Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 402: Trò chơi khủng bố, yêu qua mạng với một Tà thần (1)
[Bất Khả Hưu Tư: Chị ơi, có phải chị giận rồi không?]
[Bất Khả Hưu Tư: Sinh nhật chị không phải em không muốn đi chúc mừng, là hiện tại em thật sự không tiện đi, em không phải không muốn gặp chị, cũng không nghi ngờ chị trông không đẹp mắt...]
[Bất Khả Hưu Tư: Em thề là không có ai muốn gặp chị hơn em đâu, nhưng mà, xin lỗi, chị ơi, là lỗi của em, đợi sinh nhật sang năm của chị, em nhất định sẽ chuẩn bị tiệc sinh nhật long trọng nhất cho chị, em nói thật đấy!]
[Bất Khả Hưu Tư: Chị ơi, chị đừng giận nữa, chị muốn quà sinh nhật gì em đều chuẩn bị cho chị.]
[Chi Phó Bảo nhận 13140]
[Chi Phó Bảo chuyển khoản 52000]
[Bất Khả Hưu Tư: Thỏa thuận chuyển nhượng tài sản.pdf]
[Bất Khả Hưu Tư: Chị ơi, chị để ý đến em một chút được không?]
[Bất Khả Hưu Tư: Chị ơi, chị thật sự không cần em nữa sao?]
...
Trong thư phòng, Khương Hân đang xem một cuốn sách ghi chép về phong tục dân gian quái dị các nơi, thật sự bị tiếng thông báo tin nhắn dồn dập của điện thoại bên cạnh làm ồn đến mức không đọc nổi nữa.
Cô đưa tay cầm lấy, liền nhìn thấy trên màn hình hiển thị 99+ thông báo WeChat.
Không ngoài dự đoán, là cuộc oanh tạc tin nhắn của đối tượng yêu qua mạng thần long thấy đầu không thấy đuôi kia của cô.
Khương Hân nhìn chằm chằm mấy cái meme trái tim vỡ nát thành cặn bã không sống nổi kia, khóe môi đỏ mọng khẽ giật giật.
Cô lướt màn hình điện thoại, không quan tâm đến những bao lì xì chuyển khoản kia, mà nhấn mở bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản đó, sau khi xem xong nội dung, không nhịn được hít ngược một hơi khí lạnh.
Hai căn hộ chung cư cao cấp và hai tòa nhà văn phòng ở khu vực sầm uất thành phố A, giá trị mười con số, phú quý ngập trời cứ thế đập trúng đầu mình.
Khương Hân đã nói chuyện với đối tượng qua mạng "Bất Khả Hưu Tư" này gần ba tháng rồi.
Trước đó ám chỉ gặp mặt mấy lần, cậu ta đều như không hiểu, ngày kia là sinh nhật cô, lần này cô trực tiếp nói rõ.
Nhưng cậu ta vẫn dùng đủ loại lý do để khéo léo từ chối.
Nếu không phải ngày nào cậu ta cũng rảnh rỗi thích chuyển khoản cho cô, Khương Hân lại tin tưởng Tiểu Ngân, thì thật sự tưởng mình gặp phải kẻ lừa đảo rồi.
Chỉ là cô không hiểu vì sao cậu ta lại bài xích việc gặp mặt mình đến thế?
Cho dù cậu ta phải vào phó bản trò chơi, nhưng thời gian trong phó bản và hiện thực không giống nhau.
Ở bên trong vài ngày vài tháng, ở hiện thực cũng chỉ là thời gian một cái chớp mắt, chỉ cần có thể sống sót đi ra, bị thương nặng đến đâu cũng có thể tự động chữa khỏi.
Hơn nữa theo độ khó của phó bản càng lớn, thời gian giãn cách đi vào sẽ càng nhiều.
Cậu ta có bận rộn hơn nữa, cũng không đến mức bận đến không có thời gian đến gặp cô một lần chứ?
Hay là cậu ta lo lắng mình sẽ bị cậu ta liên lụy cuốn vào trò chơi kh*ng b* của Tà Thần, mới không chịu gặp cô?
Nhưng lúc đầu cô nhờ Tiểu Ngân giúp đỡ trăm phương ngàn kế mới có được phương thức liên lạc của cậu ta, chính là vì muốn mượn sức cậu ta tiến vào phó bản quỷ dị.
Thế giới nhiệm vụ lần này của Khương Hân là một thời mạt thế quỷ dị nhìn qua không có gì khác biệt với xã hội hiện đại, nhưng thực chất đang bị "trường" của Tà Thần từng chút xâm chiếm.
Nguyên chủ Khương Hân là một cô gái bình thường cha mẹ đều mất, được ông bà nuôi lớn.
Chỉ là trước khi cô tốt nghiệp đại học, ông bà cũng lần lượt qua đời.
Cô độc thân một mình, sau khi tốt nghiệp thì ở lại thành phố này làm việc.
Vì nguyên nhân gia đình, tính cách nguyên chủ có chút cô độc, ít nói, bất kể là ở trường học hay chốn công sở, quan hệ với tất cả mọi người đều nhạt nhòa, không kết oán, cũng không có tình cảm sâu sắc gì.
Cộng thêm việc cô không thích chưng diện, làm người cũng khiêm tốn, ở đâu cũng có thể bị người ta bỏ qua.
Mãi cho đến một năm trước, con trai tổng giám đốc công ty cô là Quách Dục Khoa "nhảy dù" xuống trở thành phó tổng của bọn họ.
Quách Dục Khoa dung mạo anh tuấn, tính cách sởi lởi, rất nhanh đã hòa nhập với đám thanh niên trong công ty, được rất nhiều cô gái trẻ tung hô.
Nguyên chủ vốn tưởng rằng một cao phú soái như vậy chẳng có quan hệ gì với mình, tiếp tục làm người làm công trong suốt của cô.
Tuy nhiên, vì một dự án, hai người bắt đầu có sự giao thiệp.
Quách Dục Khoa dịu dàng lịch thiệp, khắp nơi chiếu cố cô, còn trong một lần cô bị hai gã đàn ông say rượu trêu ghẹo đã cứu cô.
Nguyên chủ không kiềm chế được nảy sinh tình cảm ái mộ với hắn.
Chỉ là, vì trải nghiệm từ nhỏ, cô rất tự ti, chỉ nghĩ tình yêu của mình sẽ không có kết quả, lại không ngờ Quách Dục Khoa bỗng nhiên tỏ tình với cô.
Nguyên chủ vui mừng khôn xiết, hai người cứ thế trở thành bạn trai bạn gái.
Chuyện này nhìn qua phảng phất chỉ là một câu chuyện tình yêu đô thị bình thường, hoặc là sủng ngọt, hoặc là giống như vài văn hào môn ngược luyến, vì môn không đăng hộ không đối, tình yêu của bọn họ bị đủ kiểu ngăn cản, ngược tâm ngược thân.
Ai ngờ đâu...
Sau khi nguyên chủ lại một lần nữa từ chối yêu cầu sống chung của bạn trai, Quách Dục Khoa phẫn nộ đề nghị chia tay, ngay lúc cô đau lòng muốn chết, lại bỗng nhiên kinh hoảng ôm lấy nguyên chủ, thay đổi hình tượng tổng tài bá đạo dịu dàng trước đó, khóc lóc thảm thiết nói hắn đã đi vào một trò chơi kh*ng b* tên là [Vực], bên trong có rất nhiều quỷ quái đáng sợ, bất cứ lúc nào cũng có thể chết người.
Hắn đã tham gia hai vòng rồi, nhưng hắn thật sự chịu không nổi nữa, cầu xin nguyên chủ giết hắn, để hắn được giải thoát đi.
Nguyên chủ đều ngây người, trên đời sao lại có quỷ quái chứ?
Còn phó bản trò chơi kh*ng b*?
Cũng đâu phải tiểu thuyết!
Ngay lúc cô chần chờ muốn để bạn trai đến bệnh viện khám bệnh, sau lưng Quách Dục Khoa xuất hiện một cái lốc xoáy màu đen, thời gian trò chơi của hắn đến rồi.
Nếu hắn không đi vào sẽ bị xóa bỏ.
Hoặc là nếu có người tự nguyện thay thế hắn đi vào trò chơi, hắn sẽ có thể được miễn một màn trò chơi.
Nguyên chủ cũng rất sợ hãi, cũng rất muốn chạy trốn, nhưng nhìn bạn trai suy sụp tuyệt vọng, cô gái ngốc này lại thật sự đồng ý giúp hắn đi vào trò chơi.
Đợi cô cửu tử nhất sinh đi ra từ phó bản tân thủ, Quách Dục Khoa cảm động quỳ dưới chân cô, thề thốt đủ kiểu cả đời này sẽ không phụ lòng cô.
Nguyên chủ vốn suýt chút nữa tinh thần suy sụp đã bình tĩnh lại, nghĩ rằng phó bản quỷ quái có kh*ng b* đến đâu, sau này cũng sẽ có bạn trai làm bạn, so với tuyệt vọng sợ hãi, còn không bằng nỗ lực kiếm tích phân đổi lấy cơ hội thoát khỏi trò chơi.
Nguyên chủ cứ thế từ một cô gái yếu đuối cô độc ngay cả gián chuột cũng sợ muốn chết, từng bước khắc phục nỗi sợ hãi cùng Quách Dục Khoa giãy giụa cầu sinh trong phó bản quỷ dị.
Chỉ là Quách Dục Khoa luôn muốn kéo người vô tội đi vào trong phó bản, để miễn trừ số lần trò chơi, nhưng nguyên chủ trước sau đều không đồng ý.
Mâu thuẫn giữa hai người càng lúc càng lớn, có điều do nguyên chủ thức tỉnh thể chất linh môi hiếm có, ở trong phó bản có thể cảm nhận sự tồn tại của quỷ quái và nguy hiểm, rất nhiều lần cứu hắn ở ranh giới sinh tử.
Quách Dục Khoa không có gan trở mặt với cô, mãi cho đến khi hai người đều trở thành người chơi lâu năm, được Yến Vĩ - một trong ba đoàn lính đánh thuê người chơi chiêu mộ.
Nhưng nguyên chủ rất bài xích Yến Vĩ luôn lấy người mới dò đường, hại chết rất nhiều người chơi vô tội, không muốn cùng bọn họ thông đồng làm bậy.
Quách Dục Khoa lại muốn gia nhập tổ chức Yến Vĩ, không chỉ có thể nâng cao tỷ lệ sống sót của bản thân, còn có thể xưng vương xưng bá trong đám người chơi, thấy khuyên không được nguyên chủ, lại lo lắng cô trả thù mình, hắn dứt khoát không làm thì thôi đã làm thì làm cho trót, cấu kết với Yến Vĩ trừ khử cô, cướp đi tất cả đạo cụ của cô.
Bị bạn trai mình một lòng một dạ yêu thương g**t ch*t, còn nhìn hắn ôm cô gái khác tùy ý cười nhạo cô ngu ngốc, mắng cô là thánh mẫu, nguyên chủ oán khí tăng vọt, trực tiếp hóa thành lệ quỷ, xé nát hắn và tất cả thành viên của Yến Vĩ.
Sau đó cô lang thang trong phó bản quỷ dị, lặp lại hết màn trò chơi này đến màn trò chơi khác, không cách nào thoát khỏi, không cách nào chuyển thế, tuyệt vọng đến tê liệt.
Mãi cho đến khi quỷ dị toàn diện giáng lâm thế giới hiện thực.
Cô trơ mắt nhìn thế giới mình sinh sống trước kia quỷ quái hoành hành, vô số người bị quỷ dị nuốt chửng, vô số thành phố biến thành từng tòa quỷ thành tử thành.
Bao gồm cả họ hàng ở quê và thầy cô bạn học ở trường từng giúp đỡ cô từ nhỏ đến lớn, cũng như những đồng nghiệp mang ý tốt với cô.
Cho dù biến thành quỷ dị, nguyên chủ cũng vẫn giữ lại một phần sơ tâm thiện lương, cô rất muốn cứu vớt bọn họ.
Nhưng thân là lệ quỷ, sau khi giáng lâm hiện thế, cô bị Tà Thần ban cho năng lực ô nhiễm, chỉ đơn thuần đến gần bọn họ, cũng đã là tai nạn mà nhân loại không thể chịu đựng nổi.
Cô chỉ có thể nhìn quê hương của mình trở thành lò sát sinh của Tà Thần mà bó tay chịu trói.
Cuối cùng nguyên chủ thật sự không chấp nhận nổi nữa, cô tế hiến chính mình, chỉ cầu nền văn minh có vĩ độ cao hơn có thể cứu vớt quê hương của cô.
Ạch...
Lúc đầu khi Khương Hân nhận được nhiệm vụ này, cả người đều ngây ra.
Nói lý lẽ một chút, nguyên chủ đều trở thành trùm lệ quỷ rồi, còn không có cách nào ngăn cản Tà Thần giáng lâm hiện thế, một kẻ đáng thương nhỏ bé như cô có thể làm gì?
Dâng thức ăn cho Tà Thần sao?
Ngay lập tức, Khương Hân liền bảo Tiểu Ngân cho qua qua qua, đi đến thế giới tiếp theo.
Nhiệm vụ của thế giới này hoàn toàn không làm được.
Cô không được, cô thật sự không được!
Tuy nhiên...
[Túc chủ, nhiệm vụ của thế giới này nếu hoàn thành, tích phân gấp trăm lần nhiệm vụ bình thường.]
Hả?
Gấp trăm lần?
Một thế giới bằng một trăm thế giới?
Nói cách khác, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ này, gần như là có thể kiếm đủ tích phân để cô sống lại tái sinh rồi.
Cho nên, nói đi cũng phải nói lại...
Cô vẫn không được.
Đó là Tà Thần! Tà Thần!
Một Tà Thần có thể ô nhiễm cả vị diện, biến cả thế giới thành sân vui chơi của Ngài ấy.
Cô lấy đâu ra năng lực đi ngăn cản Ngài ấy, cảm hóa Ngài ấy?
Là tổ chức sau lưng Tiểu Ngân điên rồi? Hay là cô điên rồi?
Tích phân tuy đáng quý, mạng nhỏ giá càng cao hơn a!
[Hay là, túc chủ thử xem sao?]
Hiếm thấy, Tiểu Ngân vậy mà lại có ý kiến trái ngược với cô.
Khương Hân bất đắc dĩ, là cô không muốn số tích phân gấp trăm lần kia sao?
Cô muốn đến phát điên rồi.
Nhưng vấn đề là, người phải có hiểu biết về chính mình.
Cô người trần mắt thịt, lấy gì đi đối kháng với một vị thần minh kinh khủng vĩ độ cao không thể chạm vào, không thể phản kháng?
Trong mắt Tà Thần, nhân loại ngay cả kiến hôi cũng không bằng.
Cô cứu vớt kiểu gì?
Có điều, Khương Hân nghĩ nghĩ, vẫn dùng trước chức năng tiên tri một thế giới chỉ có thể dùng một lần của Tiểu Ngân.
Kết quả: Có thể làm!
Khương Hân: "..."
"Tiểu Ngân, nếu tôi làm nhiệm vụ thất bại, cậu có thể ở dưới tay Tà Thần, đưa tôi về không gian nhiệm vụ không?"
[Tà Thần của thế giới này đã là sự tồn tại vĩ độ cao rồi, nếu Ngài ấy nhìn chằm chằm nguyên chủ, Tiểu Ngân cũng không nắm chắc lắm, nhưng nếu giống như nguyên chủ, Ngài ấy căn bản không để ý, Tiểu Ngân vẫn có thể mở ra thông đạo đưa túc chủ đi.]
[Ồ, còn nữa, túc chủ, thế giới này đặc thù, thất bại cũng không có trừng phạt.]
Khương Hân: "..."
Thật sự không cách nào không động lòng a!
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, thật sự không được, cô thu dọn tay nải chạy là được.
Quan trọng nhất, cô cảm thấy sự tồn tại kinh khủng như Tà Thần, sao có thể nhìn chằm chằm vào cô chứ?
Ngay cả trùm lệ quỷ như nguyên chủ Ngài ấy còn hoàn toàn không để vào mắt, cô là nhân vật gì mà có thể lọt vào mắt Ngài ấy.