Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 71: Bị đại ca quyền thần của vị hôn phu cưỡng đoạt (24)

"Tả Tướng đại nhân danh dương thiên hạ, ai mà không biết chứ!"

Khương Nghiêm Từ nhướng mày, "Muội biết đại ca không phải hỏi cái này."

Khương Hân: "..."

Nàng ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi, "Đại ca ca, muội xin lỗi."

Sắc mặt Khương Nghiêm Từ hơi biến đổi, "Hắn vô lễ với muội?"

A chuyện này...

Phải nói thế nào đây?

Nói thẳng với ca ca nàng rằng nàng và Tạ Huyền đã ngủ với nhau rồi, ca ca nàng sẽ lập tức rút kiếm đi chém Tạ Huyền mất?

"Hắn đã cứu muội hai lần, cho nên, muội..."

Khương Nghiêm Từ nhíu mày, cũng không trực tiếp phủ định muội muội, chỉ nói: "Tạ Huyền người này, lúc chính lúc tà, lòng dạ thâm sâu khó lường, nhưng phụ thân từng nói với đại ca, Tạ Huyền có khuynh hướng tự hủy hoại bản thân rất nghiêm trọng."

Thấy muội muội có chút không dám tin, Khương Nghiêm Từ khẽ thở dài, "Phụ thân kỳ thực rất tán thưởng hắn, nói hắn có tài trị thế."

"Chỉ là hắn hành sự quá mức không kiêng nể gì, chưa bao giờ để lại đường lui cho mình, phụ thân sợ hắn quyền cao chức trọng sẽ đánh mất bản tâm, cũng sợ hắn điên cuồng hủy hoại giang sơn Đại Ngu vừa mới an dưỡng sinh tức, cho nên mới ở trên triều đình, tạo ra biểu tượng đối lập với hắn."

Khương Hân đối với đại bá phụ nhà mình vô cùng bội phục.

Ánh mắt này quả thực đủ sắc bén.

Chỉ tiếc, người trong cuộc u mê, ông và Khương Nghiêm Từ đều quá để ý nguyên chủ.

Bằng không, với thân phận địa vị của bọn họ, muốn phá hỏng hôn sự của nàng và Bùi Lâm Xuyên, quả thực dễ như trở bàn tay.

Cũng sẽ không khiến nhà họ Khương lâm vào tuyệt cảnh.

"Hắn hai lần cứu muội, muội cảm kích hắn là lẽ đương nhiên, chỉ là cảm kích và tình nam nữ muội phải phân cho rõ, hơn nữa kết giao với hắn, muội cần cẩn thận một chút... Bùi Lâm Xuyên so với hắn, giống như sâu kiến với voi lớn vậy."

Khương Nghiêm Từ sẽ không can thiệp việc muội muội kết bạn, đi quen biết những thanh niên tài năng tuấn kiệt tốt hơn, chỉ là sợ nàng bị lừa, bị tổn thương, cho nên mới không quản phiền phức mà dặn dò nàng.

Trong lòng Khương Hân xúc động, ngoan ngoãn gật đầu, "Đại ca ca yên tâm, muội sẽ không ngốc nữa đâu."

...

Chuyện con em quyền quý các nhà bị ám sát ở Bão Nguyệt Lâu, ngay trong ngày hôm đó đã kinh động đến Đế vương.

Hoàng đế lệnh cho Tạ Huyền triệt để điều tra việc này, nhất định phải bắt được hung thủ thực sự.

Sáng hôm sau trên triều, bá quan văn võ vì chuyện này mà tranh cãi không ngớt.

Đồng thời Hoài Hóa Tướng quân và những người khác cũng nhân cơ hội này đàn hặc Tam Hoàng tử và Bùi Lâm Xuyên, vì một nữ tử thanh lâu mà mê muội tâm trí, phỉ báng con gái vô tội của các nhà, quả thực hôn muội ngu xuẩn.

Đặc biệt là Bùi Thế tử, thích khách tập kích, hắn vì cứu nữ tử thanh lâu kia, lại bỏ mặc vị hôn thê, suýt chút nữa lại hại chết Vĩnh An Quận chúa.

