Giờ Em Còn Chạy?

Chương 9

12

Tôi siết chặt quai túi.

“Cháu với Chu Hành đã…”

“Không phải Chu Hành.”

Bà ấy cong môi cười, ý cười lạnh nhạt.

“Là Lục Chính Châu.”

Một túi tài liệu được đưa tới.

Tôi mở ra. Bên trong là báo cáo xét nghiệm quan hệ cha con.

Chu Hoa Minh và Lục Chính Châu — xác suất quan hệ cha con: 99,99%.

“Ông già đó không biết tôi đã biết.”

Ôn Vinh châm một điếu thuốc.

“Chu Tầm cũng không biết. Tôi nhịn rất lâu rồi, chỉ chờ một thời cơ thích hợp.”

Bà ấy thở ra một làn khói mỏng, ánh mắt hướng về căn nhà cũ phía xa.

“Trước đây, tôi luôn cho rằng mình may mắn, lấy được một người thật lòng yêu mình.”

Bà khẽ bật cười, nhưng trong tiếng cười chỉ toàn châm chọc.

“Cuối cùng mới biết… hóa ra bản thân chỉ là một trò cười.”

Tôi không lên tiếng.

“Cô biết điều buồn cười nhất là gì không?”

Bà ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo.

“Ông ta thà coi con riêng là người thừa kế, cũng không chịu cho con ruột mình một cơ hội.”

Ôn Vinh hung hăng dập tắt điếu thuốc.

“Chu Tầm ngu thật đấy, nhưng ít nhất cũng là đứa từ bụng tôi chui ra.”

“Lục Chính Châu là cái thá gì?”

Giọng bà ta trở nên sắc bén.

“Một đứa con hoang do con đ* sinh ra.”

Tôi siết chặt tập tài liệu trong tay.

“Bà muốn thế nào?”

“Rất đơn giản.”

Bà ta khoanh tay, giọng điềm nhiên như đang nói chuyện chẳng liên quan đến mình.

“Rời khỏi Lục Chính Châu. Gả cho Chu Hành.”

“Nếu cô không gả…”

Bà khẽ thở dài, khóe môi nhếch lên.

“Sáng mai, toàn bộ mọi người sẽ biết cái gọi là ‘con nuôi’ của nhà họ Chu thực chất là con riêng của Chu Hoa Minh.”

“Mẹ nó là một kẻ thứ ba không biết xấu hổ.”

Tôi khựng lại.

“Lục Chính Châu để tâm nhất cả đời… chính là mẹ mình.”

Bà ta quay đầu, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

“Cô nỡ nhìn nó biến thành như vậy sao?”

“…Tại sao?”

Giọng tôi khàn đi.

“Tôi chỉ muốn nó nếm thử cảm giác cầu mà không được.”

Tôi hít sâu một hơi, đẩy bản báo cáo trở lại.

“Phu nhân, bà tính sót một chuyện.”

“Ồ?”

“Nếu bản báo cáo này bị công khai, người chịu tổn hại không chỉ có Lục Chính Châu.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt bà ta.

“Danh tiếng và cổ phiếu của nhà họ Chu cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Bà ta cong môi cười lạnh.

“Liên quan gì tới tôi?”

Rầm—

Tiếng cửa xe đóng sầm lại, vang lên như một phát súng.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Trong tay nhiều thêm một tấm danh thiếp.

Những lời cuối cùng của Ôn Vinh vẫn vang vọng bên tai:

“Rời khỏi nó… hay nhìn nó thân bại danh liệt?”

Mưa lớn sắp kéo tới.

Gió lạnh mang theo hơi ẩm len vào cổ áo.

Tôi siết chặt tấm danh thiếp, đầu ngón tay lạnh đến mất cảm giác.

Sao lại thành ra thế này?

Lục Chính Châu… sao có thể là con ruột của Chu Hoa Minh?

Bản giám định huyết thống kia… liệu có khả năng là giả không?

Nhưng lỡ như là thật thì sao?

Những lời của Ôn Vinh giống như từng cây kim độc, chậm rãi đâm sâu vào đầu óc tôi.

“Con hoang.”

“Con trai của tiểu tam.”

“Trò cười của cả thành phố.”

Đèn trong thư phòng sáng suốt đêm.

Cốc cà phê trên bàn trà đã nguội lạnh từ lúc nào.

Còn có dáng vẻ anh tựa vào ghế, day nhẹ mi tâm — mệt mỏi đến cực điểm nhưng vẫn không chịu nghỉ ngơi.

Từng hình ảnh hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi.

Lục Chính Châu đã phải cố gắng đến mức nào mới đi được tới ngày hôm nay?

Chẳng lẽ…

Tôi thật sự phải tự tay đâm anh một nhát dao này sao?

13

Trong gara.

Lục Chính Châu dựa vào đầu xe hút thuốc.

Thấy tôi bước tới, anh lập tức dập thuốc.

“Sao rồi?”

Tôi không trả lời.

Chỉ đi thẳng tới, lao vào lòng anh.

Cả người anh cứng lại trong thoáng chốc.

Rồi mới chậm rãi giơ tay, lòng bàn tay đặt lên sau đầu tôi.

“Sao thế?”

Giọng anh rất khẽ.

“Bị ấm ức à?”

“Không có.”

Tôi không buông tay.

Ngược lại, còn vùi mặt sâu hơn vào lồng ngực anh.

Trên người anh là mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa cùng hương gỗ thông lạnh quen thuộc.

Thân thuộc đến mức khiến sống mũi tôi cay cay.

Anh đợi vài giây, không hỏi thêm điều gì.

Chỉ dùng một tay lấy điện thoại gọi tài xế.

Tài xế vẫn chưa tới.

Anh ôm tôi, cằm tựa nhẹ l*n đ*nh đầu tôi.

Hai người cứ thế im lặng thật lâu.

Nghe nhịp tim ổn định trong lồng ngực anh, tôi bỗng buồn bực lên tiếng:

“Lục Chính Châu…”

“Hửm?”

“Nuôi anh… tốn bao nhiêu tiền?”

Cơ thể anh khựng lại.

“Sao tự nhiên lại hỏi cái này?”

Ngay sau đó, lồng ngực truyền tới tiếng cười trầm thấp.

Khoảnh khắc ấy như xua tan bầu không khí nặng nề vừa rồi.

“Sao nào?”

Anh cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt mang theo ý cười.

“Muốn bao nuôi tôi à?”

“Không được sao?”

Tôi lập tức cảm thấy mình bị xem thường.

“Dù gì em cũng là tiểu thư nhà họ Giang, tiền riêng không ít đâu.”

Tôi nghiêm túc nói:

“Chúng ta có thể tới một nơi không ai quen biết.”

“Mở một quán lẩu.”

“Em làm ông chủ…”

Tôi ngừng một chút, sửa lời:

“Không, em làm bà chủ.”

“Còn anh làm ông chủ.”

Đối với ý nghĩ bất chợt của tôi, Lục Chính Châu không hỏi gì cả.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Bóng tối trong đáy mắt anh từng chút một tan đi.

Thay vào đó là sự dịu dàng và ấm áp chân thật nhất.

“Được.”

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.

“Vậy nói trước nhé, bà chủ Giang.”

“Nếu thật sự có ngày đó… em không được quỵt nợ đâu đấy.”

“Một lời đã định.”

Tôi đưa ngón út ra.

Nhìn hành động trẻ con của tôi, anh thoáng ngẩn người.

Sau đó cũng đưa ngón út ra, móc vào tay tôi.

Một lời đã định.

Những thứ nặng nề kia dường như cũng vì lời hứa đùa vui này mà trở nên bớt đáng sợ hơn.

Khi xe rời khỏi nhà tổ, thành phố dưới núi vừa lên đèn.

Ánh đèn đường xuyên qua cửa kính xe, loang loáng lướt qua gương mặt anh.

Tôi khẽ nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn người đàn ông bên cạnh.

Rồi nghĩ—

Nếu thật sự có ngày phải lựa chọn…

Tôi biết mình sẽ không buông tay nữa.