Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 371: Tiểu yêu phi bệnh tim của bạo quân, chuyên gây chuyện (23)
Nàng thật đúng là càng nói càng không ra thể thống gì!
Đoạn Tu Mạc kéo nàng vào trong lòng, cường thế chặn lại cái miệng nhỏ chọc người tức giận của nàng, hôn nàng đến thở hổn hển.
Khương Hân không chút ghét bỏ đẩy hắn ra, tay chân mềm nhũn bò lại quý phi tháp của mình, ôm lấy Thanh nô mát lạnh, mới thở được một hơi.
"Trên người ngài nóng muốn chết, đừng ôm ta!"
Đoạn Tu Mạc: "..."
Lúc trước khi trời lạnh, nàng hận không thể thời khắc rúc vào lòng hắn sưởi ấm.
Hiện giờ nóng bức, liền ghét bỏ hắn rồi.
Đoạn Tu Mạc đều muốn tức cười, "Trở mặt vô tình? Hửm?"
Khương Hân hùng hồn hừ nhẹ, "Ai bảo ngài không cho ta dùng thêm chút băng, ta nóng!"
Đoạn Tu Mạc thấy nàng khổ vì mùa hè, cũng đau lòng, mấy ngày nay nàng đều gầy đi rồi.
"Lúc nàng tới nguyệt sự, vốn dĩ đã đau bụng khó nhịn, lại dùng băng, ăn đồ lạnh, thân mình sẽ chỉ càng ngày càng hư nhược, đến lúc đó càng khó chịu hơn."
Khương Hân có chút ủ rũ nằm bò trên đùi hắn, "Thân thể này của ta sao lại kém như vậy a?"
Không giống hắn, cường tráng uy vũ, e là mùa đông mặc áo đơn cũng không run một cái.
Đoạn Tu Mạc thương tiếc vuốt tóc nàng, "Đợi sau khi chúng ta đại hôn, ta liền đưa nàng đi hành cung ở, nơi đó sơn thủy hữu tình, mát mẻ hơn nhiều."
Ánh mắt Khương Hân hơi sáng lên, vui vẻ gật đầu.
Đại hôn của bọn họ là vào tháng sau, đế hậu đại hôn không thể qua loa, ba bốn tháng phải chuẩn bị tất cả quy trình đã là cực hạn rồi.
Đoạn Tu Mạc còn muốn mọi chuyện thỏa đáng, mỗi món đồ đều phải chuẩn bị tốt nhất.
Suýt chút nữa không làm cho quan viên Lễ Bộ và toàn thể tông thất mệt chết.
"Sứ giả tặng lễ của Lương quốc và Ngụy quốc mấy ngày nay hẳn là đến kinh thành rồi chứ?"
Đoạn Tu Mạc cười cười, tri kỷ nói: "Trong sứ giả Lương quốc có vợ chồng Hạ Hoài An."
Hửm?
Hắn thế mà chủ động nhắc tới Hạ Hoài An.
Khương Hân hồ nghi nhìn hắn, "Ngài không ghen nữa à?"
"Trẫm đường đường là thiên tử, ghen cái gì?"
"..."
Ha hả, là ai lần trước chua đến mức ở Ngự thư phòng liền làm bừa với nàng?
"Ngài có phải đã làm gì Hạ Hoài An rồi không?"
"Ái phi, nàng nghĩ trẫm như vậy sao?"
Đoạn Tu Mạc bỗng nhiên lấy Thanh nô trong lòng nàng ra, tùy ý ném sang một bên, nghiêng người đè lên người nàng.
Cung nhân đã sớm lui ra ngoài, cửa điện đóng chặt.
Khương Hân đều không rảnh lo hắn có thể làm hỏng thần khí giải nhiệt của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, không biết là nóng hay là cái gì khác, hai tay chống lên ngực hắn, "Ngài làm gì vậy? Thanh thiên bạch nhật."
Hơn nữa nóng muốn chết.
Đoạn Tu Mạc nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, cúi người hôn nàng, cười thấp nói: "Trẫm cũng nóng, ái phi mỹ nhân như ngọc, mát lạnh không mồ hôi, liền giúp trẫm giải nhiệt đi!"
Khương Hân trừng lớn mắt đào hoa, muốn cự tuyệt, vốn dĩ đã nóng, hắn còn muốn nóng hơn, lát nữa sẽ luộc chín mất.