Sau này, Bùi Thế tử có phải còn có thể vì nữ tử thanh lâu kia mà không màng an nguy của Đế vương hay không?

Làm sao có thể trọng dụng?

Hoàng đế ngay tại chỗ ném hai cái chén trà qua, thuận tiện tước sạch mọi chức vụ của Tam Hoàng tử và Bùi Lâm Xuyên, bảo bọn họ về nhà sám hối, sau này bớt ra ngoài làm mất mặt xấu hổ.

Khương đại nhân bước ra khỏi hàng, dâng tấu thỉnh cầu Hoàng đế hủy bỏ hôn ước giữa Vinh Quốc công Thế tử và con gái nhà họ Khương, nói Vĩnh An Quận chúa nguyện ý thành toàn cho Bùi Thế tử và người trong lòng của hắn.

Bùi Lâm Xuyên trực tiếp ngây người, hoảng loạn trần tình, hắn và Lạc Thanh Y không có tư tình nam nữ, chỉ là thương tiếc tài hoa của nàng ta mà thôi.

Vinh Quốc công cũng vội vàng nói đỡ cho con trai.

Nếu hôn ước của con trai ông ta và Vĩnh An Quận chúa bị hủy bỏ, đời này của hắn đừng hòng có tiền đồ nữa, trừ phi Tân đế đăng cơ.

Nhưng Hoàng đế đang độ xuân thu cường thịnh, đợi Tân đế đăng cơ, rau kim châm cũng lạnh rồi.

"Bệ hạ, khuyển tử cùng Vĩnh An Quận chúa từ nhỏ lưỡng tình tương duyệt, hơn nữa hôn sự của bọn nó là do Tiên phụ và Gia Ninh Quận chúa định ra, sao có thể vì sự chia rẽ của một ả thanh lâu ti tiện mà giải trừ chứ?"

Hoàng đế cười lạnh, "Ngươi ngược lại biết rõ thân phận nữ tử thanh lâu kia ti tiện, nhưng con trai ngươi không biết a! Nếu Gia Ninh Quận chúa còn sống, nhìn thấy con trai ngươi chà đạp con gái nàng như vậy, e là tâm tư g**t ch*t hắn cũng có, sao còn nguyện ý tiếp tục hôn sự này?"

Sắc mặt Vinh Quốc công nháy mắt trắng bệch.

Cuối cùng, Hoàng đế tuy không trực tiếp hạ chỉ hủy bỏ hôn ước, nhưng cũng là ngầm đồng ý việc nhà họ Khương từ hôn.

...

Thời tiết mùa hạ luôn thất thường.

Vừa rồi còn trời quang mây tạnh, ngay sau đó đã mưa to tầm tã.

Khương Hân dựa vào sạp mềm, vừa nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, vừa lật xem sử ký trên tay.

Linh Chi bưng trà đi vào, "Quận chúa, Bùi Thế tử đang phụ kinh thỉnh tội ở ngoài phủ."

Mí mắt Khương Hân cũng không nâng lên một cái, "Xem ra Vinh Quốc công phủ thực sự hoảng loạn rồi."

Cha con Vinh Quốc công đều là ung thư gia trưởng giai đoạn cuối, coi thể diện quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Nhưng hiện tại, lại để Bùi Lâm Xuyên tới quỳ cầu xin một nữ tử đừng từ hôn.

Linh Chi rũ mắt nói: "Bùi Thế tử hiện tại không còn chức vụ gì, lại bị Bệ hạ chán ghét, hắn không thể không hoảng."

Khương Hân cười khẽ, "Cho nên, Linh Chi, ngươi xem hắn có giống kẻ hèn hạ không?"

Ách...

Linh Chi nhìn nụ cười vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn trên mặt vị chủ nhân này, cảm thấy đại nhân vẫn còn lo lắng Quận chúa sẽ vương vấn tình cũ với Bùi Lâm Xuyên chuyện này hoàn toàn là dư thừa.

"Vậy Quận chúa, cứ để Bùi Thế tử quỳ như vậy sao?"

