ quanh cổ tay mình. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều lặng thinh, chỉ nghe tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng gió rừng dào dạt quanh quẩn đâu đây.
Vi An ngồi im, lặng lẽ nhìn hai người, trên môi nở nụ cười mơ hồ. Dường như cô cũng cảm nhận được một điều gì đó rất mong manh, nhưng cũng rất bền lâu, như sợi chỉ đỏ vắt ngang số phận.
Trời sẩm tối dần. Bên ngoài, tiếng côn trùng râm ran, từng đốm lửa lập lòe như những ngôi sao nhỏ vắt ngang bầu trời rừng. Vi An gom bát đũa mang đi rửa ở suối, để lại Dao và Linh ngồi bên đống lửa, ánh mắt dõi theo cánh chim nhỏ lướt qua tán lá.
Linh khẽ hỏi: “Chị có từng nghĩ, nếu không gặp em, cuộc đời chị sẽ thế nào?”
Dao im lặng một lúc lâu, rồi đáp: “Có lẽ chị vẫn sống như cũ—im lặng, cô độc, chỉ biết gồng mình gánh vác mọi thứ. Nhưng nhờ có em, chị mới biết mình cũng có thể yếu mềm, cũng cần được ai đó nắm tay.”
Linh mỉm cười, tay nắm chặt lấy tay Dao. “Em cũng vậy. Em tưởng mình chỉ cần mạnh mẽ, chỉ cần không ai coi thường là đủ. Nhưng khi ở bên chị, em mới thấy mình muốn được nhỏ bé, muốn có người chở che.”
Dao nghiêng đầu, tựa nhẹ lên vai Linh. “Chúng ta đều đã mệt rồi. Chỉ mong mai này, dù sóng gió thế nào, vẫn giữ được phút bình yên này.”
Linh siết chặt vai Dao, thì thầm: “Chị đừng đi đâu nữa, được không?”
Dao khẽ gật, mắt ngân ngấn nước. “Chị ở đây. Mãi ở bên em.”
Vi An trở lại, thấy hai người ngồi sát bên nhau, chỉ mỉm cười, không lên tiếng. Cô lặng lẽ nhóm thêm củi, ngồi dựa lưng vào thân cây, ngước nhìn trời đêm thăm thẳm. Bên tai, tiếng gió xào xạc như lời ru của mẹ, như hơi thở của tổ tiên vẫn còn đâu đây.
Một lúc sau, Vi An khẽ hát, giọng trong vắt lan vào màn đêm. Khúc hát cổ xưa, lời lẽ giản dị về mái nhà, về những người thương yêu. Dao và Linh cũng khẽ ngân nga theo, tiếng hát hòa quyện, nhẹ nhàng mà da diết, như gửi gắm bao tâm tình vào gió.
Bữa cơm cuối cùng giữa rừng già kết thúc trong lặng lẽ. Không ai muốn nói về ngày mai, không ai nhắc chuyện chia xa. Chỉ còn hơi ấm của nhau, mùi khói bếp, tiếng hát và lời nguyện ước lặng thầm.
Đêm dần khuya. Mỗi người tựa vào vai nhau, thiếp đi giữa tiếng gió rừng và nhịp tim đồng điệu. Trong mơ, Dao thấy mình cùng Linh bước giữa rừng sâu, tay trong tay, phía trước là ánh sáng dịu dàng len qua vòm lá. Vi An đi sau, dáng nhỏ nhắn, nụ cười rạng rỡ, như một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc đời họ.
Trời chưa sáng hẳn, tiếng chim rừng đã ríu rít gọi nhau. Dao tỉnh giấc, thấy Linh vẫn nắm chặt tay mình, còn Vi An cuộn tròn như chú mèo nhỏ bên gốc cây. Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, đắp lại tấm áo cho Vi An, rồi quay sang ngắm gương mặt Linh trong ánh sáng ban mai nhàn nhạt.
