Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 429: Trò chơi khủng bố, yêu qua mạng với một Tà Thần (28)
Lý Hưu thở dài, "Chị ơi hiểu lầm về em thật sự là quá lớn rồi, như vậy không tốt, chúng ta là vợ chồng, nên thẳng thắn với nhau, tin tưởng lẫn nhau."
Khương Hân tức cười, "Xem chuyện tốt cậu làm trước đây kìa, còn không biết xấu hổ trách tôi hiểu lầm cậu."
Lý Hưu thề thốt, "Em đảm bảo lần này sẽ cùng chị nghiêm túc qua phó bản, chị ơi, chúng ta chơi một trò chơi đi?"
"Trò gì?"
"Lần chơi này sẽ có quỹ thưởng tích phân và đạo cụ, người chơi chia phe, trong vòng 24 giờ, dựa trên tỷ lệ sống sót của người chơi trong phe, tốc độ vượt ải để quyết định người thắng, bên thắng sẽ nhận được toàn bộ quỹ thưởng, bên thua trắng tay."
Thực ra, trận chiến đối kháng phe phái Sân Chơi Tử Thần ban đầu là, bên thắng một đêm phất nhanh, bên thua vĩnh viễn ở lại trong phó bản, đến mạng cũng không còn.
Nhưng Lý Hưu biết, cô nhất định không thích cơ chế như vậy.
Ngài không quan tâm người chơi sống chết, nhưng chỉ cần có thể khiến cô vui vẻ, nhân từ một chút thì có sao đâu?
Khương Hân bị khơi dậy hứng thú, "Cậu muốn chia phe thi đấu với tôi?"
Khóe môi mỏng của Lý Hưu nhếch lên, "Chị không muốn thi đấu với em một trận sao?"
"Đừng dùng phép khích tướng với tôi," Khương Hân túm lấy cổ áo cậu, ép cậu cúi đầu nhìn thẳng vào mình, "Cậu một Tà Thần, người nắm quyền [Vực], chơi thế nào? Còn không phải cậu quyết định sao, tôi thi đấu với cậu kiểu gì?"
Lý Hưu cười khẽ thành tiếng, "Chị biết rõ nếu em thi đấu với chị, chắc chắn sẽ không dùng sức mạnh Tà Thần mà."
"Cậu đứng ở đó, quỷ dị đã nằm rạp xuống rồi."
"Em sẽ vào phó bản với thân phận người chơi Lý Hưu, hoàn toàn thu lại hơi thở, không khác gì con người, những thứ có thể dùng cũng chỉ có đạo cụ và dị năng mà người chơi Lý Hưu sở hữu, chỉ cần em dùng sức mạnh Tà Thần, coi như em thua, được không?"
Khương Hân nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, kiễng chân lên, cắn nhẹ môi mỏng của cậu, "Đương nhiên rồi."
Lý Hưu phản khách vi chủ làm sâu thêm nụ hôn này, "Còn nói em lòng dạ đen tối, chị còn xảo quyệt hơn em."
"Trách tôi à?"
"Không, là em tự nguyện nhảy hố."
Khương Hân cười rạng rỡ, "Được rồi, tiền cược đâu?"
Cô không tin cậu bày ra trò chơi này, chỉ là để tranh giành cái quỹ thưởng hoàn toàn vô nghĩa với cậu.
Ý cười trong mắt Tà Thần đậm thêm, "Nếu em thua, chị có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với em."
"Yêu cầu gì cũng được?"
"Ừ."
"Vậy tôi muốn soán ngôi làm Tà Thần thì sao?"
"Có thể."
Đuôi mắt Khương Hân nhếch lên, "Vậy nếu tôi thua thì sao?"
Lý Hưu ôm eo cô, khàn giọng bên tai cô: "Chị cùng em chơi một tháng phòng tối."
Khương Hân: "..."
Không phải, rốt cuộc chấp niệm của Ngài với phòng tối sâu đến mức nào vậy?
Cô cắn môi, thầm mắng Ngài yêu đương não còn b**n th**.
