Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 452: Thái Tử gia hắn nhận sai chưa (21)

Dung Uyên không ngờ nàng sẽ chủ động giải thích với hắn, thụ sủng nhược kinh, không nhịn được siết chặt hai cánh tay, kiềm chế hôn lên nàng.

"Là Cô không tốt, nàng tức giận mắng Cô là kẻ điên, cũng là Cô đáng đời."

Thân thể Khương Hân cứng đờ, lại thả lỏng ra, không từ chối hành vi thân mật của hắn.

Nhập cung làm phi, có một số quy tắc luôn phải tuân thủ.

Nuôi con trai của mình tổng tốt hơn là nuôi con người khác, hậu hoạn vô cùng.

Huống hồ Khương Hân cũng khá ghét bỏ gen của lão Hoàng đế.

Cái dáng vẻ ngu xuẩn bẩn thỉu đó, con trai có thể là thứ tốt lành gì?

Ồ, Dung Uyên thì, Khương Hân cảm thấy hắn là gen biến dị.

Hai người sinh ra đứa bé đại để sẽ không quá tệ.

Dung Uyên cảm giác được sự không kháng cự của nàng đối với mình, vui sướng như điên, chỉ hận không thể giao cả mạng cho nàng.

Cho dù nàng đối với hắn chỉ là hư tình giả ý, cho dù nàng có toan tính khác, chuyện đó đều không sao cả.

Chỉ cần đối tượng nàng toan tính là hắn là tốt rồi.

Gò má Khương Hân ửng đỏ chặn tay hắn lại, ngăn cản động tác cởi bỏ bó ngực của hắn: "Lên giường."

Thái độ của nàng cuối cùng cũng mềm mỏng hơn một phần, Dung Uyên tự nhiên không muốn làm chuyện khiến nàng không vui.

Hắn động tác nhẹ nhàng bế nàng lên, đi về phía nội thất.

Tấm rèm giao sa vạn kim khó cầu buông xuống, che đi tất cả xuân sắc kiều diễm.

......

"Hả? Nương nương, chăn đệm trên giường đổi lúc nào vậy?"

Sáng sớm, Bội Ngữ đang chỉnh lý giường chiếu cho Khương Hân, khó hiểu mở miệng.

Khương Hân đang uống trà thuốc, đây là Thái y viện đặc biệt phối cho nàng, có thể từ từ điều dưỡng thân thể nàng.

Nghe vậy, nàng suýt nữa bị trà thuốc làm sặc, có thể nói tối qua ga giường gấm Thục kia đều bị mài ra hai cái lỗ, còn "bẩn" đến không nỡ nhìn sao?

Đương nhiên nàng không có da dày thịt béo như vậy, chỗ hỏng đó là kiệt tác của người nào đó.

Nhưng đầu gối của nàng cũng chẳng khá hơn là bao, tối qua đều đã bôi thuốc rồi, bây giờ vẫn còn đỏ.

Khương Hân không nhịn được nghiến răng.

Quả nhiên không thể có mong đợi gì với đàn ông, nàng hơi nhượng bộ một chút, hắn liền được đằng chân lân đằng đầu.

May mà nàng chỉ cần nghĩ đến việc coi tên Thái tử điên khùng kia thành công cụ làm ấm giường và mượn giống, khí trong lòng liền thuận hơn chút.

So với Thường ma ma và Bội Ngữ ngây thơ, Bội Lâm trầm ổn lại tâm tế như trần, liếc nhìn nương nương mày mắt vũ mị, dung sắc khuynh thành, lên tiếng quở trách Bội Ngữ làm việc cho tốt, ai cho nàng ta cái gan chất vấn nương nương?

Bội Ngữ rất tủi thân, nàng ta chỉ buột miệng hỏi một câu, đâu dám chất vấn nương nương chứ?

Bội Lâm nghiêm khắc trừng nàng ta, ở trong hoàng cung, nhìn nhiều nói ít mới có thể giữ được cái mạng nhỏ.

Nương nương khoan dung, không có nghĩa là người bên dưới có thể vượt quy tắc.

May mà lúc này, Thường ma ma dẫn người tiến vào bày bữa sáng cho Khương Hân, mới làm dịu đi bầu không khí quỷ dị trong điện.

......

Quá trưa, Khương Hân chợp mắt tỉnh lại, mơ mơ màng màng liền nhìn thấy bên giường có một bóng người cao lớn ngồi đó.

Nàng giật mình, lập tức đau đầu đỡ trán.

"Ngài không thể giữ chút quy củ sao?"

Ban ngày ban mặt lại chạy tới tẩm điện của nàng.

Hắn là hận không thể để cả hoàng cung đều biết gian tình của bọn họ phải không?

Dung Uyên vươn tay đỡ nàng, đưa cho nàng một ly nước ấm.

Còn về quy tắc là cái gì?

Thái tử Điện hạ không biết.

Nhưng tối qua quan hệ hai người vừa hòa hoãn chút, hắn không muốn chọc giận nàng, ôn hòa hỏi: "Hôm nay nàng thấy người thế nào?"

Mí mắt Khương Hân giật giật, đêm qua lúc hắn ra sức giày vò nàng, sao không nghĩ đến thân thể nàng?

Dung Uyên chạm phải tầm mắt lạnh băng của nàng, hơi sững sờ, phản ứng lại, nắm tay che mũi: "Là Cô mất kiểm soát, lần sau..."

Khương Hân không muốn cùng hắn thảo luận chủ đề quá mức ám muội này: "Ngài có chuyện gì không?"

"Nàng có muốn xuất cung xem một chút không?"

"Xuất cung?"

Khương Hân kinh ngạc nhìn hắn, phong khí kinh thành tuy không giống nữ tử bên Giang Nam phải bó chân, ra cửa phải che chắn kín mít bảo thủ như vậy.

Nhưng một khi vào cửa cung sâu tựa biển, cả đời này ngay cả số lần gặp người nhà cũng đếm trên đầu ngón tay, trình tự về thăm nhà càng là nghiêm khắc đến cực điểm.

Cung phi muốn ra ngoài chơi?

Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Một khi bị Ngự sử nắm được thóp, nàng không chết cũng phải tróc lớp da.

Dung Uyên muốn hại nàng cũng không cần phải vòng vo tam quốc thế này chứ?

Chạm phải sự đề phòng trong mắt nàng, Dung Uyên bất đắc dĩ: "Cô sẽ sắp xếp ổn thỏa, tuyệt đối sẽ không để người ta phát hiện."

Cho dù thực sự có người nhận ra, giết là được.

Những kẻ thanh lưu mua danh chuộc tiếng kia, hắn sớm muộn gì cũng phải giết sạch sẽ.

Đối với năng lực của hắn Khương Hân vẫn tin tưởng, chỉ là luôn cảm thấy dưới nụ cười ôn nhu này của hắn giấu giếm thứ gì đó kh*ng b* máu tanh.

Khương Hân nghĩ nghĩ, thực sự không muốn từ chối cơ hội xuất cung chơi.

Dung Uyên ân cần lấy cho nàng một bộ váy nhu giao lĩnh màu xanh nhạt, đích thân hầu hạ nàng rửa mặt.

Khương Hân không búi tóc phụ nhân, mà ăn mặc theo kiểu nữ tử chưa xuất giá, trên mặt che một tấm khăn voan trắng.

"Chúng ta ra ngoài bằng cách nào?"

Cũng không thể cứ thế nghênh ngang đi ra khỏi Quỳnh Ngọc Cung chứ?

Dung Uyên nắm tay nàng, dẫn nàng đi về phía phòng tắm.

Chỉ thấy hắn loay hoay một chút ở vách bể tắm, cùng với tiếng ma sát của đá, dưới đáy bể tắm xuất hiện một lối đi.

Đôi mắt đào hoa của Khương Hân mở to, không dám tin nhìn hắn.

Hắn lại dám đào địa đạo trong hoàng cung?

Lời đồn dưới hoàng cung là nền đất nện mãn đường hồng, không chỉ để cũng cố cung điện Đế vương, mà còn để đề phòng có người từ bên ngoài đào địa đạo tiến vào.

Dung Uyên khẽ cười giải thích: "Hoàng cung không phải nền móng nào cũng nện chắc như vậy, chỉ là dưới các cung điện chính thì không đào được."

Quỳnh Ngọc Cung là cung điện sau này Hoàng đế xây dựng cho sủng phi, tự nhiên không thể giống như các cung điện quan trọng khác lúc mới xây đã nện chắc nền móng.

"Con đường hầm này không phải do Cô đào, lão già kia là kẻ tham sống sợ chết."

Khương Hân hiểu rồi, Hoàng đế làm một con đường hầm trong cung sủng phi, là để đề phòng vạn nhất.

Dung Uyên nắm tay nàng, bước vào địa đạo: "Nàng yên tâm, hiện tại con đường hầm này đã bị Cô khống chế rồi, cửa ra ở Quỳnh Ngọc Cung chỉ có nàng và Cô có thể mở ra."

Khương Hân hoàn toàn không yên tâm nổi.

Ai biết sau này lúc nàng tắm rửa, có khi nào đang tắm, rầm một tiếng địa đạo bị mở ra không?

Nàng quyết định sau này đều không tắm ở bể tắm nữa.

Trong địa đạo thắp đèn tường, lộ ra một mùi nấm mốc ẩm ướt.

Dung Uyên dẫn nàng rẽ trái rẽ phải, cuối cùng đi đến cửa ra.

Vậy mà lại nằm trong cái giếng cạn của một tòa cung điện bỏ hoang gần cửa Tây Hoa.

Trong cung mua bán, thùng nước vo gạo đổ hương đêm các loại việc vặt chính là thông qua cửa Tây Hoa, nếu có biến cố, bên này vàng thau lẫn lộn, truy binh cũng sẽ không tụ tập ở đây, là cửa ra tốt nhất để chạy trốn khỏi cung.

Lão Hoàng đế suy xét lộ tuyến chạy trốn này quả thực rất chu đáo.

Khương Hân cũng phục rồi.

Giếng cạn cũng không sâu, Dung Uyên ôm eo nàng, đề khí đạp lên thành giếng dễ dàng nhảy ra ngoài.

Có tiểu thái giám giả làm phu xe đánh xe ngựa đợi ở bên ngoài.

Khương Hân cứ như vậy bị hắn nhẹ nhàng đưa ra khỏi hoàng cung.

Xe ngựa đi một lúc, rời xa tường cung, tiến vào đường cái kinh thành, tiếng người náo nhiệt truyền đến.

Khương Hân theo bản năng giơ tay, muốn vén rèm cửa sổ lên xem.

Nhưng, nàng rốt cuộc nhớ tới thân phận nhạy cảm của mình, quay đầu nhìn về phía Dung Uyên, ánh mắt hỏi thăm.

Dung Uyên khẽ nhếch môi mỏng, vươn tay giúp nàng vén rèm lên.

Khương Hân nhìn các cửa tiệm thương hộ san sát nối tiếp nhau, quán ăn, cửa hàng son phấn châu báu y phục may sẵn, cần gì có nấy.

Trên đường còn có rất nhiều bách tính gánh hàng rong bán các loại đồ ăn hoặc đồ chơi nhỏ.

Dòng người qua lại, náo nhiệt phồn vinh.

Gần giống với cảnh tượng kinh thành mà nguyên chủ từng tưởng tượng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn