Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 364: Tiểu yêu phi bệnh tim của bạo quân, chuyên gây chuyện (16)
Khương Hân ngửa đầu, đỏ mặt thừa nhận sự chiếm hữu của hắn, hai tay mềm nhũn đẩy hắn, xấu hổ khó tả.
"Ngài... Đừng quậy nữa, đây là trên xe ngựa!"
Bên ngoài đều là cung nhân và cấm vệ quân, hắn có phải điên rồi không?
Đoạn Tu Mạc ngậm lấy d** tai tinh xảo của nàng, "Xe ngựa thì thế nào? Ái phi, chịu không nổi cũng phải chịu, trẫm ngược lại muốn xem xem, về sau còn có nam nhân nào có thể giống như trẫm thỏa mãn nàng."
Khương Hân run rẩy cắn bả vai hắn, mới nhịn xuống không phát ra âm thanh.
Hắn không có hung mãnh như trước, lại càng làm nàng mê loạn, xấu hổ đến toàn thân nóng bừng, da thịt hồng phấn như hoa hải đường nở rộ.
"Ái phi thật sự là đẹp đến không gì sánh bằng."
Đoạn Tu Mạc cười nhẹ bên tai nàng, giọng nói khàn khàn từ tính.
Kiều thê mê người như vậy, bảo hắn làm sao cam tâm đi chết?
Kiếp này nàng chỉ có thể cùng hắn bạc đầu.
Ái ý giao hòa, cảm giác trong đầu nổ tung pháo hoa rực rỡ là như thế nào, Khương Hân hôm nay coi như là lĩnh hội triệt để.
Đợi thần trí trở lại, hai má Khương Hân đỏ ửng, nước mắt lại không khống chế được rơi xuống.
Đoạn Tu Mạc lập tức hoảng hốt, "Có phải tim lại khó chịu không? Hay là trẫm làm nàng đau."
"Hân Nhi, chúng ta không khóc, trẫm sai rồi!"
Khương Hân quần áo không chỉnh tề đấm vào vai hắn, "Ngài quá xấu xa! Mỗi lần đều nhận sai, lần sau càng quá đáng."
Cẩu nam nhân, một cái đại móng heo!
Đoạn Tu Mạc mặc nàng đánh, tỉ mỉ hôn đi nước mắt của nàng, thấp giọng thở dài, "Hân Nhi, nàng sẽ không biết trẫm yêu nàng bao nhiêu."
Cho nên nghe không được việc nàng sẽ có bất kỳ quan hệ thân mật nào với nam nhân khác.
Khương Hân cắn môi, trong lòng có rung động, nhưng vẫn không muốn để ý tới hắn.
Hắn cũng không nghĩ xem bên ngoài có bao nhiêu người, cứ như vậy làm bừa.
Hơn nữa trong Khống Hạc Vệ cao thủ như mây, nội lực thâm hậu, cho dù bọn họ vừa rồi có khống chế âm thanh thế nào, e là cũng không thoát khỏi tai của họ.
Thanh thiên bạch nhật, Khương Hân nghĩ đến thôi đã xấu hổ không chịu nổi.
Hắn là hận không thể hàn chết cái danh hiệu yêu phi trên đầu nàng sao?
Đoạn Tu Mạc bất đắc dĩ, chuyện thân mật của đế hậu, ai dám nghe lén?
Nhưng tiểu cô nương hiện tại là dỗ không được rồi.
...
Ngự giá đến bãi săn, cấm vệ quân và cung nhân đã sớm an doanh cắm trại xong xuôi.
Khương Hân theo đế vương ở tại lều chủ trướng ngay trung tâm.
Tuy rằng nàng rất tức giận, nhưng cũng không giở tính tình đòi tách ra với hắn, chạy đi chỗ khác ở.
Doanh trại đế vương bốn phía đều có trọng binh canh gác, ám vệ thời khắc cảnh giác, là nơi an toàn nhất.
Vị Cảnh Quý phi là nàng đây được hoàng đế sủng ái, hiện tại không ai không biết.
Vô số con mắt nhìn chằm chằm nàng, Khương Hân nếu tách ra khỏi hắn, khác gì một con cừu non chạy vào bầy thú dữ?
Nàng cũng không phải đầu óc có bệnh.