Lý Hưu hôn lên má cô, giọng nói trầm thấp đầy vẻ mê hoặc, "Chị không dám sao? Chị biết mà, em bất luận thế nào cũng sẽ không làm hại chị, chỉ sẽ khiến chị thoải mái, rất thoải mái."
Khương Hân bịt miệng cậu lại, "Đừng nói nữa, tôi đồng ý còn không được sao?"
Dù sao cũng là thú vui vợ chồng, cậu dám hạ chiến thư, cô còn không dám nhận sao?
Lý Hưu hôn lên ngón tay cô, "Chị định khi nào bắt đầu phó bản?"
Khương Hân nghĩ nghĩ, "Phó bản lần này để [Vực] ra thông báo tự nguyện đăng ký đi, viết rõ quy tắc trò chơi."
Đối với họ là một trò chơi giữa vợ chồng, nhưng đối với những người chơi khác, lại thực sự là phó bản quỷ dị đòi mạng.
Khương Hân không muốn có người chơi vô tội hoàn toàn không hay biết gì bị cuốn vào.
Áp dụng chế độ đăng ký, có thể loại bỏ phần lớn người chơi có thực lực yếu hơn.
Mức độ nguy hiểm của phó bản cô đã nói rõ, dám đến đánh cược phú quý ngập trời này, thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý mất mạng.
Người trưởng thành luôn phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Tuy nhiên, lần này là thi đấu đồng đội, bất luận là Khương Hân hay Lý Hưu vì muốn thắng, chỉ cần người chơi trong đội không tự tìm đường chết, họ đều sẽ cố gắng hết sức đảm bảo tỷ lệ sống sót của họ, đưa họ qua ải.
Chuyện nhỏ này, Tà Thần tự nhiên sẽ không từ chối cô.
...
Sân Chơi Tử Thần mở cửa trở lại, hơn nữa lần này độ khó trực tiếp tăng vọt lên năm sao.
Tin tốt là, [Vực] sẽ không tùy ý bắt người chơi vào, mà là chế độ đăng ký.
Trong vòng 24 giờ, chơi ít nhất bảy trò chơi giải trí, độ nguy hiểm cao áp lực lớn.
Hơn nữa một khi phe phái thất bại, cho dù có thể sống sót, cũng là trắng tay, tiền mất tật mang.
Rủi ro thực sự không phải lớn bình thường.
Phần lớn người chơi đều coi như xem kịch vui, không dám tùy tiện đăng ký.
Nhưng luôn có những người chơi to gan muốn đánh cược một phen.
Phó bản bốn sao rưỡi, lúc trước Yến Vĩ đều dốc hết tâm huyết muốn vào cướp phần thưởng, càng đừng nói năm sao, bất kể là lượng lớn tích phân hay đạo cụ cấp cao đều khiến người ta đổ xô vào.
Thắng, chính là xe đạp biến thành xe máy.
Đặc biệt là những người chơi có năng lực mạnh, có thể lọt vào top mấy trăm bảng xếp hạng.
Hai mươi suất rất nhanh đã bị cướp hết, phó bản bắt đầu.
Khương Hân vừa vào phó bản, đã được phân vào phe đỏ, cô trực tiếp cao điệu để lộ thân phận, nắm lấy quyền kiểm soát đội ngũ.
Đối thủ lần này của cô là acc clone của Tà Thần.
Khương Hân không muốn lãng phí tinh lực vào những tranh chấp vô bổ trong đội.
Phó bản trước, cô lại lấy được một Ngôi nhà an toàn, được thông báo toàn game.
Ngôi nhà an toàn đầu tiên, còn có người nói cô có thể là chó ngáp phải ruồi, vận may tốt, vậy chưa được mấy ngày, cô lại lấy được một cái, ai còn dám nghi ngờ năng lực của cô?
Cho nên, Khương Hân dễ dàng làm đội trưởng, cầm cẩm nang hướng dẫn khu vui chơi, tìm hiểu tình hình các trò chơi giải trí trước, rồi mới quyết định cái đầu tiên chơi gì.