Khương Hân khép sách lại, "Người đời luôn hà khắc với nữ tử, Bùi Lâm Xuyên nếu cứ quỳ mãi trong mưa, ngày mai sẽ có người ca tụng thâm tình của hắn, còn ta, liền trở thành kẻ cậy sủng mà kiêu, ngang ngược vô lý, làm bộ làm tịch rồi."

Linh Chi nhíu mày, "Nô tỳ đi bảo người đuổi hắn đi ngay đây."

Bàn tay trắng nõn của Khương Hân khẽ nâng, bảo nàng ta bình tĩnh chớ nóng, "Nguyệt Nha."

Nguyệt Nha hiện thân, "Chủ tử."

"Đi bắt Lạc Thanh Y tới đây, nhớ cho nàng ta uống chút thuốc, nhất định phải để nàng ta lát nữa quấn lấy Bùi Lâm Xuyên không buông."

Nguyệt Nha không chút do dự nhận lệnh, lắc mình đi thực hiện nhiệm vụ.

Khương Hân đứng dậy, đi thay một bộ váy màu nhạt, tháo bỏ bộ dao châu hoa hoa lệ trên đầu, lại trang điểm cho mình khuôn mặt tiều tụy vì bệnh.

Thấy vậy, Linh Chi: "..."

Không hổ là nữ chủ nhân đại nhân nhìn trúng, thủ đoạn bôi đen người khác này, cùng đại nhân hoàn toàn chính là tướng phu thê.

Linh Chi triệt để bái phục rồi.

...

Mưa to như trút nước, đánh vào người thật sự rất đau.

Bùi Lâm Xuyên cắn răng quỳ trước cửa Khương phủ, hắn sinh ra địa vị bất phàm, nào đã từng chịu tội như thế này, chịu nhục nhã như thế này?

Nhưng Bùi Lâm Xuyên không có lựa chọn.

Hắn không phải chưa từng nghĩ tới tìm Tạ Huyền giúp đỡ.

Nhưng liên quan đến Gia Ninh Quận chúa, Bệ hạ luôn luôn cố chấp, Tạ Huyền mặt lạnh tỏ vẻ lực bất tòng tâm.

Tả Tướng đại nhân âm thầm đoạt vị hôn thê của người khác, mong chờ hai người từ hôn đã mong bao lâu rồi, hắn có điên mới giúp Bùi Lâm Xuyên.

Đáng tiếc Bùi Lâm Xuyên còn không biết, chướng ngại lớn nhất cho nhân duyên của hắn và Khương Hân chính là nghĩa huynh của mình.

Giờ phút này trong đầu Bùi Lâm Xuyên toàn là suy nghĩ Hàn Tín còn có thể chịu nhục chui qua háng, đại trượng phu co được dãn được, chẳng phải là cúi đầu trước cha con nhà họ Khương hùng hổ dọa người kia thôi sao?

Vì tiền đồ của hắn, vì cả Vinh Quốc công phủ, hắn không có gì là không thể làm.

Đúng, đến bây giờ, Bùi Lâm Xuyên đều tin tưởng vững chắc, từ hôn là ý của cha con Khương Trọng Niên, Khương Hân yêu hắn như vậy, sao nỡ từ hôn với hắn chứ?

Chỉ cần có thể để hắn gặp được Khương Hân, hắn sẽ có lòng tin thuyết phục nàng, vãn hồi cục diện này.

Cho nên, Bùi Lâm Xuyên lúc này mới chơi một ván lớn.

Hắn đều quỳ ở đây rồi, không tin cha con Khương Trọng Niên còn dám không cho Khương Hân gặp hắn.

Bỗng nhiên, Bùi Lâm Xuyên nghe thấy tiếng mở cổng lớn, hắn vui mừng ngẩng đầu.

Trong màn mưa, thiếu nữ một thân váy màu nhạt, khuôn mặt nhỏ trắng bệch chậm rãi đi tới, màn mưa khiến vẻ u sầu giữa lông mày nàng càng đậm, điềm đạm đáng yêu.

Trái tim Bùi Lâm Xuyên như bị kim đâm một cái, áy náy trào dâng.