Đoạn Tu Mạc dỗ dành cả đường đi, cũng không khiến tiểu thê tử để ý đến hắn.
Khương Hân ngồi xe ngựa hai ngày, vốn định vòng vào gian trong nghỉ ngơi, nhưng Lý công công tới báo, nói là các vị phu nhân và tiểu thư các phủ muốn tới bái kiến nàng.
Lúc này nàng mới bố thí cho nam nhân nào đó một ánh mắt.
Đoạn Tu Mạc suýt chút nữa bị bộ dáng ngạo kiều đáng yêu của nàng chọc cười.
"Nàng muốn gặp thì gặp, không gặp cũng không sao cả."
Chỉ có người khác nhìn sắc mặt nàng, nào cần nàng đi nhân nhượng người khác.
Khương Hân hiện tại có chút mệt, nghĩ nghĩ, "Công công đi nói với các nàng, bổn cung hôm nay mệt mỏi, sáng mai sẽ mở tiệc ở đình Xuân Tuyết, mời các nàng ngắm hoa thưởng rượu."
"Vâng, nô tài đi ngay."
Phân phó xong, Khương Hân tiếp tục không để ý tới Đoạn Tu Mạc, xoay người liền muốn đi ngủ.
Đoạn Tu Mạc nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng vào trong lòng.
"Hân Nhi, nàng đã cả ngày không để ý tới trẫm rồi."
Khương Hân liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, giống như đang nói: Chuyện này trách ta?
Đoạn Tu Mạc cười thấp, "Trách trẫm!"
"Chỉ là vi phu không cách nào khống chế sự khát cầu đối với nàng."
Khương Hân đỏ mặt che miệng hắn, "Ngài rõ ràng chính là t*nh tr*ng lên não."
Đôi mắt thâm thúy của Đoạn Tu Mạc tràn đầy ý cười, phảng phất như đang nói: Chỉ đối với nàng lên não.
Hai má Khương Hân càng nóng, "Ngài sau này còn như vậy, ngài cứ chờ cuốn gói ngủ dưới đất đi."
"Hân Nhi nỡ sao?"
"Hừ, ngài xem ta có nỡ hay không!"
"Ái phi thật nhẫn tâm nha."
...
Đình Xuân Tuyết, là nơi trồng đầy hoa anh đào ở phía đông bãi săn, chuyên dùng để hoàng tộc quyền quý ngắm hoa mở tiệc.
Các vị phu nhân và quý nữ các phủ đã sớm chờ ở đây đợi Quý phi nương nương.
"Quý phi nương nương giá lâm."
Theo tiếng thái giám hô to, mọi người sôi nổi quỳ xuống.
"Tham kiến Cảnh Quý phi, nương nương thiên tuế kim an."
Có cô gái gan lớn nhịn không được lén lút ngước mắt lên.
Chỉ thấy Khống Hạc Vệ mở đường, mấy chục cung nữ vây quanh, trong làn váy lụa màu xanh nhạt lượn lờ, một thiếu nữ mặc váy dài gấm Thục thêu lông phượng uyển chuyển đi tới.
Dung mạo nàng cực đẹp, băng cơ ngọc cốt, giống như thần nữ trên mây hạ phàm, thanh lãnh cao quý, lại linh động không tì vết, bi mẫn chúng sinh.
"Đều đứng lên đi, không cần đa lễ."
Cảnh Quý phi ngồi xuống trong lương đình, mà yến tiệc của các vị phu nhân và quý nữ các phủ bày ở bên ngoài.
Thiên gia uy nghiêm, nữ quyến triều thần là không có tư cách ngồi cùng bàn với quý phi.
Các vị phu nhân đều đối với vị công chúa hòa thân từ Lương quốc này, hoàng hậu nương nương tương lai của Hạ quốc bọn họ rất tò mò.
Chỉ là nhìn thấy Khống Hạc Vệ cầm đao cảnh giới xung quanh, không có kẻ ngu nào dám bất kính với Cảnh Quý phi.
Với sự hung tàn của bệ hạ, và sự sủng ái đối với nàng, e là ai dám khiêu khích nàng, nàng ngay tại chỗ hạ lệnh Khống Hạc Vệ chém.
E là bệ hạ không những không giáng tội, còn sẽ giúp nàng tống cả nhà kia xuống địa ngục đoàn tụ.