Đoạn Tu Mạc bị bộ dáng kinh hách nhỏ của nàng làm cho cảm thấy đáng yêu, không thể chờ đợi được chấn nát quần áo của hai người.
Khương Hân kinh hô, "Ngài..."
Sự phản đối của nàng còn chưa thốt ra khỏi miệng, đã lại lần nữa bị hắn chặn lại.
Nam nhân này sủng nàng vô độ, nhưng trong chuyện chăn gối lại luôn bá đạo thật sự.
Nàng muốn cự tuyệt cũng không cự tuyệt được.
Cuối cùng, Khương Hân mồ hôi thơm đầm đìa bị hắn bế vào phòng tắm, thân mình mềm nhũn, ngay cả sức lực cắn hắn cũng không còn.
Ban ngày tuyên dâm, lát nữa cung nhân vào thu dọn tẩm điện, cũng không biết sẽ có biểu cảm gì, xấu hổ chết mất.
Nam nhân này sao lại thích không kiêng nể gì như vậy chứ?
...
"Phúc An Huyện chủ?"
Ngày này, Khương Hân đang xem sổ sách.
Trải qua chuyện của Tôn Thục phi, Tôn Thái hậu triệt để thâm cư Từ Ninh Cung ăn chay niệm phật không ra ngoài nữa.
Hiện giờ cả hậu cung đều thuộc về Khương Hân quản lý.
Vốn dĩ Đoạn Tu Mạc sợ nàng mệt, nhưng có bài học của nữ nhi Tống gia, hắn không muốn lại dùng danh nghĩa "muốn tốt cho nàng" để ngăn cản con đường tiến lên của nàng.
Bởi vậy nên phân quyền hắn liền phân quyền, để nàng rèn luyện.
Hắn chỉ cần đứng sau lưng nàng chống lưng cho nàng là đủ rồi.
"Vâng, Phúc An Huyện chủ là chất nữ của Khánh An Đại trưởng công chúa, năm đó môn phiệt hỗn loạn, phái vô số thích khách ám sát bệ hạ, con trai Đại trưởng công chúa, cũng chính là cha của Phúc An Huyện chủ vì hộ giá bệ hạ mà hy sinh, bởi vậy những năm gần đây, bệ hạ đối đãi với gia đình Đại trưởng công chúa khá hậu hĩnh."
"Phúc An Huyện chủ trước đó mắc bệnh nan y, bệ hạ để Trúc tiên sinh qua chữa trị, không ngờ hai người lại nảy sinh tình cảm, Huyện chủ ngàn cầu vạn xin, mới khiến Đại trưởng công chúa đồng ý hôn sự của bọn họ."
"Chuyện lần này, bệ hạ cũng không liên lụy đến Huyện chủ, cũng phái người nói cho nàng ta biết sự thật."
Khương Hân hơi trầm mặc, "Để Huyện chủ vào đi."
Vốn dĩ Khương Hân đã chuẩn bị sẵn tâm lý Phúc An Huyện chủ tới cầu tình cho Trúc tiên sinh.
Lại không ngờ tới, Phúc An Huyện chủ chỉ cầu gặp Trúc tiên sinh một lần.
"Nương nương, thiếp thân mang thai rồi, nhưng thiếp thân không thể giữ nó lại."
Hốc mắt Phúc An Huyện chủ rất đỏ, nhưng thần sắc rất kiên nghị.
"Thiếp thân không thể để con mình biến thành con của nghịch tặc, cũng không thể để nó liên lụy đến phủ Đại trưởng công chúa."
So với việc để đứa bé này sinh ra đã phải đối mặt với đủ loại ánh mắt khinh bỉ, cả đời bị người ta chọc cột sống, còn sẽ là hậu họa của gia tộc, nàng ta thà sớm tiễn nó đi.
Chỉ là trước khi bỏ đứa bé này, nàng ta muốn gặp hắn một lần nữa, để triệt để chết tâm.
Khương Hân tôn trọng sự lựa chọn của nàng ta, không khuyên can gì, chỉ khẽ thở dài, "Bổn cung bảo Khống Hạc Vệ đưa ngươi đi gặp hắn một lần đi."
"Tạ nương nương."
Đợi sau khi Phúc An Huyện chủ rời đi, Khương Hân cảm khái.