Hắn nghĩ, từ hôn với hắn, A Hân cũng rất đau lòng rất khó chịu nhỉ?

"A Hân, nàng..."

Linh Chi đỡ Quận chúa nhà mình, không màng thân phận, bất mãn trừng mắt nhìn Bùi Lâm Xuyên.

"Thế tử gia rốt cuộc là muốn thế nào? Quận chúa hôm qua bị thích khách làm kinh sợ, trở về liền phát sốt, thân mình còn yếu đến lợi hại, bây giờ còn phải đội mưa tới gặp ngài... Thế tử gia không thể làm việc tốt, buông tha cho Quận chúa nhà ta sao?"

"Linh Chi, không được vô lễ với Thế tử."

Khương Hân yếu ớt trách mắng một câu, lại hơi xin lỗi nhìn về phía Bùi Lâm Xuyên, "Tỳ nữ này của ta không hiểu chuyện, Thế tử bao dung."

Nhìn dáng vẻ yếu ớt của nàng, Bùi Lâm Xuyên chỉ có đau lòng, nào còn có thể đi so đo Linh Chi vượt quá phận?

"A Hân, thân thể nàng thế nào rồi?"

Khương Hân khẽ lắc đầu, "Không có gì đáng ngại."

Nàng che ô tiến lên, mưa bụi mông lung, lụa mỏng bay theo gió, như tiên tử hạ phàm, thanh lãnh u sầu.

Bùi Lâm Xuyên si ngốc nhìn nàng.

Hắn vẫn luôn biết Khương Hân dung nhan khuynh thành, nhưng chưa từng có khoảnh khắc nào tim đập như trống bỏi thế này.

Ô che khuất mưa to trên đỉnh đầu hắn, thiếu nữ đau lòng nhìn hắn, "Thế tử hà tất phải khổ như vậy chứ?"

Mưa không còn đánh vào người nữa, Bùi Lâm Xuyên cảm động không thôi.

Hoảng hốt, hắn nhớ tới, vẫn luôn là như vậy, A Hân của hắn đều đặt hắn lên hàng đầu.

"Bỏ lại nàng, còn có ngày hôm qua... đều là lỗi của ta, nhưng A Hân, nàng tin tưởng ta, ta chỉ là thưởng thức tài hoa của Lạc Thanh Y, coi nàng ấy là tri kỷ, đối với nàng ấy chưa từng có tư tình, ta cùng nàng đính hôn từ nhỏ, thanh mai trúc mã, ta vẫn luôn coi nàng là thê tử tương lai của ta."

Khương Hân chua xót nhìn hắn, "Nhưng chàng chưa bao giờ tin tưởng ta."

"Ta..."

"Lâm Xuyên ca ca, ta có thích chàng hơn nữa, cũng là có tôn nghiêm, cũng là sẽ thất vọng đau khổ."

"Không phải đâu, A Hân, nàng nghe ta nói!"

"Lâm Xuyên!"

Bùi Lâm Xuyên vừa định giải thích thêm cái gì, vãn hồi thiếu nữ trước mắt, Lạc Thanh Y không biết từ đâu chạy ra, lảo đảo nhào vào lòng ôm lấy hắn.

"Thanh Y nàng..."

"Lâm Xuyên, chàng đừng rời bỏ ta, không phải chàng nói với ta, Khương Hân chỉ là vị hôn thê trưởng bối chỉ định cho chàng, chàng là vì gia tộc mới phải cưới nàng ta sao? Chàng căn bản không thích nàng ta có phải không?"

Mặt Lạc Thanh Y rất đỏ, ra sức cọ vào lòng Bùi Lâm Xuyên, khiến hắn đẩy cũng đẩy không ra, hoàn toàn bó tay hết cách.

"Hóa ra là như vậy."

Giọng nói vỡ vụn của thiếu nữ khiến Bùi Lâm Xuyên cứng đờ, "Không phải đâu, A Hân nàng nghe ta nói..."

Bước chân Khương Hân loạng choạng ngã về phía sau.

"A Hân!"

Khương Nghiêm Từ nhanh hơn Bùi Lâm Xuyên một bước đỡ được muội muội.

Sắc mặt hắn lạnh đến lợi hại, "Người đâu, đánh đuổi đôi cẩu nam nữ vô sỉ này ra ngoài cho bản quan, sau này, không cho phép người của Vinh Quốc công phủ tới gần Khương phủ nửa bước."

Lúc này, mưa tạnh, trời quang.

Người hai bên đường phố cũng đi ra.

Mọi người vừa xem kịch, vừa hóng hớt, chỉ trỏ Bùi Lâm Xuyên và Lạc Thanh Y.

Một đại nam nhân dẫn theo nữ tử thanh lâu tới chọc tức chết vị hôn thê, sao chỉ một câu vô sỉ là có thể hình dung được.

Vĩnh An Quận chúa cũng thật xui xẻo, dính phải cặp đôi điên khùng này.

Bùi Lâm Xuyên và Lạc Thanh Y bị hộ vệ cao lớn của Khương phủ lôi kéo đuổi ra ngoài.

Hắn không cam lòng gọi tên Khương Hân.

Hai hàng lệ trong suốt lăn dài trên má Khương Hân, nghiêng đầu không nhìn hắn, "Bùi Thế tử, chàng còn muốn sỉ nhục ta đến bao giờ? Con gái nhà họ Khương ta không phải người không có xương cốt, chàng vô tình thì ta dứt khoát, sau này chúng ta cầu về cầu, đường về đường, chỉ cầu các người đừng xuất hiện trước mặt ta nữa!"

"A Hân! Ta thật sự không biết tại sao Lạc Thanh Y lại tới đây? Ta..."

"Lâm Xuyên, không phải đâu, chàng khen ta tài hoa hơn người, nói ta là kỳ nữ thế gian, còn nói Khương Hân nữ tử thế gia này mộc mạc vô vị, chỉ biết không có tôn nghiêm lấy lòng chàng..."

Bốp!

"Lạc Thanh Y ngươi câm miệng!"

Bùi Lâm Xuyên thẹn quá hóa giận tát một cái lên mặt Lạc Thanh Y.

Lạc Thanh Y ngã xuống đất, cái đầu mê man bỗng nhiên tỉnh táo lại.

Nàng ta che mặt không dám tin nhìn về phía Bùi Lâm Xuyên, "Chàng, chàng đánh ta?"

Bùi Lâm Xuyên g**t ch*t nàng ta cũng có, "Ta trước kia cho rằng ngươi chỉ là xuất thân thanh lâu, nhưng phẩm hạnh cao khiết, tự tôn tự ái, không ngờ tới, bản tính khó dời, ngươi lại ph*ng đ*ng vô sỉ như vậy!"

"Bùi Lâm Xuyên!"

Lạc Thanh Y thật sự đau lòng rồi.

Nàng ta đối với những người đàn ông khác đều là diễn trò mua vui, nhưng duy chỉ có đối với Bùi Lâm Xuyên là có vài phần chân tình, nếu không nàng ta đã sớm gả cho Tam Hoàng tử rồi.

Hắn bây giờ sao có thể sỉ nhục nàng ta như vậy?

Bùi Lâm Xuyên lại nhìn cũng không thèm nhìn nàng ta lấy một cái, chỉ muốn khiến Khương Hân hồi tâm chuyển ý.

"Vấn đề tình cảm của hai vị xin hãy đi xa mà giải quyết, đừng làm mất mặt xấu hổ trước cửa nhà ta."

Khương Nghiêm Từ không khách khí đuổi người, đỡ muội muội yếu ớt đi vào trong phủ.

"A Hân nàng đừng đi, nàng thật sự muốn vứt bỏ tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta sao? Ngay cả một tia cơ hội cũng không cho ta sao?"

Bước chân Khương Hân khựng lại, bỗng nhiên thân thể mềm nhũn ngã xuống.

"Hân nhi!"

"A Hân..."

Khương Nghiêm Từ vội vàng cúi người bế muội muội về phủ, đồng thời sai hộ vệ dùng gậy gộc đánh đuổi hai kẻ vô sỉ kia đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn