Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 349: Tiểu yêu phi bệnh tim của bạo quân, chuyên gây chuyện (1)
Cung đăng u tối, điêu khắc long văn thể hiện hết uy nghiêm của đế vương, hoa lệ mà lại băng lãnh.
Cả tẩm cung không có nửa điểm âm thanh, không chút hơi người.
Một chiếc rương gỗ tử đàn khổng lồ lẳng lặng đặt trước long sập.
Vạt áo đen kéo lê trên nền gạch vàng sáng bóng như gương, hình thêu kim long bên trên sống động như thật, hung ác bá khí.
Nguyên Thú Đế Đoạn Tu Mạc lơ đãng đi đến trước rương gỗ.
Ba tháng trước, hắn ngự giá thân chinh đánh bại đại quân Lương quốc, công chiếm mấy chục tòa thành trì, Lương quốc lập tức phái sứ giả đến cầu xin tha thứ nghị hòa, cắt nhường đất đai, bồi thường vô số vàng bạc châu báu, dâng lên công chúa hoàng thất của bọn họ, chỉ cầu hắn lui binh.
Mà hiện tại trong chiếc rương gỗ này, nghe nói chính là kim chi ngọc diệp quý giá nhất Lương quốc bọn họ, giống như lễ vật, tùy ý đưa tới cho hắn chơi đùa.
Môi mỏng đỏ sẫm của người đàn ông cong lên độ cong như cười như không.
Hắn không để ý nữ nhân gì đó, cũng mặc kệ Lương quốc giở thủ đoạn gì.
Nếu bọn họ dám giở trò, vừa khéo, hắn cũng có thể tàn sát cả Lương quốc.
Đế vương giơ tay, trực tiếp xốc cái rương lên.
Hương hoa thanh ngọt ấm áp ập vào mũi, thấm vào ruột gan, Nguyên Thú Đế hơi ngẩn ra, ngay sau đó đáy mắt lại tràn ngập sát ý ngập trời.
Chỉ là khi chạm đến cô gái tr*n tr** trong rương gỗ, hắn lại nhíu mày.
Thiếu nữ rất đẹp, một gương mặt nói là khuynh quốc khuynh thành cũng không quá đáng, đôi mắt đào hoa long lanh lúc này ngập nước, cắn nhẹ môi đỏ, điềm đạm đáng yêu.
Thân mình trắng nõn lả lướt linh lung, da thịt hơn tuyết, mái tóc đen dài rũ xuống người như muốn che lại lộ, lại chẳng che được gì, chỉ càng dễ dàng khơi dậy sự thèm muốn và t*nh d*c của đàn ông.
Nàng cuộn mình trong rương, gắt gao ôm lấy bản thân, thẹn thùng lại bất lực.
Theo nước mắt nàng như trân châu đứt dây từng hạt lăn xuống, sắc mặt Đoạn Tu Mạc càng lúc càng băng lãnh.
Hắn cúi người bóp cằm nàng, "Khóc cái gì?"
Khương Hân nhìn người đàn ông trước mắt tuấn mỹ như thần chỉ, nhưng toàn thân đầy khí tức bạo ngược, trái tim treo lên.
Chỉ sợ bản thân đi nhầm một nước cờ, mất mạng ngay tại chỗ.
Nhưng không vào hang cọp sao bắt được cọp con, nàng cũng không có lựa chọn.
Thiếu nữ như cố nén nước mắt, Đoạn Tu Mạc tưởng nàng muốn lặp lại vở kịch nhàm chán, lúc hướng hắn cầu xin tha thứ, nàng thút tha thút thít mở miệng: "Có thể cho ta một bộ quần áo không?"
Giọng mũi rất nặng, ngữ khí lại rất đương nhiên.
Rõ ràng trước kia đã quen phát hiệu lệnh.
Đoạn Tu Mạc: "..."
Người đàn ông tức cười, "Ngươi còn chưa nhận rõ thân phận hiện tại sao?"
Nói êm tai chút nàng vẫn là công chúa, nói khó nghe chút, nàng chính là vật phẩm nước bại trận dâng lên cho hắn, sống chết chẳng qua chỉ trong một ý niệm của hắn.
Ngón tay lạnh trắng thon dài của đế vương chậm rãi trượt đến cổ thiên nga xinh đẹp của nàng, tuy không thu chặt ngón tay, lại cũng mười phần áp lực.
Thật yếu ớt, hắn tùy ý dùng sức là có thể vặn gãy cổ nàng.
Lương quốc không chỉ cái rắm cũng không dám thả một cái, còn phải quỳ gối trước mặt hắn dập đầu cầu hắn bớt giận.
Thiếu nữ phảng phất có chút sợ hãi, đuôi mắt trào ra nhiều nước mắt hơn, lại như làm nũng lên án hắn, "Sao chàng lại hung dữ như vậy?"
Đoạn Tu Mạc: "..."
"Không ai nói cho ngươi biết, thân phận của trẫm sao?"
Thiên hạ ai không biết quân vương Hạ quốc tàn bạo bất nhân, giết người như ngóe?
Khương Hân giống như mất mát gật đầu, "Bọn họ nói rồi, nói ta đã là người của chàng, phải ngoan ngoãn hầu hạ chàng, nhưng ta đều chưa từng hầu hạ người khác."
Vậy nàng thật sự rất tủi thân nha!
Đoạn Tu Mạc mặt không cảm xúc, vươn tay nắm lấy cổ tay nàng, bắt mạch cho nàng, lạnh giọng chất vấn: "Lương quốc giở trò gì trên người ngươi?"
"A?"
Khương Hân kinh ngạc nhìn hắn.
Lần này không phải diễn nữa.
Lương quốc sợ hãi vị đại bạo quân Hạ quốc này như hổ, sao có thể dám động tay động chân trên người mỹ nhân dâng cho hắn?
Càng đừng nói, có Tiểu Ngân ở đây, nếu Lương quốc lén lút hạ độc hay dùng cổ với nàng, nàng cũng không có khả năng không phát hiện ra.
Đoạn Tu Mạc cũng biết, Lương quốc có ngu nữa cũng không thể ngu thành như vậy.
Nhưng, trong hơi thở là hương hoa ấm áp trên người nàng, bệnh đau đầu vẫn luôn tra tấn hắn từ khi sinh ra thế mà dịu đi rất nhiều.
Hơn nữa...
Hắn nhìn giọt nước mắt treo trên lông mi nàng, nàng vừa khóc, ngực hắn liền nghẹn đến lợi hại.
Nói trên người nàng không có gì quái lạ, Nguyên Thú Đế là không tin.
Người phụ nữ quỷ dị dễ dàng dẫn tới biến hóa thân thể hắn như vậy, lẽ ra nên trực tiếp giết mới đúng.
Thế nhưng, khi tay hắn đặt trên cổ nàng, còn chưa bóp đâu, trái tim mình đã đau đến mức suýt chút nữa hít thở không thông.
Dò xét mạch đập của nàng, trừ bỏ chẩn đoán ra thiếu nữ có bệnh tim nhẹ, cái gì cũng không dò ra được.
Lương quốc lại có thủ đoạn lợi hại như vậy?
A, nếu thật là như thế, cũng không cần nơm nớp lo sợ quỳ gối trước mặt hắn cầu xin tha thứ.
Nhưng, sắc mặt Đoạn Tu Mạc càng lúc càng khó coi.
Hắn sáp lại gần, đôi mắt đen u lạnh nhìn chằm chằm nàng, "Ngươi là thứ gì?"
Tên cẩu hoàng đế này hỏi cái gì vậy...
"Con người đi?"
Khương Hân nghiêng đầu, ngữ khí không mấy xác định trả lời.
Khóe môi mỏng của Đoạn Tu Mạc giật giật, "Ngươi không phải người?"
Thiếu nữ có chút tức giận cắn môi, "Sao chàng lại mắng chửi người khác a?"
Đoạn Tu Mạc: "..."
Gân xanh trên trán hắn giật giật, có chút thô bạo buông nàng ra, ngữ khí cứng ngắc, "Đứng lên."
"Ta không mặc quần áo."
"Lương quốc không dạy ngươi phải hầu hạ trẫm thế nào sao?"
"Được rồi, chàng có thể xoay người qua chỗ khác trước không?"
"Ngươi còn dám ra lệnh cho trẫm?"
Thiếu nữ mở to đôi mắt trong veo nhìn hắn, "Vậy coi như ta cầu xin chàng được không?"
Người phụ nữ này chuyện thật nhiều, Đoạn Tu Mạc rất muốn trực tiếp giết nàng.
Nhưng...
"Ngươi cầu trẫm, trẫm liền phải đáp ứng sao?"
Lời tuy nói như vậy, người đàn ông vẫn thuận tay ném áo ngoài trên người lên người nàng.
Hương tuyết tùng thanh liệt lượn lờ nơi chóp mũi, dễ ngửi ngoài ý muốn, Khương Hân bọc lấy áo của hắn, trái tim đang treo rốt cuộc buông xuống một chút.
Chỉ cần đại bạo quân hung danh bên ngoài này không tàn nhẫn đến mức thấy nàng liền giết.
Vậy thì nàng có cơ hội.
Lần này Khương Hân xuyên vào nguyên chủ sống ở một thế giới cổ đại thế chân vạc.
Đương nhiên, không liên quan gì đến Tam Quốc trong lịch sử Khương Hân từng học.
Nàng là công chúa Lương quốc, mẫu thân là Nguyên hậu đã mất sớm.
Nàng tuy thân phận tôn quý, nhưng phụ hoàng không có nhiều tình cảm với nàng, trong cung huynh đệ tỷ muội hàng đống, nguyên chủ từ nhỏ đến lớn luôn nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, chỉ để bảo toàn bản thân.
Mẫu hậu nàng trước khi lâm chung, đã định cho nàng hôn ước với đích trưởng tử Hạ Hoài An của thế gia môn phiệt Hạ thị.
Lương quốc cũng không có quy định phò mã không thể tham chính.
Hạ Hoài An là thiên tài thiếu niên, lại có thế gia trải đường cho hắn, mười lăm tuổi đã vào triều đường, mới hai mươi tuổi đã trở thành Hữu tướng Lương quốc, quyền bính trong tay, phong quang vô hạn.
Nguyên chủ cũng rất kiêu ngạo vì vị hôn phu ưu tú như vậy.
Chỉ là không ngờ tới lúc hôn kỳ của bọn họ sắp đến gần, đế vương Hạ quốc ngự giá thân chinh, đánh cho Lương quốc liên tục bại lui.
Phụ hoàng nàng sợ trở thành vong quốc chi quân, trực tiếp quỳ xuống.
Vừa cắt nhường thành trì, lại vừa đưa công chúa đi hòa thân.
Vốn dĩ hòa thân là không tới lượt nguyên chủ vị công chúa dòng chính có hôn ước trong người này.
Cố tình sứ thần Hạ quốc đến Lương quốc lại kiêu ngạo tỏ vẻ chính là muốn công chúa dòng chính do Lương quốc Hoàng hậu sinh ra.
Nguyên chủ cứ như vậy bị đẩy ra.
Đại Hạ Nguyên Thú Đế Đoạn Tu Mạc hung ác tàn bạo, diệt tuyệt nhân tính, nghe đồn hoàng cung mỗi ngày đều có vô số người chết bị khiêng ra ngoài.
Bất luận là cung nhân hầu hạ hắn, hay là phi tần hậu cung, hắn nói giết là giết, thậm chí còn ném các loại mỹ nhân vào trong đấu thú trường.
Quả thực chính là ma quỷ lâm thế.
Bắt nguyên chủ hòa thân cho quân vương bạo lệ như vậy, nàng làm sao có thể không sợ chứ?
Nhưng phụ hoàng nàng chỉ cần Hạ quốc lui binh, sống chết của nàng không quan trọng.
Mà vị hôn phu của nàng cũng khuyên nàng phải suy nghĩ vì vô số bá tánh Lương quốc, thân là công chúa, chịu thiên hạ cung phụng, liền nên vì đại nghĩa mà hy sinh.
Nguyên chủ tuyệt vọng bị đẩy lên kiệu hoa hòa thân.
Trên đường, nàng và thân vương Hạ quốc Đoạn Chính Dịch tới đón dâu dần dần có tiếp xúc.
Hắn là đệ đệ của Đoạn Tu Mạc, làm người phong nhã tư văn, đối với nguyên chủ nho nhã lễ độ, đủ kiểu an ủi nàng.
Nguyên chủ vốn đang không nơi nương tựa rất nhanh liền luân hãm trong sự ôn nhu của hắn, lại bị hắn trong tối ngoài sáng nói Đoạn Tu Mạc tàn bạo bao nhiêu dọa cho hồn cũng sắp mất.
Trước khi sắp bị đưa vào hoàng cung, nguyên chủ bị hắn xúi giục, liền thật sự chạy trốn.
Nàng trốn đến biệt viện Đoạn Chính Dịch chuẩn bị cho nàng.
