Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 399: Dân quốc thiếu soái, Bát di thái thật sự quá câu người (25)
Rào!
Một chậu nước lạnh dội lên đầu Sở Kim Triêu, hắn lập tức giống như chó điên, giãy giụa trên mặt đất, đi l**m những vệt nước đó.
Lại có người như cho lợn ăn, tùy ý hắt cơm thiu xuống đất.
Sở Kim Triêu giống như quỷ đói vồ lấy mà ăn.
"Nhìn bộ dạng bẩn thỉu này của cậu, lấy tư cách gì làm em trai anh ấy?"
Giọng nói thanh lãnh bình tĩnh của thiếu nữ vang lên, Sở Kim Triêu cứng đờ người, lập tức che miệng, muốn nôn nhưng nôn không được.
"Sở Kim Triêu, lần trước còn chưa đủ nếm mùi sao?"
Mắt Sở Kim Triêu đột nhiên trợn to.
Đúng rồi, hắn suýt quên mất, hắn bây giờ đã bất lực rồi.
Hắn không còn được coi là đàn ông thực sự nữa.
Cho dù Sở Kim Yến chết rồi, hắn có thể làm gì được?
"A a a a, Sở Kim Yến! Tại sao hắn lại hại tao như vậy? Tại sao? Tao là em trai ruột của hắn mà!"
Sở Kim Triêu gào thét như một kẻ điên, giọng nói the thé chói tai.
Vút!
"A!"
Cây roi da có gai trên tay Khương Hân quất thẳng vào người hắn, đau đến mức Sở Kim Triêu kêu la thảm thiết.
Hắn ôm đầu, không dám tin nhìn cô.
Thiếu nữ trước mắt, một thân quân trang, tay cầm roi da, lạnh lùng cao quý, khí thế bức người.
Cô vẫn giống kiếp trước, không, cô còn đẹp hơn kiếp trước.
A Hân của kiếp trước, đa sầu đa cảm, yếu đuối lương thiện, toàn tâm toàn ý yêu hắn.
Nhưng lúc này, ánh mắt cô từ trên cao nhìn xuống hắn giống hệt Sở Kim Yến, tên ác ma tàn bạo kia.
Khinh miệt, coi mạng người như cỏ rác.
"A Hân, A Hân, sao em lại trở nên như vậy?"
Khương Hân nghe cách xưng hô của hắn, hàng lông mày lá liễu nhướng lên.
Ồ?
Tên ngu xuẩn này có vẻ như đã khôi phục ký ức kiếp trước rồi.
Cho nên hắn không phải vẫn đang mơ giấc mơ giữa ban ngày rằng nguyên chủ yêu hắn như mạng, cả quân phiệt miền Nam đều nằm trong lòng bàn tay hắn chứ?
Khương Hân cong môi cười.
Sở Kim Triêu bị nụ cười của cô mê hoặc, không kìm được đưa tay muốn chạm vào cô.
Lại bị Khương Hân quất thêm một roi khiến hắn kêu la thảm thiết.
"A Hân, sao em có thể đối xử với anh như vậy! Sao em có thể!"
Tên cặn bã này còn có mặt mũi mà hỏi sao?
Quên mất hắn đã phản bội nguyên chủ lén lút với Khương Dung thế nào, lại quên mất hắn đã một súng bắn chết cô ấy thế nào rồi sao?
Sở Kim Triêu không quên, nhưng hắn đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Khương Dung.
Là Khương Dung đê tiện quyến rũ hắn, là cô ta chia rẽ tình cảm giữa hắn và A Hân.
Hắn không cố ý, hắn thật sự không cố ý.
Khương Hân không cần đoán cũng biết Sở Kim Triêu sẽ đùn đẩy trách nhiệm một cách ghê tởm thế nào, không nhịn được lại quất thêm một roi.