Còn quá trình Lý Hưu lấy được thân phận đội trưởng vô cùng đơn giản thô bạo, trực tiếp đánh ngã tất cả mọi người xuống đất, rồi dùng đạo cụ trị liệu giúp họ hồi phục trạng thái tốt nhất.
Khiến mí mắt Khương Hân giật giật.
Còn người chơi phe đỏ nhìn người chơi phe đen xui xẻo bị đánh một trận tơi bời, không nhịn được nuốt nước bọt.
Siêu may mắn khi họ được phân vào phe đỏ, không bị ăn đòn ngay từ đầu.
Lý Hưu quyết định trò chơi đầu tiên còn nhanh hơn cô.
Cậu vậy mà lại chọn tàu lượn siêu tốc nhìn có vẻ rủi ro cao nhất.
Trước khi dẫn đội rời đi, Tà Thần trong dáng vẻ thiếu niên còn nháy mắt đầy ám muội với cô, lẳng lơ không chịu được.
Khương Hân: "..."
Cô thận trọng chọn vòng quay ngựa gỗ.
Nhưng không hổ là kịch bản năm sao, vòng quay ngựa gỗ nhìn có vẻ vô hại, ngồi lên lại giống như vạn mã bôn đằng, nếu không phải Khương Hân nhanh tay lẹ mắt vớt người, mở màn đội cô đã phải giảm quân số.
b**n th** hơn là, họ không chỉ phải chơi những trò chơi giải trí kinh dị đầy rẫy sát cơ kia, mỗi màn, số người vào là mười người, nhưng người chơi tham gia là mười một.
Họ vậy mà còn phải đề phòng "quỷ" đâm dao hại người, hơn nữa bắt buộc phải tìm ra nó khi trò chơi kết thúc.
Nếu không trò chơi thất bại, phải chơi lại lần nữa.
Tốn não tốn sức còn tốn mạng!
Mấy người chơi qua hai màn đã suýt chút nữa bị hành hạ đến sụp đổ.
Khương Hân chỉ đành dừng lại điều chỉnh sĩ khí trước.
Cũng may lần này đến đều là những người chơi có thực lực, đầu óc và khả năng chịu áp lực hàng đầu.
Họ có mắng chửi trò chơi b**n th** đến mấy, vì giữ mạng và quỹ thưởng, cũng phải cắn răng "chơi".
Chỉ là, nếu họ có thể sống sót ra ngoài, đánh chết cũng không muốn đi khu vui chơi nữa, thực sự là quá đáng sợ.
Trò thứ hai họ chơi là đu quay đứng, nguy hiểm nằm ở chỗ khi đu quay lên đến điểm cao nhất, sẽ có quỷ quái mê hoặc họ, nếu người chơi không thể kịp thời nhìn thấu ảo ảnh, sẽ mơ màng bước ra ngoài, ngã chết tại chỗ.
Lần này người chơi ngồi rải rác, Khương Hân không lo hết được cho tất cả mọi người, trực tiếp giảm hai thành viên.
Trò thứ hai là xe điện đụng, kết quả vừa vào, liền thành đua xe bên vách núi...
Trò thứ tư là thuyền hải tặc, thật sự biến thành biển lớn, có loại quái vật biển.
Trò thứ năm là con lắc lớn, vốn tưởng rất nguy hiểm, không ngờ lại là nhẹ nhàng nhất, chỉ cần chú ý dây an toàn của mình đừng bị "quỷ" mở ra hoặc cắt đứt là được.
Trò thứ sáu, nhà ma...
Chơi nhà ma trong phó bản quỷ dị, có thể tưởng tượng k*ch th*ch đến mức nào rồi.
Có điều, vận may của Khương Hân không tồi, bốc trúng chủ đề minh hôn.
Vừa trải nghiệm xong cái này, kinh nghiệm của cô phong phú quá đi chứ.
Trò thứ bảy họ mới đi chơi tàu lượn siêu tốc.
Lúc này, trò chơi mới trôi qua khoảng 11 tiếng, còn một nửa thời gian.
Đội ngũ của họ từ mười người đã giảm xuống còn năm người.
Thực sự là hết trò chơi này đến trò chơi khác, cho dù có đạo cụ trị liệu, trạng thái tinh thần cực độ căng thẳng cũng không phải ai cũng chịu đựng nổi.
Trò chơi giải trí đâu đâu cũng là trò giết người, không cẩn thận là giẫm hố.
Cho dù Khương Hân cố gắng hết sức cứu người, giúp họ tránh sát cơ rồi, nhưng rốt cuộc cô cũng không phải vạn năng.
Họ không phải không muốn nghỉ ngơi, nhưng trò chơi lần này là thi đấu đối kháng, tranh thủ từng giây từng phút.
Căn bản không có thời gian cho họ điều chỉnh.
Còn bên phía Lý Hưu, thương vong càng nặng nề hơn, chỉ còn bốn người.
Khương Hân ôn tồn khích lệ các thành viên, "Chỉ còn một trò chơi cuối cùng thôi, chỉ cần chúng ta có thể toàn viên sống sót là có thể lấy được quỹ thưởng rồi, không chỉ có hàng vạn tích phân, còn có gần mười đạo cụ cấp tím, thậm chí còn có bốn mảnh vỡ Ngôi nhà an toàn, mọi người biết đấy, tôi đã có hai Ngôi nhà an toàn rồi, cho nên tôi sẽ không lấy, sống sót, mỗi người các bạn sẽ có một mảnh."
Mười mảnh vỡ Ngôi nhà an toàn có thể ghép thành một Ngôi nhà an toàn, muốn thu thập đủ không dễ dàng.
Nhưng mảnh vỡ Ngôi nhà an toàn cũng không phải hoàn toàn vô dụng, sau khi mạt thế quỷ dị đến, mảnh vỡ kích hoạt, có thể dung hợp vào bất kỳ kiến trúc nào, tuy không thể phòng thủ tuyệt đối như Ngôi nhà an toàn, nhưng cũng có thể chống đỡ phần lớn sự tấn công của quỷ dị.
Sắc mặt ngưng trọng mệt mỏi của bốn người sáng lên, nhao nhao phấn chấn trở lại.
Ý cười trên mặt Khương Hân không đổi, nhưng trong lòng lại có chút nặng nề.
Trước đó cô chú ý thấy bên Lý Hưu trò tàu lượn siêu tốc đầu tiên, một lần chết bốn người, đủ thấy hung hiểm thế nào.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Khương Hân vẫn bị sự b**n th** của tàu lượn siêu tốc làm cho kinh ngạc.
Tốc độ và khúc cua đáng sợ thì không nói làm gì, mẹ kiếp càng chơi càng nhiều "người", thậm chí mỗi khúc cua đều có quỷ bắn tỉa họ.
Hoàn toàn là nhịp điệu không muốn cho họ sống.
Quãng đường chưa đi được một nửa, đội ngũ lại giảm hai người, lòng Khương Hân lạnh toát.
Nhưng cô không màng đau thương, dùng bùa chú hóa thành dây thừng kéo một thành viên bị quỷ quái mê hoặc định nhảy xuống xe lại, mắt thấy người chơi nữ ngồi cùng mình cũng tinh thần hoảng hốt, đành phải buông tay kia đang giữ dây an toàn ra, dán cho cô ấy một lá Thanh Tâm Phù.
Khương Hân hạ thấp giọng, "Đừng hét lên."
Một trong những quy tắc của tàu lượn siêu tốc b**n th** này, vậy mà lại là không được hét.
Ai chơi tàu lượn siêu tốc mà không hét chứ?
Lại còn là tàu lượn siêu tốc quỷ dị kinh hoàng!
Người chơi nữ kinh hãi hoàn hồn, cảm kích nhìn Khương Hân, nhưng giây tiếp theo, đồng tử cô ấy co rút lại, "Đội trưởng cẩn thận."