Dưới sự thống trị áp lực cao của Nguyên Thú Đế, quyền quý có thể sống đến bây giờ không có ai là não tàn.
Khương Hân vốn đã chuẩn bị tốt đủ loại ngôn ngữ cơ quan giao phong.
Kết quả, nghe những phu nhân đó người một câu ta một câu ra sức khen ngợi nàng, Khương Hân đều có chút ngượng ngùng.
Không phải, nàng là công chúa nước khác, lại muốn làm hoàng hậu Hạ quốc, các nàng không cảm thấy không phục sao?
Các vị phu nhân: "..."
Ha hả, không phải ngài làm, cũng không tới lượt nhà chúng ta làm a!
Hơn nữa, vị bạo quân sau lưng ngài kia, các nàng và cửu tộc các nàng thật sự là trêu chọc không nổi a!
Khương Hân: Được rồi!
Ông xã quá giỏi giang, khiến cho nàng thật sự rất giống một bình hoa.
Tuy rằng hiện tại nàng hình như... ngạch, xác thực vẫn là một bình hoa.
"Nương nương, Thành Vương dẫn theo các vị công tử các phủ tới bái kiến."
Ngự giá ngày hôm qua mặt trời lặn mới đến bãi săn, hôm nay ban ngày chỉnh đốn, chập tối săn bắn mùa xuân mới chính thức bắt đầu, hiện tại đám công tử ca kia không có việc gì đi chơi trong bãi săn, lắc lư đến đình Xuân Tuyết, cũng là có thể hiểu được.
Nhưng Thành Vương...
Môi đỏ Khương Hân hơi cong, nàng cũng không tin trùng hợp gì đó.
"Bảo bọn họ lại đây đi."
"Vâng."
"Gặp qua Quý phi nương nương."
Đoạn Chính Dịch nhìn chằm chằm Khương Hân một cái, ngoài mặt lại là một bộ dáng ôn hòa hữu lễ tư văn.
Khương Hân nhẹ nhàng cười, "Một thời gian không gặp, Thành Vương phong thái vẫn như xưa."
Đoạn Chính Dịch có chút kinh ngạc, không ngờ tới nàng lại không tránh không né như vậy.
Trước đó trên đường hòa thân...
Được rồi, Khương Hân tuy rằng mỗi lần nói chuyện với hắn, đều rất thẹn thùng, bộ dáng đơn thuần lại dễ lừa.
Nhưng, Đoạn Chính Dịch chợt phản ứng lại, chính mình căn bản nửa điểm hời đều không chiếm được.
Trước khi nàng nhập cung, rõ ràng biểu hiện sợ hãi Đoạn Tu Mạc như vậy, đối với hắn vừa tin tưởng vừa có hảo cảm, phảng phất quyết định nghe lời hắn muốn chạy trốn.
Kết quả thì sao?
Trực tiếp cho hắn leo cây, quay đầu liền nhập cung thừa sủng.
Nhìn bộ dáng ung dung của nàng, Đoạn Chính Dịch có ngu nữa, cũng hiểu được mình một đường đều bị nàng chơi xỏ.
Nữ nhân này thật đúng là giỏi a!
Đoạn Tu Mạc có biết nàng tâm cơ như vậy không?
"Nương nương cũng vậy, quốc sắc thiên hương, trầm ngư lạc nhạn, e là Bao Tự và Tây Thi ở trước mặt ngài đều phải tự ti mặc cảm."
Thành Vương vừa nói ra lời này, yến hội lập tức yên tĩnh như chết.
Ai không biết Bao Tự là vong quốc yêu phi, mà Tây Thi, gian tế nước địch, cuối cùng làm mất nước Ngô.
Lục Y vừa muốn quát lớn Thành Vương vô lễ, Khương Hân lại thản nhiên giơ tay, "Thành Vương đây là lấy bệ hạ so sánh với Chu U Vương và Ngô Vương Phù Sai sao?"
Sắc mặt Đoạn Chính Dịch biến đổi, "Nương nương lời này là ý gì? Tiểu vương chỉ là khen ngài phong hoa tuyệt đại."
"Thật sao? Bổn cung còn tưởng rằng Thành Vương là mượn chuyện này châm chọc bệ hạ đấy."