"Lần trước ở bữa tiệc cậu có ý định sàm sỡ tôi, lần này cậu lại có ý định ám sát tôi, Sở Kim Triêu, tôi có đủ lý do để nghi ngờ, cậu và Sở đại soái cũng như đại thái thái, cấu kết với thế lực thù địch, khuyên cậu nên thành thật khai báo thì hơn, cậu sẽ không muốn tự mình trải nghiệm thủ đoạn của Cục An ninh đâu."
"A Hân, em đang nói bậy bạ gì vậy? Rốt cuộc tại sao em lại biến thành thế này? Có phải Sở Kim Yến nói xấu anh trước mặt em không? Lần trước là anh l* m*ng, dọa em sợ, nhưng anh thật sự rất yêu em, em tin anh đi..."
Khương Hân ghét bỏ rũ mắt: "Tình yêu của cậu thật kinh tởm."
Sở Kim Triêu cứng đờ, ngẩn ngơ nhìn đôi mắt hoa đào quen thuộc, nhưng ngoài lạnh lùng vô tình chỉ có sự căm ghét.
"Không! Cô không phải A Hân! Cô không phải A Hân của tôi! Cô rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào? A Hân của tôi đâu?"
Khương Hân nhếch môi lạnh nhạt: "Vẫn còn giả điên giả dại? Cậu đã chết cũng không hối cải, vậy thì đừng trách tôi không nể tình cậu là em trai của A Yến, Thanh Vũ, sai người đến tra khảo."
"Vâng, phu nhân."
Khương Hân lười nhìn cái bộ dạng ngu xuẩn của Sở Kim Triêu thêm nữa, xoay người bỏ đi.
"A Hân! A Hân! Anh biết lỗi rồi, anh thật sự biết lỗi rồi, em đừng đối xử với anh như vậy, anh thật lòng yêu em mà..."
Thanh Vũ giơ chân đá hắn ngã lăn quay, sai người bịt miệng hắn lại, trực tiếp dùng hình.
Cái loại kinh tởm này mà cũng xứng thích phu nhân sao?
Sỉ nhục ai đấy?
Sở Kim Triêu trố mắt muốn nứt ra, vừa hận vừa sợ.
Chẳng lẽ hắn sống lại là để nhận kết cục thê thảm hơn cả kiếp trước sao?
Vậy hắn sống lại làm gì?
A Hân... con tiện nhân Khương Hân kia, hắn đều xin lỗi rồi, cô ta còn muốn thế nào nữa?
Tại sao không yêu hắn, giúp hắn như kiếp trước?
Cô...
Chiếc roi tẩm ớt bột quất lên người hắn.
Rất nhanh trong nhà lao chỉ còn lại tiếng r*n r* đau đớn của Sở Kim Triêu.
Khương Hân sẽ cho hắn hiểu, hắn đây không phải trọng sinh, mà là xuống mười tám tầng địa ngục.
Không khiến hắn sống không bằng chết, làm sao an ủi vong linh của nguyên chủ?
...
Khương Hân từ khi tiếp quản Cục An ninh, liền vô cùng bận rộn.
Cộng thêm việc cô là vợ của Sở Kim Yến, đệ nhất phu nhân quân phiệt miền Nam, phải tham dự không ít sự kiện, càng bận rộn hơn.
Lúc này, cô đang vùi đầu vào bàn làm việc xem xét tin tình báo mới nhất từ các nơi gửi về, nghe thấy tiếng mở cửa, tưởng là Thanh Vũ, đầu cũng không ngẩng chỉ vào đống tài liệu chất cao như núi bên trái: "Mang mấy cái này ra ngoài xử lý đi."
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên, Khương Hân lúc này mới ngẩng đầu.
Người đàn ông cao lớn chân dài ung dung dựa vào cửa, đôi mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm cô, giống như dã thú sắp đi săn mồi.
Khóe môi đỏ mọng của cô hơi giật, mắng yêu anh: "Anh làm gì thế?"
Sở Kim Yến giẫm đôi ủng quân đội, chậm rãi đi đến trước mặt cô, hai tay chống lên bàn, thân hình cao lớn hoàn toàn bao trùm lấy cô.
"Cục trưởng Khương mấy ngày rồi không đến tìm tôi? Là quên mất giao dịch tình ái giữa chúng ta rồi sao?"
