Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 340: Hào môn: Chú nhỏ của vị hôn phu quá mê người (18)

Khương Hân giơ tay đặt lên bụng dưới, nhớ tới cô con gái ngoan ngoãn đáng yêu của nguyên chủ kiếp trước, trong lòng mềm nhũn.

Nếu kiếp này cô bé còn nguyện ý làm con gái cô, Khương Hân nhất định sẽ dành tất cả tình yêu thương cho cô bé.

Cô ánh mắt dịu dàng gật đầu.

Kỳ Hành mày mắt giãn ra, vui vẻ hôn lên má cô một cái, "Vợ anh thật tốt."

Gò má Khương Hân ửng đỏ, đẩy anh ra, cầm que thử thai đi vào nhà vệ sinh kiểm tra.

Kỳ Hành vội vàng đi theo, chỉ sợ nhà vệ sinh quá trơn.

Tuy nhiên, hai người căng thẳng thử mấy que thử thai, đều là một vạch đỏ.

Khương Hân thất vọng vô cùng, "Không có thai rồi!"

Tâm trạng của Kỳ Hành ngược lại vẫn ổn, anh chỉ quan tâm đến sức khỏe của cô.

Người đàn ông dịu dàng ôm cô vào lòng, "Không sao, sức khỏe hai chúng ta đều rất tốt, con sớm muộn gì cũng sẽ có thôi."

Khương Hân ảm đạm sờ bụng mình, "Em chỉ sợ con bé không muốn nhận em làm mẹ nữa."

"Sao có thể chứ?"

Kỳ Hành dường như không nhận ra lời nói của cô có chút kỳ lạ, thấp giọng an ủi cô, "Em tốt như vậy, con cái sẽ chỉ yêu em người mẹ này vô cùng, sao có thể không đến chứ?"

Trong mắt Khương Hân lấp lánh ánh nước, yếu ớt nhìn anh, "Thật sao?"

Kỳ Hành thương xót hôn lên mắt cô, "Thật mà, hơn nữa không có con, là do anh chưa đủ nỗ lực, không phải do em."

Khương Hân vùi mặt vào ngực anh, hấp thụ hơi ấm trên người anh.

...

Bởi vì không mang thai, tâm trạng Khương Hân mấy ngày liền đều rất thấp.

Mà cô không vui, cũng không muốn kẻ thù vui vẻ.

Tôn Huệ bị nhốt ở nhà họ Khương không có nửa điểm tự do, Khương Họa đem tất cả túi xách hàng hiệu, quần áo trang sức của bà ta đi hết.

Khương Niên dặn dò người giúp việc, hoặc là không cho bà ta ăn cơm uống nước, hoặc là cơm canh đều bị ôi thiu.

Thỉnh thoảng Khương Niên còn ngay trước mặt bà ta đánh đập Khương Hữu.

Thể xác và tinh thần bị giày vò song trọng, Tôn Huệ sắp điên rồi.

Bà ta bây giờ cũng không quản nhiều như vậy nữa, chỉ muốn chạy ra ngoài, phơi bày chuyện xấu xa của nhà họ Khương, khiến đôi con hoang kia thân bại danh liệt.

Bà ta không tin, đến lúc đó Khương Thế Khoa còn có thể tiếp tục không cần mặt mũi nâng đỡ đứa con hoang Khương Niên này.

Tôn Huệ bảo Khương Hữu giúp bà ta.

Kết quả tên phế vật Khương Hữu không biết làm ăn kiểu gì, lại kinh động đến Khương Thế Khoa.

Khương Thế Khoa biết bà ta muốn tìm truyền thông "bôi nhọ hãm hại" ông ta và nhà họ Khương xong, tức giận túm tóc bà ta đánh cho một trận nhừ tử.

Dưới sự thêm mắm dặm muối của Khương Niên và Khương Họa, Khương Thế Khoa ngay cả Khương Hữu cũng đánh.

Về sau không biết phát triển thế nào, biến thành ba người hỗn chiến.

Khương Hữu bị đánh vỡ đầu, còn Khương Thế Khoa bị Tôn Huệ đẩy từ trên lầu xuống, một lần nữa ngã gãy chân một cách hoàn hảo.

Khương Niên và Khương Họa vội vàng đi quan tâm ông bố cặn bã, đồng thời bảo vệ sĩ bắt lấy Tôn Huệ, đừng để bà ta chạy mất.

Con người Khương Thế Khoa cũng giống như lão già họ Kỳ, vừa ích kỷ lại âm hiểm độc ác, hành vi muốn mạng ông ta của Tôn Huệ, ông ta sao có thể nhịn?

Nhưng bất kể là báo cảnh sát, hay là ly hôn, đều dễ dàng gây ra ảnh hưởng tiêu cực cho ông ta và nhà họ Khương.