Linh hé mắt, khẽ cười: “Chị dậy sớm thế?”Dao đáp nhỏ: “Muốn ngắm em thêm một chút. Sợ mai này lại chẳng còn dịp.”
Linh kéo Dao lại gần, thì thầm: “Chỉ cần chị muốn, lúc nào cũng có em ở bên.”
Hai người ngồi sát, lặng lẽ nhìn nhau, chẳng ai nói gì nữa. Vi An vươn vai, ngáp một cái, rồi mỉm cười: “Sáng nay, ta nấu cháo ngô nhé? Để em đi hái thêm ít lá thơm.”
Linh bật dậy, chạy theo Vi An, miệng không quên trêu: “Coi chừng lạc đường, lại phải nhờ chị Dao đi tìm.”
Dao nhìn theo, khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên. Gió sớm mang theo mùi lá mới, rừng già như đang mở lòng đón chào một ngày mới.
Trong lúc hai người kia hái lá, Dao lặng lẽ dọn lại đống lửa, gom tro tàn rắc vào gốc cây. Mỗi động tác đều nhẹ nhàng, như gửi gắm lời tạ ơn rừng già đã che chở cho họ suốt thời gian qua.
Một lát sau, Linh và Vi An trở về, tay cầm đầy lá thơm, hoa rừng và ít trái dại. Ba người cùng nhau nấu bữa sáng cuối cùng, tiếng cười đùa vang dội cả góc rừng. Cháo ngô thơm lừng, vị ngọt tự nhiên quyện với mùi lá rừng, ai cũng ăn đến no bụng mà vẫn thòm thèm.
Sau bữa ăn, cả ba cùng ngồi tựa lưng vào nhau, mắt dõi về phía bầu trời rộng. Trên cao, từng đàn chim nhỏ chao liệng, cánh đập rộn ràng giữa làn gió nhẹ.
Linh nắm tay Dao, hỏi khẽ: “Chị có muốn gửi gì cho gió không?”
Dao trầm ngâm một lúc, rồi thì thầm: “Chị gửi lời nguyện: Mong ngày sau, dù sóng gió, vẫn giữ được trái tim bình yên.”
Vi An nhắm mắt, lặng lẽ nói: “Em chỉ mong có một mái nhà thật sự, được ở bên những người thương yêu.”
Linh mỉm cười, xiết nhẹ tay Dao. “Còn em, chỉ cần được nắm tay chị đi khắp rừng già, mọi điều khác đều không quan trọng.”
Cả ba cùng im lặng. Gió rừng thổi qua, lay động từng tán lá, mang theo lời nguyện ước bay xa, hòa vào tiếng chim, tiếng suối và tiếng thì thầm của núi rừng.
Một lúc sau, Vi An đứng lên, giọng nhẹ bẫng: “Em đi rửa bát. Hai người cứ ngồi đó đi.”
Linh nhìn theo bóng Vi An, rồi quay lại, thì thầm với Dao: “Em sợ lắm, chị biết không? Sợ mọi thứ chỉ là giấc mơ. Sợ tỉnh dậy lại chẳng còn ai bên cạnh.”
Dao đặt tay lên má Linh, dịu dàng: “Không phải mơ đâu. Chị ở đây, em cũng ở đây. Mọi thứ đều thật.”
Linh tựa đầu vào vai Dao, mắt khép hờ. “Chị hứa rồi đó. Đừng bỏ em.”
Dao mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt tóc Linh. “Chị không đi đâu cả. Nếu có, cũng mang em theo.”
Hai người ngồi sát bên nhau, chẳng cần nói gì thêm. Gió rừng cứ thổi, mát lạnh và dịu dàng, như vỗ về những trái tim đã trải qua bao sóng gió.
Vi An trở lại, ngồi xuống bên cạnh, tựa đầu vào vai Dao. “Ước gì thời gian dừng lại ở đây.”
Dao siết chặt hai người vào lòng. “Chúng ta còn nhiều điều phải làm. Nhưng dù thế nào, chị tin, gió sẽ đưa ta trở lại bên nhau.”