Khương Hân: "..."
Bọn họ sáng nay mới ăn sáng cùng nhau, cùng nhau đi làm được không?
Anh đây là nghiện nhập vai rồi à?
Thật sự coi mình nhà có vợ hiền, bên ngoài có tiểu yêu tinh quyến rũ rồi hả?
Đuôi mắt cô cong lên: "Thiếu soái mấy ngày nay không phải bận rộn chuẩn bị hôn lễ với phu nhân sao? Sao còn rảnh rỗi nhớ đến tôi?"
Sở Kim Yến nâng cằm cô lên, hôn một cách bá đạo và nóng bỏng: "Bận rộn đến mấy cũng không thể quên tâm can bảo bối của tôi được, không phải sao?"
"..."
Khương Hân bực bội hỏi: "Tôi là tâm can bảo bối của anh, vậy phu nhân thì sao?"
Sở Kim Yến nhếch môi cười: "Đương nhiên cũng là tâm can bảo bối của tôi."
"Anh có hai trái tim, hay là có thể xẻ làm đôi?"
"Sao thế? Cục trưởng Khương đây là ghen à?"
"Răng tôi không tốt, không ăn giấm được."
Sở Kim Yến cười khẽ một tiếng, đi vòng qua, bế cô lên, ngồi vào vị trí của cô.
Khương Hân bị người đàn ông đặt lên đùi mình, tư thế khó nói hết lời.
Cô đỏ mặt: "Sở Kim Yến, anh làm gì thế?"
Cũng không nghĩ xem đây là nơi nào?
Người đàn ông cười như không cười: "Cục trưởng Khương, ai cho phép em gọi thẳng tên tôi? Không biết lớn nhỏ rồi phải không?"
Khương Hân: "..."
"Anh không sợ phu nhân anh phát hiện anh ăn vụng, trở mặt với anh sao?"
Ngực Sở Kim Yến rung động, bàn tay to giữ lấy gáy cô, lần nữa ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, tận tình khuấy đảo.
"Cho nên, Cục trưởng Khương, lát nữa nhỏ tiếng một chút, đừng để người ta phát hiện chúng ta đang vụng trộm, tôi còn muốn yên tâm cùng phu nhân cử hành hôn lễ đấy."
Lời nói của tên tra nam chết tiệt này...
Khương Hân muốn phản kháng, thực sự da mặt cô không dày đến thế, ở trong văn phòng nghiêm túc thế này làm chuyện hoang đường với anh.
Tuy nhiên, người đàn ông này quá quen thuộc từng tấc trên cơ thể cô, cũng quá biết cách khiến cô đ*ng t*nh, luân hãm.
Rất nhanh, váy của cô bị anh vén lên tận eo, áo trên cũng bị cởi ra, cảnh xuân kiều diễm.
Khương Hân vừa sung sướng vừa khó chịu chống lên vai anh, cắn chặt môi đỏ, mới không phát ra âm thanh xấu hổ.
Bàn tay to của Sở Kim Yến ấn vào eo cô, th* d*c khàn khàn bên tai cô: "Cục trưởng Khương thật sự là phong tình vạn chủng, giống hệt phu nhân của tôi, khiến người ta khó kìm lòng được."
Khương Hân: "..."
Cảm giác k*ch th*ch như đang thực sự vụng trộm khiến người cô run rẩy dữ dội hơn, cắn vào vai anh.
Sở Kim Yến cười trầm thấp: "Cục trưởng Khương cẩn thận chút, nếu để lại dấu vết gì để phu nhân tôi biết được, thì không biết thu dọn thế nào đâu."
Tên đàn ông chó má này...
Tiếng th* d*c kìm nén lại phóng túng trong văn phòng kéo dài rất lâu, mới dần dần dừng lại.
Khương Hân mềm nhũn như nước rúc vào lòng anh, mặc anh thu dọn cho mình, ngón tay thon dài điểm nhẹ lên lồng ngực gợi cảm của người đàn ông, giọng nói ngọt ngào, dư âm t*nh d*c chưa tan.
"Thiếu soái, là tôi đẹp? Hay là phu nhân đẹp?"
Ngực Sở Kim Yến rung động: "Đương nhiên là mỗi người một vẻ, không phân cao thấp."
"Chậc, vậy nếu chỉ được chọn một người?"
"Cục trưởng Khương không phải thường nói, người lớn không đưa ra lựa chọn, muốn cả hai sao?"
"..."
Người đàn ông tâm địa đen tối, cái tốt không học, toàn học cái xấu.
Khương Hân vòng tay qua cổ anh: "Vậy nếu tôi muốn làm phu nhân Thiếu soái thì sao?"
Sở Kim Yến nhướng mày: "Vụng trộm không vui sao? Cục trưởng Khương."
Khương Hân trừng anh: "Đàn ông quả nhiên đều là đồ tồi bạc tình bạc nghĩa."
Sở Kim Yến nhéo cằm cô, ý cười trong mắt đậm thêm: "Dáng vẻ ghen tuông của Cục trưởng Khương cũng có phong tình riêng."
Khương Hân: "... Anh đủ rồi đấy nhé!"
"Hửm? Là ai nói ở đây phải việc công xử theo phép công?"
"..."
Việc công xử theo phép công của anh chính là ở trong văn phòng đóng vai diễn vụng trộm với cô à?
Thật muốn để những người nói anh nghiêm túc đứng đắn, cấm dục lạnh lùng đến xem xem, anh cầm thú ph*ng đ*ng đến mức nào.
"Em thấy lòng anh bay bổng, hoang dại rồi, muốn sau lưng em nuôi tình nhân rồi phải không? Có cần em nhường chỗ cho tâm can bảo bối khác của anh không?"
Sở Kim Yến nén cười: "Phu nhân chẳng lẽ quên rồi? Người chỉ có thể có một trái tim, tâm can bảo bối của tôi chẳng phải đang ở trong lòng tôi sao? Tôi đi đâu tìm người khác nữa?"
Khương Hân hừ nhẹ: "Lời quỷ quái của đàn ông mà tin được, lợn nái cũng biết leo cây."
Sở Kim Yến nhướng mày, đưa tay lấy ống nghe điện thoại trên bàn làm việc, Khương Hân vội hỏi: "Anh làm gì vậy?"
"Bảo người bắt con lợn nái thả lên cây."
"..."
Cô vội vàng giữ tay anh lại, tha cho con lợn đáng thương đi.
Tên đại ma đầu này!
"Hôm nay anh rốt cuộc bị k*ch th*ch cái gì vậy?"
Bình thường tuy anh cũng dính lấy cô, nhưng ở bên ngoài ít nhiều cũng sẽ kiềm chế một chút.
Hôm nay lại dám làm bậy ngay trong văn phòng của cô, rõ ràng là có vấn đề.
Khương Hân nhớ lại lịch trình gần đây của mình, cũng không có dấu hiệu hồng hạnh vượt tường nào mà.
Sở Kim Yến nhào nặn ngón tay trắng nõn của cô, nụ cười trên môi không đổi, nhưng đôi mắt đen láy lại trầm xuống.
Lần này Khương Hân ngồi thẳng dậy: "Rốt cuộc là làm sao vậy?"
Sở Kim Yến im lặng một lát, vẫn nói: "Tôi đã xem lời khai của Sở Kim Triêu."
Trọng sinh?
Vốn dĩ anh cười khẩy, với cái loại ngu xuẩn không não như Sở Kim Triêu, trọng sinh một trăm lần cũng vô dụng.
Nhưng điều khiến Sở Kim Yến không thể chấp nhận được là, những gì Sở Kim Triêu nói, về duyên nợ kiếp trước giữa hắn và cô, cũng như những tổn thương cô phải chịu đựng.
Điều này khiến Sở Kim Yến vừa phẫn nộ vừa đau lòng.
Ngay lập tức ra lệnh lăng trì xử tử Sở Kim Triêu.