Vì vậy, ông ta dứt khoát làm đến cùng, sai người đưa Tôn Huệ vào bệnh viện tâm thần.

Còn dặn dò người ta, phải "điều trị" cho bà ta thật tốt.

Khương Thế Khoa gãy chân nằm liệt trên giường, chuyện công ty hoàn toàn do Khương Niên và Khương Họa quản lý.

Khương Hân cũng rất "hiếu thuận" đến thăm cha ruột, đồng thời an ủi ông ta, bản thân nhất định sẽ đề bạt em trai thật tốt, để nhà họ Khương và tập đoàn Tây Việt tiến lên một tầm cao mới.

Khương Thế Khoa vui mừng khôn xiết.

Người đàn bà điên Tôn Huệ kia tuy đáng chết, nhưng chuyện duy nhất làm đúng, chính là sinh cho ông ta đứa con gái xuất sắc hiểu chuyện như Tiểu Hân.

Khương Hân thưởng thức xong thảm trạng của ông bố cặn bã, vừa định thuận đường đi xem lão già chết tiệt nhà họ Kỳ một chút.

Bẻ ngón tay tính toán, hình như hai gã đàn ông cặn bã chó má của hai nhà đều đang ở bệnh viện nhỉ.

Nghĩ như vậy, tâm trạng Khương Hân càng tốt hơn.

Sau đó, cô vừa bước ra khỏi phòng bệnh của Khương Thế Khoa, liền nhận được điện thoại, nói là lão già thấy hôm nay thời tiết đẹp muốn xuống lầu đi dạo, kết quả vừa ra ngoài đã bị Kỳ Trạch Luật đang muốn đến tìm ông chuộc tội đâm lật.

Chân đều gãy rồi, ồ, còn là cả hai chân đều gãy.

Khương Hân: "..."

Hửm? Hôm nay là ngày tốt lành gì sao?

Đợi khi cô qua đó, thấy người đàn ông tuấn mỹ yêu nghiệt nào đó đang nhướng mày về phía cô như tranh công...

Phụt!

Khương Hân dùng hết công phu nhẫn nhịn cả đời, mới không bật cười thành tiếng.

Cô liếc nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt, đứng bên cạnh anh, giọng nói khẽ run, nhịn cười đến mức run rẩy.

"Chú nhỏ, chú thật là hiếu thuận!"

Kỳ Hành nắm tay che mũi, "Em cũng thế."

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy ý cười, "Như nhau cả thôi."

Kỳ Hành nhìn trong mắt cô không còn chút cảm xúc u ám nào, trái tim treo lơ lửng mấy ngày nay cuối cùng cũng bỏ xuống.

Xem ra không trực tiếp làm chết lão già kia cũng khá tốt.

Không có việc gì làm cho ông ta xui xẻo một chút, là có thể chọc cô vui vẻ.

Cũng không tồi!

Khương Hân hỏi anh, "Kỳ Trạch Luật đâu?"

Ánh mắt Kỳ Hành trong nháy mắt trở nên oán trách.

Vợ yêu sao lại hỏi thăm người đàn ông khác?

Môi đỏ Khương Hân khẽ giật, đưa tay gãi gãi lòng bàn tay anh.

Bảo cái hũ giấm này đừng làm loạn nữa.

Cô là đang quan tâm Kỳ Trạch Luật sao?

Cô là muốn xem anh ta xui xẻo hay chưa thôi.

Kỳ Hành chỉ cảm thấy ngứa ngáy từ lòng bàn tay đến tận đầu tim, trở tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay to của mình.

"Lão già trước khi vào phòng phẫu thuật, nổi trận lôi đình sai vệ sĩ lôi nó về phòng bệnh nhốt lại rồi."

Khương Hân giơ tay che đi độ cong khóe môi đang nhếch lên, tâm trạng càng tốt hơn, "Kỳ Trạch Luật lần này thật sự tiêu đời rồi."

Lão già e là sau này sẽ coi đứa cháu trai lớn này là tai tinh, chuyên khắc ông ta mất.

...

Cú đâm này của Kỳ Trạch Luật, trực tiếp đâm phế luôn đôi chân của ông cụ Kỳ.

Khi bác sĩ nói với ông cụ, ông sau này e là chỉ có thể ngồi xe lăn, không thể đi lại được nữa.

Sắc mặt ông cụ Kỳ âm trầm đến mức hận không thể lập tức g**t ch*t Kỳ Trạch Luật.

Khổ nỗi...

"Ông nội, A Luật biết sai rồi!"

Kỳ Trạch Luật còn đang quỳ bên ngoài cầu xin tha thứ.