Nguyên chủ vốn tưởng rằng là trốn thoát tìm được đường sống, lại không nghĩ rằng chẳng qua là dê vào miệng cọp.
Hóa ra Đoạn Chính Dịch chính là một tên đại b**n th**, chỉ thích lăng ngược mỹ nhân.
Nàng ở biệt viện chịu đủ mọi loại tra tấn không phải người của hắn.
Sau lại, Nguyên Thú Đế lúc đánh tới quốc đô Lương quốc thì bệnh cũ tái phát băng hà.
Đoạn Tu Mạc không có con nối dõi, Đoạn Chính Dịch thuận lý thành chương trở thành tân đế Hạ quốc.
Lương quốc cúi đầu xưng thần với hắn.
Nguyên chủ bị hắn lấy thân phận nô tỳ đưa vào trong hoàng cung.
Cũng là lúc này, nàng mới biết được, vị hôn phu đã từng của nàng cưới hoàng muội Khương Dữ của nàng.
Mà Đoạn Chính Dịch tên b**n th** này lại coi trọng Khương Dữ.
Nhưng hắn không có thủ đoạn như Đoạn Tu Mạc, muốn làm cái gì thì làm cái đó.
Hãn tướng Hạ quốc, môn phiệt Lương quốc rất nhiều người đều không phục hắn.
Đoạn Chính Dịch vì thu mua lòng người, cũng không dám tùy ý cướp đoạt tông phụ dòng chính môn phiệt Hạ gia có địa vị cực cao ở Lương quốc.
Tên b**n th** kia liền coi nàng thành thế thân của Khương Dữ càng thêm điên cuồng tra tấn.
Nguyên chủ vì cầu mạng sống, thật vất vả tìm được cơ hội định cầu xin vị hôn phu trước kia Hạ Hoài An và muội muội Khương Dữ giúp nàng thoát khỏi Đoạn Chính Dịch.
Lại nghe được Hạ Hoài An và Khương Dữ đang mây mưa, hai người lúc tình cảm mãnh liệt nói cái gì cũng nói.
Hóa ra lúc đầu nàng bị đẩy ra hòa thân, là do Hạ Hoài An một tay bày ra.
Hắn và Khương Dữ đã sớm cấu kết với nhau.
Bi kịch ngày hôm nay của nàng, đều là vì nàng cản đường đôi cẩu nam nữ này.
Nguyên chủ hận không thể giết bọn họ, lại hiểu được chính mình cái gì cũng không có, chẳng qua là lấy trứng chọi đá.
Chỉ là lúc nàng muốn trộm chạy trốn lại bị hai người kia phát hiện, lần nữa bị bọn họ đưa cho Đoạn Chính Dịch.
Đoạn Chính Dịch rất nổi nóng với sự "không ngoan" của nàng, trực tiếp xuống tay độc ác tra tấn nàng.
Nguyên chủ cứ như vậy chết ở trong tay người đàn ông b**n th** kia.
Nàng hận đến cực điểm.
Bản thân chưa từng có lỗi với Hạ Hoài An, cũng không có lỗi với Khương Dữ, nhưng bọn họ lại cấu kết làm việc xấu, dẫm lên máu thịt của nguyên chủ thành tựu cái gọi là chân ái của bọn họ.
Thật châm chọc a!
Nguyên chủ không muốn đầu thai, trả giá hết thảy cũng muốn Đoạn Chính Dịch nếm đủ tra tấn nàng từng chịu đựng, sống không bằng chết, muốn đôi gian phu dâm phụ Hạ Hoài An và Khương Dữ bị báo ứng.
Khi Khương Hân đi vào thế giới này, đã đang ở trên đường hòa thân.
Đều không kịp nhìn một cái vị hôn phu cặn bã và muội muội bạch liên hoa của nguyên chủ.
Đoạn Chính Dịch như kiếp trước ân cần với nàng đủ đường.
Khương Hân một bên qua loa lấy lệ với hắn, một bên nghĩ đối sách.
Chạy là không có khả năng chạy.
Thứ nhất nguyên chủ tay trói gà không chặt, còn có bệnh tim nhẹ, chạy thế nào?
Thứ hai thế đạo hỗn loạn, nàng là một nử tử, còn là một thiếu nữ có mỹ mạo xuất chúng, cho dù có thể chạy ra ngoài, cũng sẽ bị vô số sài lang thèm muốn, không hề có sức tự bảo vệ mình.
Hơn nữa, nàng muốn báo thù, thì nhất định phải có quyền thế.