Gió Mùa Đón Hoa Về - Nhất Thốn Chu
Chương 105: NT đặc biệt (Hoàn toàn văn)
Ngoại truyện đặc biệt.
Trước ngày sinh nhật của mẹ là Diêu Mộng, Thẩm Tông Lương đưa vợ con về ngõ Tây Bình ở tạm vài hôm.
Thẩm Gia Nhân vừa được nghỉ hè, ngày nào cũng nghịch ngợm trong sân, không làm vỡ chiếc bình sứ trên giá đồ cổ của bà nội thì lại nhổ sạch hoa cỏ trong vườn.
Thả Huệ tan làm trở về, còn chưa kịp mở miệng dạy bảo thì Diêu Mộng đã vội kéo cháu cưng của bà ra sau lưng che chở, bà cười nói: “Được rồi, chúng ta đi ăn bánh ngọt nào.”
Gia Nhân đương nhiên vỗ tay reo “Được”, rồi nhanh chóng chạy đi.
Trước cảnh này, Thả Huệ cũng chỉ biết lắc đầu, dù sao đây cũng là nhà mẹ chồng cô, nói nặng lời quá thì người lớn sẽ chạnh lòng, chẳng khác nào là cô cố tình đối đầu với bà. Tốt nhất cứ chờ ba thằng bé về, để Thẩm Tông Lương tự mình quản thì hơn. Dù sao họ cũng là mẹ con ruột, cũng sẽ không đến mức vì chuyện này mà nảy sinh hiềm khích.
Nhưng đến tối, Thả Huệ nhận được điện thoại của thư ký, nói rằng hôm nay Thẩm Tông Lương đang ở bên dưới kiểm tra công việc, trên đường lại xảy ra tình huống đột xuất nên bị chậm trễ, phải rất muộn mới về được.
Cô không nói gì, chỉ dặn thư ký lái xe cẩn thận và chăm sóc Thẩm Tông Lương cho tốt.
Đến bữa tối, Thẩm Gia Nhân cũng nhận ra hôm nay mình đã nghịch quá đà. Cậu bé nhìn mẹ bằng ánh mắt dè dặt, bản thân còn chưa cầm đũa vững mà đã run rẩy gắp một miếng sườn cho Thả Huệ.
“Cảm ơn con.” Thả Huệ đưa chén lại gần hơn một chút, dịu giọng nói: “Con tự ăn đi.”
Diêu Mộng nhìn con dâu hỏi: “Tông Lương đâu? Hôm nay không về à?”
Thả Huệ nói: “Dạ chắc là anh ấy phải về muộn một chút ạ. Con ở đây đợi anh ấy là được, mẹ cứ nghỉ trước đi ạ.”
“Hôm nay Gia Gia ngủ với ai nào?” Diêu Mộng lại cười tít mắt hỏi cháu trai.
Thẩm Gia Nhân vui vẻ nói: “Tất nhiên là ngủ với bà nội rồi ạ.”
“Ngoan lắm.” Diêu Mộng xoa xoa mái tóc của cậu bé.
Được nghỉ hè nên công việc ở trường cũng ít, sau bữa tối, Thả Huệ một mình đi dạo một lúc trong con ngõ. Màn đêm len qua những hàng cây và những bức tường gạch xanh xám. Một vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thỉnh thoảng có vài đám mây đen trôi ngang qua, trời trông như sắp mưa.
Cô chậm rãi bước đi, rồi dừng lại trước một cánh cổng lớn màu đỏ son.
Thả Huệ nhận ra nơi này, đây từng là nhà của Từ Mậu Triều, chỉ là nơi đây đã rất lâu không có người ở, bị bỏ hoang nhiều năm, đến cả bệ đỡ của đôi sư tử đá trước cổng cũng đã phủ đầy rêu xanh.
Cô vẫn nhớ anh rất thích đạp xe trong con ngõ, có lần còn đâm cô ngã xuống đất.
Đáng tiếc thật.
Thả Huệ lắc đầu, mang theo vẻ buồn bã lặng lẽ bước qua.
Về nhà, cô tắm rửa rồi ngồi trong phòng làm việc của Thẩm Tông Lương, dùng máy tính của anh để xem tài liệu.
Chẳng bao lâu sau, gió nổi lên, sau một tia chớp lóe ngang, tiếng sấm vang lên liên tiếp mấy hồi. Rừng trúc trước cửa sổ lúc ẩn lúc hiện trong ánh chớp. Cành liễu già trong sân lay động dữ dội trong gió, quất mạnh vào bức tường gạch xanh xám.
Chẳng mấy chốc, một cơn mưa lớn trút xuống. Nước mưa bắn tung toé thành hàng ngàn đóa hoa trên mái hiên, rồi men theo vòm cửa hình trăng khuyết xối xuống thành những màn nước nối tiếp nhau không dứt. Thả Huệ bước đến bên cửa sổ, nhìn những bông hoa trên giàn tường vi bị mưa dập tơi tả, xoay tròn trong dòng nước bùn.
Cô nhớ lại mùa hè năm ấy, khi cô vừa chuyển đến ngõ Tây Bình. Khi đó, cô vừa kết thúc chương trình học năm ba đại học và đang bận rộn với kỳ thực tập mùa hè.
Cô gái trẻ ấy mang trong lòng một niềm nhiệt huyết với cuộc sống, dù biết rất có thể mình sẽ phải chia xa Thẩm Tông Lương, cô vẫn nghiêm túc sống thật tốt từng khoảnh khắc hiện tại, coi một năm trước mắt thành một kiếp người quý giá.
Cô chê khu vườn của anh quá trầm buồn, ngoài trúc thì cũng chỉ có mai, chẳng khác gì con người Thẩm Tông Lương, thanh cao đến mức có phần xa cách, lạnh lùng.
Thả Huệ mua rất nhiều chậu hoa, dựa theo đặc tính sinh trưởng của từng loài mà đặt khắp các góc trong sân. Có hoa lam linh, dạ lan hương, hoa lựu, còn đặc biệt dựng thêm một giàn tường vi.
Chiều hôm ấy, không lâu sau khi cô tan học trở về, cũng có một trận mưa lớn như thế trút xuống mà Thẩm Tông Lương vẫn chưa về nhà.
Ban đầu Thả Huệ còn âm thầm cầu nguyện, mong trận mưa này đến nhanh rồi tạnh nhanh, đừng làm hỏng hoa của cô. Cô lo lắng đứng bên cửa sổ, mắt cứ chăm chăm nhìn màn mưa dữ dội bên ngoài nhưng trời chẳng hề có ý định ngừng mưa.
Sau đó chẳng còn cách nào khác, nhìn những cánh hoa bị nước mưa cuốn rơi xuống ngày một nhiều, cô chỉ đành cầm ô, cẩn thận bước ra sân, định lần lượt bê từng chậu hoa vào dưới hành lang để tránh mưa.
Nhưng những chậu sứ quá nặng, một tay phải cầm ô nên cô chỉ có thể khó nhọc dùng tay còn lại nhấc lên, ôm thật chắc từng chậu hoa vào lòng rồi cẩn thận bước từng bước vào hành lang.
Mới bê được hai chậu mà Thả Huệ đã mệt đến mức thở hổn hển, sắc mặt cô trắng bệch, đầu ngón tay bị nước mưa ngâm đến nhăn nheo.
Cô nghỉ một lát rồi lại chuẩn bị đi cứu chậu hoa lựu kia.
“Đứng lại.”
Thẩm Tông Lương từ đầu kia hành lang đi tới, anh bước vội mấy bước rồi trách cô: “Tóc em ướt hết rồi, mưa to thế này mà còn chạy ra ngoài nghịch ngợm.”
Thả Huệ sốt ruột chỉ vào những chậu hoa ở góc tường, bắp chân còn run run: “Ai nghịch chứ? Anh nhìn mấy chậu hoa kia đi, nếu em không đưa chúng vào ngay thì ngày mai chúng chẳng sống nổi nữa đâu. Anh đi cùng em bê vào được không?”
Thẩm Tông Lương thuận theo tay cô nhìn sang. Quả nhiên trước mắt là một cảnh tượng tiêu điều, hoa tàn lá rụng. Anh lại quay đầu nhìn cô bạn gái nhỏ của mình đang sốt ruột như ngồi trên đống lửa, bất đắc dĩ thở dài: “Không được, một mình anh đi còn nhanh hơn. Cơ thể em thế này, sao chịu được mưa?”
“Vậy em cầm ô cho anh.”
Thả Huệ đưa tay định nắm lấy cán ô của anh nhưng Thẩm Tông Lương không đưa cho cô, mà gập ô lại đặt bên cạnh cây cột tròn màu đỏ: “Không cần, em cứ đứng đây đợi anh.”
Thả Huệ không đồng ý: “Sao mà được? Nếu anh bị mưa làm ốm thì chẳng phải càng không đáng sao?”
“Không sao, anh không dễ bị ốm đâu.”
Thẩm Tông Lương mỉm cười rồi xắn tay áo lên, tự mình bước ra màn mưa. Anh khỏe, động tác lại nhanh, mỗi tay bê một chậu, liên tục chuyển chúng vào dưới hành lang. Chỉ khoảng hơn mười phút, anh đã dời hết đám hoa vào trong.
Thả Huệ vẫn đứng bên cây cột quan sát. Những ngón tay cô khẽ co lại, trong lòng thầm hối hận. Đáng lẽ cô không nên tỏ ra quá yêu quý mấy chậu hoa như vậy. Hoa héo thì đổi vài chậu khác là được, vậy mà lại khiến Thẩm Tông Lương phải dầm mưa lâu đến thế.
Lúc anh bước trở vào phòng, quần tây ướt sũng dính sát vào chân, áo sơ mi cũng kéo ra khỏi quần, mái tóc vốn được chải chuốt ngay ngắn giờ đã rối tung, trông chẳng khác gì vừa chạy nạn trở về. Thả Huệ xót xa, giúp anh cởi cúc áo: “Anh mau cởi áo ra rồi đi tắm nước nóng đi. Em đi nấu cho anh một bát canh gừng.”
“Đừng đi, anh không sao.”
Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô: “Em mau sấy khô tóc đi, đừng để bị cảm.”
Thả Huệ chớp mắt: “Sao anh vẫn còn lo cho em vậy? Em có dầm mưa đâu.”
Thẩm Tông Lương nhéo nhẹ má cô: “Có nhà nào mà người lớn lại không lo cho trẻ con chứ? Mau đi đi.”
“Được rồi.”
Hôm đó anh không có phản ứng gì nhưng hai ba ngày sau, Thẩm Tông Lương bị cảm, ban ngày đang họp cũng liên tục hắt hơi.
Anh sợ lây cho Thả Huệ nên đêm xuống liền lấy một chiếc chăn, chuyển sang phòng khách để ngủ. Thả Huệ tắm xong, phát hiện người vốn đang ngồi trên giường đọc sách đã không còn ở đó.
Căn tứ hợp viện này quá rộng, cô gọi hai tiếng mà Thẩm Tông Lương không nghe thấy, Thả Huệ đành phải gọi điện cho anh.
“Có chuyện gì vậy?” Giọng Thẩm Tông Lương khàn khàn.
Thả Huệ đang cầm khăn lau tóc: “Thẩm Tông Lương, anh đi đâu vậy? Anh ra ngoài rồi à?”
Thẩm Tông Lương bật cười vì thấy cô đáng yêu: “Đêm hôm khuya khoắt anh còn ra ngoài làm gì? Anh sang viện bên cạnh ngủ rồi, anh bị cảm, không muốn lây cho em.”
