Giờ Em Còn Chạy?

Chương 7

Tôi đứng trên sân khấu, bên cạnh là Chu Hành — vị hôn phu trên danh nghĩa của mình.

Anh ta mặc bộ vest được cắt may tinh xảo, vậy mà vẫn chẳng giấu nổi vẻ lười biếng, cà lơ phất phơ thường ngày. Suốt buổi tiệc, anh chỉ cúi đầu chăm chú lướt điện thoại, như thể người đang tổ chức đính hôn hôm nay chẳng phải mình.

Bên dưới sân khấu, mẹ anh ta liên tục ra hiệu bằng ánh mắt, gần như muốn trừng thủng người anh.

Nhưng Chu Hành chỉ giả vờ như không nhìn thấy.

Đúng lúc ấy, giọng MC vang lên qua micro, mang theo sự vui vẻ máy móc theo đúng quy trình:

“Tiếp theo, xin mời chú rể tương lai đeo nhẫn đính hôn cho cô dâu tương lai!”

Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.

Chu Hành cuối cùng cũng cất điện thoại, chậm rãi lấy từ trong túi áo một chiếc hộp nhẫn màu đen.

Anh mở nắp hộp, đưa chiếc nhẫn về phía tôi.

Tôi khẽ nâng tay lên.

Đầu ngón tay lơ lửng giữa không trung, run rẩy đến mức chính tôi cũng cảm nhận được.

Ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn sắp sửa chạm vào ngón áp út—

“Rầm!”

Cánh cửa lớn của phòng tiệc đột ngột bị đẩy mở.

Âm thanh ấy khiến cả đại sảnh như khựng lại.

Tôi theo phản xạ quay đầu.

Là Lục Chính Châu.

Anh bước vào giữa ánh đèn rực rỡ của đại sảnh, trên người là bộ vest xám đậm cao cấp được may đo thủ công, từng đường cắt đều hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được.

Mái tóc được vuốt gọn gàng, không một sợi rối.

Khí chất lạnh lùng, chỉnh tề và đầy áp lực.

So với Chu Hành — vị hôn phu đang đứng cạnh tôi — anh trông còn giống chú rể hơn.

Không ai nói gì.

Giữa vô số ánh mắt ngỡ ngàng, Lục Chính Châu bình thản đi tới bàn chính.

Vị trí bên cạnh ông cụ nhà họ Chu — Chu Hoa Minh.

Anh ngồi xuống, ung dung nâng ly rượu lên, từ xa nhẹ nhàng hướng về phía tôi.

Khóe môi khẽ cong thành nụ cười nhàn nhạt quen thuộc.

Không rõ là cười hay không cười.

Tim tôi bỗng đập mạnh.

Lòng bàn tay vô thức siết chặt đến đau nhói.

Tôi không dám nhìn thêm nữa, chỉ cúi đầu.

Giọng MC bên tai dần trở nên xa xôi:

“Xin mời chú rể tương lai đeo nhẫn cho cô dâu tương lai…”

Cảm giác lạnh lẽo nơi đầu ngón tay truyền tới khi chiếc nhẫn vừa chạm vào da thịt.

Tôi chậm rãi hoàn hồn.

Hít sâu một hơi.

Rồi nhắm mắt lại.

Thôi vậy.

Cứ như thế đi.

Ngay khoảnh khắc ý nghĩ ấy vừa lóe lên—

“Cạch!”

Một tiếng động khẽ vang lên từ phía dưới sân khấu.

Rất nhỏ.

Nhưng giữa đại sảnh đang yên tĩnh lại đặc biệt rõ ràng.

Là tiếng ly rượu được đặt xuống bàn.

Sau đó, giọng nói của Lục Chính Châu vang lên.

Không nhanh không chậm.

Không nặng không nhẹ.

“Đợi đã.”

Tôi lập tức mở mắt.

Động tác đeo nhẫn của Chu Hành cứng đờ giữa không trung.

Toàn bộ ánh mắt trong đại sảnh đồng loạt đổ dồn về phía người đàn ông đang đứng dậy khỏi ghế.

Lục Chính Châu chậm rãi nhìn sang Chu Hoa Minh.

“Ba.”

Giọng anh bình thản đến đáng sợ.

“Có chuyện này con muốn nói.”

Chu Hoa Minh nhíu mày, sắc mặt không vui:

“Có gì lát nữa nói.”

“Không thấy đang làm lễ sao?”

“Không được.”

Lục Chính Châu thản nhiên đáp.

“Nhất định phải nói bây giờ.”

Nói đến đây, anh nghiêng đầu.

Ánh mắt cuối cùng cũng dừng trên người tôi.

Giữa hàng trăm con mắt đang dõi theo.

Giọng anh rõ ràng từng chữ:

“Vị hôn thê của cháu trai ba…”

Anh dừng một nhịp.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

“Là bạn gái của con.”

09

Khoảnh khắc ấy—

Cả buổi tiệc như bị ai đó đột ngột nhấn nút tạm dừng.

Không khí yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

“Cạch!”

Chiếc hộp nhẫn trong tay Chu Hành đột ngột đóng sập lại.

Anh ta nhìn Lục Chính Châu.

Lại nhìn sang tôi.

Ánh mắt từ mờ mịt dần chuyển thành vẻ bừng tỉnh kỳ quái.

Giống như cuối cùng cũng ghép được mảnh ghép còn thiếu suốt thời gian qua.

“Mẹ kiếp!”

Anh ta bật thốt.

Đôi mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra.

“Tôi đã nói mà! Hôm đó ở nhà hàng hai người nhìn kiểu gì cũng không đúng!”

Tôi bất lực đưa tay day trán.

Tên ngốc này.