Tiếng chim gọi bầy vang vọng đâu đó. Trên bầu trời cao, một cánh chim lớn chao liệng giữa tầng không, đôi cánh sải rộng như ôm trọn bầu trời.
Linh chỉ lên, khẽ nói: “Chị nhìn kìa. Cánh chim tự do.”
Dao dõi theo, mắt ánh lên tia sáng lạ. “Chim trời không thuộc về nơi nào, nhưng vẫn luôn tìm về tổ. Cũng như chúng ta, dù đi đâu, vẫn có một nơi để trở về.”
Vi An khẽ hát, giọng hòa vào tiếng gió:
“Gió ơi, mang lời nguyện này đi khắp rừng sâu,
Mang yêu thương gửi tới ngày mai chưa tới…”
Linh và Dao cùng hát theo, tiếng hát vang xa giữa rừng già, len lỏi trong từng vòm lá, từng ngọn cỏ. Ở nơi ấy, chỉ còn lại những trái tim trẻ, ánh mắt sáng và niềm tin vào một ngày bình yên thật sự.
Chập choạng chiều, khi ánh nắng đã nhạt dần, ba người cùng nhau thu dọn hành lý, chuẩn bị rời khỏi khu rừng thân thuộc. Mỗi người một balô nhỏ, trong đó không chỉ có vật dụng thiết yếu, mà còn là ký ức, là lời hẹn, là sợi chỉ đỏ quấn quanh cổ tay.
Trước khi đi, Dao dừng lại bên gốc cổ thụ lớn, nhẹ nhàng đặt tay lên thân cây, nhắm mắt thì thầm lời cảm ơn. Linh lặng lẽ đứng sau, đặt tay lên vai Dao, truyền cho nhau hơi ấm dịu dàng.
Vi An hái một nhành hoa dại, cài lên tóc Dao, cười: “Chị là trưởng tộc, phải đẹp nhất bộ lạc.”
Dao đỏ mặt, cốc nhẹ lên trán Vi An. “Em thì chỉ biết chọc ghẹo.”
Linh cười vang, kéo cả hai đi về phía con đường nhỏ xuyên rừng. “Nhanh lên, trời sắp tối rồi.”
Họ bước đi, bóng dáng in dài trên mặt đất, hòa vào sắc nắng cuối ngày. Đằng sau là rừng già lặng lẽ, trước mặt là con đường dài chưa biết bao nhiêu thử thách, nhưng ai cũng cảm thấy nhẹ lòng, như thể đã gửi hết lo âu theo gió.
Bước chân Dao chậm lại khi đến mép rừng, nơi có thể nhìn thấy cả khoảng trời rộng phía xa. Cô dừng lại, quay sang Linh, mắt ánh lên tia kiên quyết: “Chúng ta sẽ gặp lại. Chắc chắn.”
Linh nắm lấy tay Dao, siết chặt. “Chị hứa đi.”
Dao gật đầu, giọng vững vàng: “Chị hứa.”
Vi An đứng bên, nhìn hai người, rồi cũng đặt tay lên bàn tay họ. “Em cũng hứa. Dù đi đâu, cũng sẽ quay về.”
Ba bàn tay đan vào nhau, thật chặt. Gió thổi qua, cuốn theo tiếng cười, tiếng nói, cả những lời chưa kịp thổ lộ.
Xa xa, cánh chim lớn vẫn bay, bóng dáng nhỏ dần rồi khuất sau rặng núi. Gió rừng thổi không ngừng, mang theo nguyện ước của ba người con gái nhỏ, gửi vào cõi vô tận.
Ở nơi nào đó, trong bóng tối rừng sâu, một tiếng động khẽ vang lên. Có kẻ vẫn lặng lẽ theo dõi, chờ đợi thời cơ.
Nhưng lúc này, giữa rừng già, chỉ còn lại hơi ấm của những bàn tay đan chặt, và lời hẹn thề bay theo gió—dẫn dắt ba số phận ấy về một ngày mai chưa định hình.