Tống cô nương kia vì một nam nhân chưa gặp mặt vài lần mà hại thảm cha nàng ta và gia tộc, mà Phúc An Huyện chủ lại vì gia tộc của mình, có thể không chút do dự bỏ đi đứa con.
Nam nhi thế gian đa bạc tình, khổ đều là nữ tử đáng thương.
Nửa canh giờ sau, Khương Hân kinh ngạc đứng lên, "Ngươi nói Phúc An Huyện chủ ngay trước mặt Trúc tiên sinh uống thuốc phá thai?"
Biểu cảm Lục Y cũng rất khiếp sợ, "Vâng, vừa rồi là Khống Hạc Vệ báo tin cho nô tỳ."
"Vậy Huyện chủ thế nào rồi? Có truyền thái y không?"
"Nương nương yên tâm, đã an trí tốt cho Huyện chủ rồi."
"Bổn cung đi xem thử."
Lục Y vội vàng quỳ xuống, "Nương nương tam tư, nơi đó huyết tinh, nếu làm kinh hách người, Huyện chủ và Đại trưởng công chúa đều không cách nào ăn nói với bệ hạ, thái y và ma ma có kinh nghiệm đều ở đó, nhất định sẽ để Huyện chủ bình an."
Khương Hân cũng biết mình tuy chưởng quản lục cung, nhưng rốt cuộc chưa từng sinh nở, người xưa kiêng kị cái này, mình nếu xuất hiện, e là tràng diện sẽ càng loạn.
Nàng cũng không muốn làm khó đám người Lục Y, "Ngươi đứng lên đi, bảo người bên dưới nhất định phải chăm sóc tốt cho Huyện chủ."
"Nô tỳ hiểu được."
Mặt trời xuống núi, cung nhân mới đến bẩm báo, Phúc An Huyện chủ không sao rồi.
"Huyện chủ vừa mới tiểu sản, không thể trúng gió, để nàng ta an tâm tĩnh dưỡng trong cung vài ngày, cứ nói là ý của bổn cung."
"Vâng."
Thấy nàng phí tâm phí sức an bài cho Phúc An Huyện chủ, Đoạn Tu Mạc cũng không xen mồm, chỉ cảm thấy tiểu thê tử ra lệnh, bộ dáng trầm ổn ung dung thật mê người.
Khương Hân nhận ra bàn tay to bên hông có chút không an phận, tát một cái lên mặt hắn, "Biểu muội ngài vừa tiểu sản, ngài làm gì vậy?"
Đoạn Tu Mạc không thèm để ý nói: "Trẫm đối với bọn họ đã nhân chí nghĩa tận rồi, huống chi, đây là lựa chọn của chính nàng ta."
Dựa vào cái gì bắt hoàng đế bệ hạ vì nàng ta thương cảm mà hy sinh phúc lợi của mình?
Khương Hân cạn lời nhìn hắn.
Nhưng cũng biết hắn lục thân duyên mỏng, thân ở vị trí kia, đa nghi cũng phải vô tình.
Càng đừng nói, hắn xác thực đối với Phúc An Huyện chủ và phủ Đại trưởng công chúa đã đủ khoan dung rồi.
Khương Hân thả lỏng thân thể dựa vào ngực hắn, "Ta nghe nói, Trúc tiên sinh sau khi Phúc An Huyện chủ uống thuốc phá thai xong trực tiếp hộc máu, nửa đầu tóc đen còn lại cũng bạc trắng, hiện tại càng là một lòng muốn chết."
"Rốt cuộc là phu thê nhiều năm, Phúc An lại đối với hắn tình sâu như biển."
"Nhưng cũng không ngăn được hắn vì bạch nguyệt quang của mình, suýt chút nữa kéo Huyện chủ và phủ Đại trưởng công chúa xuống địa ngục a!"
Thâm tình muộn màng còn rẻ mạt hơn cỏ rác.
Trong mắt Khương Hân, Trúc tiên sinh chính là một tên cặn bã đầu óc có bệnh nặng.
Khương Hân càng nghĩ càng giận, trừng hắn, "Ngài nếu dám giống như hắn, xem ta thu thập ngài thế nào."
Đoạn Tu Mạc: "..."
Họ Trúc là tên cặn bã chết tiệt liên quan gì đến trẫm a?
Tháng sáu tuyết rơi, oan Đậu Nga, nói chính là hoàng đế bệ hạ hiện tại.
Đại bạo quân đau lòng chỉ có thể đè tiểu thê tử dưới thân, thuần thục cởi bỏ y đới của nàng, đủ kiểu tìm kiếm an ủi.