"Tiểu vương sao dám? Chỉ là nương nương nếu là không thẹn với lương tâm, sao lại liên tưởng đến nhiều như vậy?"
"Ồ? Thành Vương hiện tại là nghi ngờ sự anh minh của bệ hạ rồi?"
Khương Hân mới sẽ không ngu ngốc đi tự chứng minh đâu.
Đế vương nếu phong một gian tế nước địch làm quý phi, sủng ái có thừa, đây không phải là hôn quân sao?
Đoạn Chính Dịch đây là đang mắng hoàng đế sao?
"Nương nương cẩn trọng lời nói, tiểu vương làm sao dám nghi ngờ bệ hạ?"
Đoạn Chính Dịch thật sự là không ngờ tới bộ mặt thật của Khương Hân lại mồm miệng lanh lợi và khó chơi như vậy, lo lắng nàng thật sự sẽ thổi gối đầu gió với Đoạn Tu Mạc.
Vậy với sự tàn bạo đa nghi của Đoạn Tu Mạc, sao còn có thể dung được hắn?
Hắn giả bộ Tiêu Dao Vương nhiều năm như vậy, nhút nhát không dám lộ ra nửa điểm dã tâm, hôm nay xác thực là xúc động rồi.
Để cho tiện nhân này nắm được thóp!
Răng Đoạn Chính Dịch cũng sắp cắn nát.
"Nương nương, là tiểu vương vô lễ, tiểu vương luôn luôn yêu thích phong hoa tuyết nguyệt, đối với mỹ nhân trên sử sách đều ôm lòng thương tiếc, Quý phi nương nương tài mạo vô song, tiểu vương kinh vi thiên nhân, lúc này mới nhất thời lỡ lời, mạo phạm ngài, xin nương nương lượng thứ."
Khương Hân thấy hắn túng nhanh như vậy, môi đỏ hơi nhếch.
Quả nhiên chỉ cần Đoạn Tu Mạc ở đây, Đoạn Chính Dịch cũng chỉ có thể ngoan ngoãn làm cháu trai.
Nhưng thế thì sao?
Bất luận là huyết thù của nguyên chủ kiếp trước, hay là sự thèm muốn của Đoạn Chính Dịch đối với nàng hiện tại, Khương Hân đều không có khả năng buông tha hắn.
"Thật sao? Bổn cung còn tưởng rằng Thành Vương có ý đồ gì? Thế mà châm chọc bổn cung là họa quốc yêu phi, bệ hạ là vong quốc hôn quân chứ!"
Mồ hôi lạnh trên trán Đoạn Chính Dịch vã ra như tắm.
Mà các vị phu nhân quý nữ đang ngồi cũng sắc mặt trắng bệch.
Mọi người đều không thể tưởng tượng nổi, Cảnh Quý phi sao dám nói thẳng những lời này?
Nàng không sợ bệ hạ giận dữ sao?
Đám cung nhân Lục Y hầu hạ Quý phi nương nương suýt chút nữa đảo cặp mắt trắng dã.
Cái này tính là gì?
Nương nương nhà bọn họ không chỉ ngay cả lời như "đế vương băng hà" cũng dám nói, còn dám coi bệ hạ như ngựa cưỡi.
Tuy rằng lúc đầu các nàng cũng sợ đến mức hồn vía lên mây.
Đoạn Chính Dịch cúi người quỳ rạp xuống đất, "Nương nương những lời này ngàn vạn lần không thể nói a!"
"Cái gì không thể nói?"
Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của nam nhân truyền đến.
Đoạn Chính Dịch giật mình, những người khác đã quỳ xuống dập đầu hoàng đế.
Khương Hân đứng dậy, vốn dĩ là muốn tượng trưng phúc lễ với hắn, ở bên ngoài mà, vẫn là phải chú ý một chút, miễn cho bị người ta nắm thóp.
Nhưng Đoạn Tu Mạc đâu dám để nàng cong đầu gối.
Tiểu tổ tông còn đang tức giận, thật muốn để nàng hành lễ, không chừng nàng sau lưng sẽ ghi thù giày vò hắn thế nào.
Đoạn Tu Mạc vội vàng đỡ lấy hai tay nàng, "Nàng hành lễ gì với trẫm?"