“Anh chẳng nói với em tiếng nào, làm em giật cả mình.” Thả Huệ bĩu môi, ấm ức nói.
Thẩm Tông Lương “ồ” một tiếng: “Là do anh sơ suất, vừa rồi đầu anh hơi choáng nên quên mất.”
Thả Huệ im lặng một lúc, thật ra cô muốn nói rằng anh không cần phải phiền phức như vậy, cô không sợ bị lây, nhưng nếu nói thế thì Thẩm Tông Lương nhất định sẽ nghiêm khắc mắng cô, bảo rằng cảm cúm không phải chuyện để đùa.
Cô chỉ có thể nói: “Được rồi, vậy anh uống thuốc đi, ngủ sớm một chút.”
“Ừ, em cũng nghỉ sớm đi. Có chuyện gì thì gọi cho anh.”
Thả Huệ lại không thể ngủ được. Đến nửa đêm, cô mặc váy ngủ đứng dậy, lén lút đi qua một dãy hành lang rồi rón rén bước vào phòng khách.
Thẩm Tông Lương đã uống thuốc cảm nên ngủ say hơn bình thường nên khi có một cô gái nhỏ chui vào lòng anh, anh cũng mất một nhịp mới nhận ra.
Trên đường sang đây bị gió thổi, tay chân Thả Huệ lạnh ngắt, cô áp sát vào người anh, khiến anh tỉnh giấc.
“Mấy giờ rồi mà còn chưa ngủ?” Thẩm Tông Lương còn ngái ngủ, vẫn nắm lấy tay cô ủ ấm theo thói quen.
Thả Huệ ngẩng cằm lên: “Đã mười hai rưỡi rồi, em không ngủ được, em sợ.”
Thẩm Tông Lương khẽ bật cười: “Lớn thế này rồi mà ngủ một mình cũng sợ à?”
“Em sợ mà, phòng ngủ của anh rộng quá.”
Tóm lại, Thả Huệ nhất quyết không chịu đi, ôm chặt lấy anh: “Em muốn ngủ với anh.”
Thẩm Tông Lương vuốt lưng cô: “Anh đã bảo anh bị cảm rồi mà, vậy mà em vẫn chạy sang. Chẳng chịu nghe lời gì cả.”
“Em nhất định phải sang đây, hôm nay anh còn chưa hôn em.”
Thả Huệ nhích lên một chút, cố tìm môi anh trong bóng tối, Thẩm Tông Lương né sang một bên: “Đừng nghịch, trừ khi em thật sự muốn bị lây.”
Thả Huệ quờ quạng tìm môi anh nhưng chỉ khẽ chạm được vào khóe môi. Cô lập tức hôn lên rồi nói: “Cứ để em bị lây đi. Anh vì cứu mấy chậu hoa của em nên mới bị cảm, vốn dĩ đáng lẽ người bị bệnh phải là em mới đúng.”
“Linh tinh, đúng là trẻ con toàn có những lý lẽ kỳ quặc.”
Thẩm Tông Lương bật cười, không nhịn được quay đầu ho một tiếng: “Được rồi, không được quyến rũ anh nữa, ngủ đi.”
Thả Huệ khẽ “ừm” một tiếng: “Ngủ đi.”
Đợi anh yên tĩnh trở lại, khi cơn buồn ngủ dần kéo đến, cô lại rục rịch trở mình rồi từ từ áp môi mình lên môi anh.
Trước khi Thẩm Tông Lương kịp lên tiếng thì Thả Huệ đã ôm lấy gáy anh, hé miệng ngậm lấy môi dưới của anh, khiến đôi môi anh dần mềm ra, sau đó thuận lợi luồn qua răng anh, quấn lấy đầu lưỡi anh, dịu dàng l**m m*t.
“Tiểu…” Thẩm Tông Lương chỉ kịp bật ra một âm tiết thì đã bị cô làm cho đ*ng t*nh. Qua lớp vải trơn mát, Thả Huệ không cảm nhận rõ phần cơ thể đang c**ng c*ng của anh.
Thẩm Tông Lương không thể từ chối sự chủ động của cô gái. Khi hơi thở nóng bỏng của Thả Huệ càng lúc càng dồn dập, anh khẽ hừ hai tiếng đầy nặng nề, theo bản năng anh giữ lấy eo cô, nâng người cô lên.
Thả Huệ rất nhanh đã mềm nhũn, cả người nóng bừng. Cô bị anh phủ chăn lại, cơ thể mềm mại hướng về phía anh. Hai người áp sát vào nhau, hơi thở nóng bỏng hòa quyện. Thẩm Tông Lương cũng bị cô trêu chọc đến choáng váng cả đầu, anh vừa chuyển động vừa khó chịu hôn cô: “Sao em lại không chịu nghe lời hả? Anh không cho em làm gì thì em cứ nhất định phải làm, hửm?”
“Em muốn.”
Giọng Thả Huệ mềm nhũn, cô không ngừng nâng người áp sát vào anh, cử động hỗn loạn trên lồng ngực anh. Sau một cú th*c m*nh, Thẩm Tông Lương khàn giọng hỏi: “Em muốn gì?”
Đôi mắt Thả Huệ ướt nhòe, giọng cô nức nở: “Muốn… daddy…”
_
Nghĩ lại những chuyện ngày trước, Thả Huệ vẫn không kìm được mà đỏ mặt.
Mưa càng lúc càng lớn, gió lạnh lùa vào, cô vòng tay hai tay lại rồi khẽ run lên, cô xoa xoa cánh tay rồi đóng cửa sổ lại.
Đọc tài liệu đến buồn ngủ, Thả Huệ đã liên tiếp ngáp dài hai, ba lần. Cô liếc nhìn đồng hồ, đã mười một giờ hai mươi lăm phút, đây có còn là chậm trễ một lát nữa đâu, đã muộn thế này rồi mà.
Thả Huệ đứng dậy, vừa định ra ngoài xem thử, còn chưa đến cửa thì Thẩm Tông Lương đã từ bên ngoài bước vào. Mưa vẫn chưa ngừng, anh mặc một chiếc sơ mi trắng tay ngắn, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, trên vai còn vương hơi ẩm của mưa.
“Sao anh về muộn thế?” Thả Huệ bước lên hỏi.
Thẩm Tông Lương nói: “Trên đường gặp chút rắc rối thôi, không sao, giải quyết xong hết rồi.”
Thả Huệ chưa bao giờ hỏi quá nhiều về chuyện công việc của anh, cô chỉ “ồ” một tiếng: “Em đã chuẩn bị nước tắm cho anh rồi, đi tắm đi.”
“Vừa rồi sấm lớn như vậy, em không sợ à?”
Thẩm Tông Lương không đi, ngược lại còn kéo tay cô lại hỏi, Thả Huệ kiễng chân lên lau đi những giọt nước trên cằm anh: “Em lớn thế này rồi, sao còn sợ được?”
Thẩm Tông Lương cười: “Lớn đến đâu? Anh thấy em vẫn chỉ là một cô nhóc thôi.”
“Em đâu còn nhỏ nữa, Gia Gia cũng lớn từng này rồi.”
Thả Huệ sờ lên cánh tay anh, thấy vừa lạnh vừa ẩm: “Sao thế, anh dầm mưa à?”
Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô: “Không, xuống xe xong anh vội muốn đến gặp em nên đi nhanh hơn một chút.”
“Em chẳng phải vẫn ở đây đợi anh sao, có chạy đi mất đâu.”
Giọng Thả Huệ càng lúc càng nhỏ, cô giục anh đi về phía phòng tắm: “Anh đi tắm trước đi, em tìm cho anh một bộ đồ ngủ.”
“Ừ.”
Nửa đêm nằm trên giường, Thẩm Tông Lương ôm lấy cô. Cảm giác nặng trĩu nơi vòng tay khiến anh thấy thư thái, cơn mệt mỏi cả ngày cũng vơi đi quá nửa.
“Gia Gia không có chuyện gì chứ?” Anh khép hờ mắt hỏi, một tay đưa ra sau lưng cô.
“Không có gì, chỉ là Gia Gia nghịch quá thôi, bà nội lại còn chiều thằng bé.”
Vừa nghe vậy, Thẩm Tông Lương đã hiểu, anh gật đầu: “Ngày mai anh được nghỉ, anh sẽ nói chuyện với nó cho đàng hoàng.”
“Nhưng anh cũng đừng nói con nặng lời quá. Con mình giờ lớn rồi, sắp vào tiểu học rồi, thằng bé cũng ưa sĩ diện lắm.” Thả Huệ không yên tâm nên dặn thêm một câu.
Thẩm Tông Lương ôm cô nhích lên một chút, anh cười nói: “Thế thế nào mới gọi là không nặng cũng không nhẹ? Em dạy anh đi.”
Hơi thở ấm nóng của anh phả xuống, hàng mi Thả Huệ khẽ run lên trong bóng tối, hai chân cô cũng run rẩy, cô nói: “Anh vốn làm công tác tư tưởng quen rồi, còn phải hỏi em sao?”
“Em cứ dặn đi dặn lại thế, anh còn tưởng em có chỉ thị gì khác.” Thẩm Tông Lương cụp mắt xuống, đầu ngón tay thô ráp ấn lên phần thịt mềm nhô lên. Môi anh hạ xuống, chuyên tâm hôn cô, những ngón tay cũng khéo léo v**t v*.
Thả Huệ ở trong lòng anh khẽ lắc đầu: “Không…không có.”
Tay cô cào loạn trên vai anh, dần dần không còn sức níu giữ được nữa, Thẩm Tông Lương lùi xuống khỏi gối.
Thả Huệ không biết anh đang ở đâu nhưng môi anh chưa từng rời khỏi cơ thể cô, cho đến khoảnh khắc bị anh ngậm lấy, cô bật khóc nức nở, cả người đột nhiên co giật dữ dội, Thẩm Tông Lương đè cô lại, đôi môi ấm áp khẽ m*t lấy cô. Đầu lưỡi anh khẽ tách phần mềm mại ướt át của cô ra, chỉ nhẹ nhàng trêu đùa vài lần là Thả Huệ đã bật khóc tuôn trào.
Mu bàn tay cô vốn đang cắn chặt cũng buông lỏng, tiếng rên của cô theo đó trở nên không còn kiêng dè, Thẩm Tông Lương nâng mặt cô lên hôn vài cái: “Suỵt…ở đây không chỉ có hai chúng ta.”
“Thoải mái quá ba à.” Thả Huệ nhìn anh với ánh mắt mơ màng, vô thức bắt đầu quấn lấy anh, ngay cả giọng nói cũng như đang dụ dỗ anh: “Sao anh lại không báo trước mà bắt đầu làm luôn rồi?”
Thẩm Tông Lương phối hợp nhích người về phía trước, trầm giọng hỏi: “Nếu báo trước thì đâu nhìn được dáng vẻ em thế này.”
Nặng quá, hai chân cô căn bản không thể khép lại được dưới những động tác mạnh mẽ như vậy của anh.
Thả Huệ nức nở một tiếng: “Sẽ đỡ hơn một chút…không nhanh như vậy…”
Bên trong cô liên tục co thắt, Thẩm Tông Lương bị k*ch th*ch đến mức không chịu nổi, anh chỉ có thể dán chặt vào cơ thể cô liên tục r*n r*, cuối cùng xuất ra trong vài tiếng “Daddy” rất nũng nịu của cô.
Tiếng gọi đó quả thực là điểm yếu chí mạng của anh.
Ngày hôm sau là ngày chính để mừng thọ cho Diêu Mộng nhưng Thả Huệ lại dậy muộn. Thẩm Tông Lương không gọi cô dậy, cũng không đến chúc thọ trước, mà ngồi trong sân uống trà, chậm rãi chờ cô.
Chờ cô trang điểm xong, bước qua cổng viện, cô liếc mắt đã thấy chồng mình đang mặc một bộ áo sơ mi và quần tây xa xỉ, ngồi vững như bàn thạch.
“Em tưởng anh đi rồi.” Thả Huệ thở hổn hển, đi đến bên cạnh anh.
Thẩm Tông Lương đặt ly xuống: “Sao có thể đi chứ, nếu đi muộn thì anh cũng sẽ muộn cùng em, như vậy sẽ không ai nói gì em, họ chỉ bàn tán anh quá h*m m**n em thôi.”
Thả Huệ cụp mắt xuống: “Như vậy cũng không tốt cho danh tiếng của anh.”
“Không tốt.” Thẩm Tông Lương gật đầu: “Nhưng đây là sự thật, là sự thật mà anh đã phải cam chịu từ khi gặp em. Tin đồn không được phép lan truyền nhưng sự thật vẫn có thể nói ra, nếu không thì chẳng phải là anh quá bá đạo rồi sao.”
Thả Huệ trừng mắt nhìn anh một cái: “Mau đi thôi, anh còn thấy vẻ vang lắm à?”
May mà hôm nay họ hàng bạn bè đông đủ, Diêu Mộng cũng chẳng thể nào tiếp hết mọi người. Sau khi chào hỏi qua một lượt, Thả Huệ liền vén rèm đi vào phía sau xem Đường Nhân.
Gia Gia cầm mấy lá bài poker trong tay, đang trêu cô cháu gái lớn hơn cả mình: “Để cậu làm ảo thuật cho mà xem nhé.”
Đường Nhân ngồi bên cạnh nhìn, lặng lẽ mỉm cười, cho đến khi những lá bài của Gia Gia rơi tung tóe đầy bàn, nụ cười trên mặt cô dần cứng lại. Chúc Hoằng Văn không hiểu vì sao cô đột nhiên thay đổi sắc mặt nhưng Thả Huệ thì biết.
Năm đó ở Bắc Đới Hà, lúc Ngụy Tấn Phong biểu diễn ảo thuật bài cho cô xem, cũng vụng về sơ hở trăm bề như vậy.
“Gia Gia, bà nội đang tìm con đấy, con cùng Nguyệt Linh qua đó đi.” Thả Huệ đứng ở cửa nói.
Thẩm Gia Nhân bĩu môi, “Ồ” một tiếng rồi cùng Nguyệt Linh đi ra. Chúc Hoằng Văn không yên tâm về hai đứa trẻ: “Để anh đi trông hai đứa nó.”
“Ừ.” Cuối cùng Đường Nhân cũng lại mỉm cười.
Thả Huệ rót cho cô ấy một ly trà: “Anh Hoằng Văn thật sự rất thương đứa nhỏ.”
Đường Ân ừ một tiếng: “Anh ấy cũng thương con, chuyện gì cũng tôn trọng ý kiến của con.”
“Nhìn ra được.” Thả Huệ ngắm nhìn cô ấy một lúc rồi nói: “Giờ sắc mặt con càng ngày càng tốt, còn hồng hào hơn cả lúc mới sinh con, da dẻ thật có sức sống.”
Đường Ân lau đi nước trà trên vành ly, bình tĩnh nói: “Ừ, chúng ta đều đến tuổi này rồi, con cái cũng đã lớn, nhiều chuyện đã sớm nên buông bỏ rồi.”
Thả Huệ gật đầu.
Hai người cùng nhìn ra ngoài. Sau trận mưa lớn đêm qua, hôm nay trời đã quang trở lại. Trên mặt đất đọng lại từng vũng nước lớn nhỏ như những tấm gương phản chiếu bầu trời trong xanh.