Khương Hân: "..."
A, cái tên đại móng heo t*nh tr*ng lên não này!
...
Sau khi sứ thần Lương quốc vào kinh, Khương Hân mới biết được.
Vị hôn phu cặn bã Hạ Hoài An của nguyên chủ đã biến thành Hạ công công rồi.
Lục Y coi chuyện này như chuyện cười mỗi ngày kể cho nương nương nhà mình vui vẻ.
"Người không biết đâu, vị phò mã gia của Nhu Ngữ công chúa kia mặc còn đỏm dáng hơn cả công chúa, nói chuyện giọng eo éo, ngón tay vểnh lên, đã trở thành trò cười của dịch quán sứ thần rồi."
Khương Hân suýt chút nữa phun trà ra ngoài, cũng không biết nên lộ ra biểu cảm gì cho phải.
Không phải, sao Hạ Hoài An cũng thành công công rồi?
Ồ, Đoạn Chính Dịch cũng vậy.
Lúc đó Đoạn Chính Dịch bị định tội, nàng vốn dĩ muốn đi xem trò vui một chút, nhưng lần đó, cho dù nàng sắc dụ đại móng heo bị ăn sạch sành sanh, hắn cũng không đồng ý.
Sau đó nàng đủ kiểu mè nheo hắn, mới biết được Đoạn Chính Dịch hiện tại đều biến thành Đoạn công công rồi.
Còn bị đám tử tù dùng đủ loại thủ đoạn chơi đến nát bét.
Bởi vì trong đó có một tên mang bệnh giang mai, bùng phát còn rất nhanh, cho nên Đoạn Chính Dịch theo đúng nghĩa đen là nát rồi.
Bẩn đến không chịu được, Đoạn Tu Mạc sao có thể để nàng đi xem.
Được rồi!
Khương Hân cũng không cưỡng cầu, biết Đoạn Chính Dịch đủ thảm là được rồi.
Lúc ấy Khương Hân đối với việc Đoạn Tu Mạc thiến Đoạn Chính Dịch chỉ cảm thấy hả giận, hiện tại...
Nói chuyện Hạ Hoài An vỡ trứng không có công lao của hắn, nàng tuyệt đối không tin.
Phụt!
Khương Hân thật sự là nhịn không được cười.
Có ai thấy một tình địch liền thiến một tình địch như vậy không?
Không hổ là bạo quân!
Từ căn nguyên giải quyết triệt để vấn đề.
Ngay khi Khương Hân đang nghĩ tìm thời gian triệu kiến Hạ công công và Khương Dữ một chút, xem xem vị hôn phu trước và muội muội tốt dạo này có vui vẻ không?
Khương Dữ thế mà chủ động cầu kiến nàng.
Khương Hân vui vẻ, tứ muội thân yêu của nàng lại muốn chơi trò gì đây?
Đoạn Tu Mạc thưởng thức ngón tay nàng, "Ghét nàng ta thì trẫm giúp nàng giết nàng ta."
Tuy nói hắn rất vui lòng phân quyền cho nàng, nhưng vẫn không thích nàng tiêu phí quá nhiều tình cảm và tinh lực lên người khác.
Nữ nhân cũng không được.
Khương Hân mắng yêu hắn, "Bệ hạ nói cái gì vậy? Đó chính là thân muội muội của thần thiếp đấy."
Nghe nàng cố ý làm bộ làm tịch nói chuyện, Đoạn Tu Mạc nén cười, "Vậy thì thế nào? Ái phi cầu xin trẫm một chút, trẫm không phải cái gì cũng đáp ứng nàng sao? Đánh hạ Lương quốc tặng cho nàng cũng được."
Khương Hân ghét bỏ đẩy mặt hắn ra, "Cự tuyệt lời âu yếm sến súa."
Đoạn Tu Mạc nắm lấy tay nàng, cắn môi nàng một cái, "Ái phi thật là làm càn."
Khương Hân: "..."
Có điều, Khương Hân nhìn khuôn mặt tuấn mỹ vô song của hắn, bỗng nhiên nói: "Ngài nói xem, nàng ta chủ động nhập cung, sẽ không phải là đánh chủ ý lên người ngài chứ? Muốn tới một màn Nga Hoàng Nữ Anh đi?"
Đoạn Tu Mạc: "..."