Nếu ông cụ hai chân không bị phế, lúc này đã vung gậy đánh chết anh ta rồi.

"Bảo nó cút! Bảo nó cút cho tôi!"

Ông cụ Kỳ gân xanh nổi đầy mặt, huyết áp tăng vọt.

"Ông nội, ông đừng giận nữa."

Khương Hân hiếu thuận khuyên nhủ ở bên cạnh, "Ông mà xảy ra chuyện gì, cái nhà này phải làm sao đây ạ?"

Ông cụ Kỳ nhìn cô gái ngoan ngoãn ngày nào cũng đến chăm sóc ông, lửa giận vơi đi đôi chút.

Rốt cuộc trong nhà vẫn còn một con bé hiểu chuyện.

Không được, phải nhanh chóng để Tiểu Hân mang thai.

Đợi Kỳ Trạch Luật hết giá trị, ông cũng tiện nhanh chóng phế bỏ đứa cháu trai tai tinh kia.

Nếu không, ông sớm muộn gì cũng bị mẹ con nó khắc chết mất.

Càng là người có quyền có thế càng sợ chết, lão già họ Kỳ cũng không ngoại lệ.

Cũng bởi vậy, ai dám đe dọa đến mạng sống của ông, ông sẽ g**t ch*t kẻ đó.

Cháu trai ruột cũng vậy.

Khương Hân lo lắng mở miệng, "Gần đây cũng không biết làm sao nữa? Bố cháu mấy hôm trước cũng bị ngã từ trên lầu xuống."

Chuyện nhà họ Khương, ông cụ Kỳ còn chưa kịp biết, "Bố cháu làm sao?"

Khương Hân không giấu giếm, kể hết chuyện nhà họ Khương ra.

"Mẹ cháu không biết tại sao lại mắc bệnh tâm thần, anh cháu... Haizz, anh ấy vẫn luôn như vậy, hiện giờ bố cháu coi trọng A Niên, ông nội cũng biết đấy, A Niên tuy cũng là em trai cháu, nhưng rốt cuộc cũng không cùng mẹ với cháu, sau này nếu bố cháu đi rồi, e là..."

Ánh mắt ông cụ lóe lên.

Nếu không có Khương Thế Khoa, về sau Khương Hân sẽ không dựa dẫm được vào nhà họ Khương nữa, nhất định sẽ càng ỷ lại vào nhà họ Kỳ và ông, hoàn toàn bị ông khống chế trong tay.

Cũng không cần lo lắng cô sau khi sinh con xong, sẽ giống như Ngô Thu mà lên mặt.

Lão già mân mê chuỗi tràng hạt trên tay, trong lòng không ngừng tính toán, ngoài mặt lại từ ái nói: "Cháu không cần lo lắng, bất luận thế nào, cũng có ông nội ở đây."

Khương Hân trong nháy mắt lộ ra biểu cảm cảm động kính mến.

...

Chỉ là Khương Hân không ngờ tới, Kỳ Trạch Luật vừa xuất viện, lão già chết tiệt kia liền sai người đóng gói anh ta đưa lên giường cô.

"Tiểu Hân."

Khương Hân nhìn Kỳ Trạch Luật ăn mặc ra vẻ đạo mạo, mí mắt giật giật, có chút may mắn vì Kỳ Hành vừa nhận một cuộc điện thoại, cô về phòng trước, nếu không...

Lúc này ba người đối mặt, chắc chắn rất đặc sắc.

Vậy thì cô dám đảm bảo, Kỳ Trạch Luật tuyệt đối không sống qua nổi đêm nay.

"Trạch Luật? Anh xuất viện rồi à, vết thương thế nào rồi?"

"Khỏi gần hết rồi."

Kỳ Trạch Luật nhìn thiếu nữ mấy tháng không gặp, càng ngày càng xinh đẹp thoát tục, không nhịn được nuốt nước miếng.

Anh ta từ trước đã biết Khương Hân xinh đẹp, khí chất tốt, đưa ra ngoài rất có mặt mũi.

Chỉ là tính cô bảo thủ, hai người có hôn ước nhiều năm, Kỳ Trạch Luật cũng chưa ăn được người vào miệng.

Sau đó cô đi du học, Kỳ Trạch Luật là công tử phong lưu, sao có thể giữ mình vì cô, chẳng bao lâu đã cặp kè với Tô Tích.

Nghĩ đến Tô Tích, trong lòng Kỳ Trạch Luật tràn đầy ghét bỏ.

Anh ta trước kia sao lại cảm thấy cô ta là chân ái của mình nhỉ?

Rõ ràng cô ta chỗ nào cũng không bằng Khương Hân.

"Tiểu Hân, anh nhớ em lắm..."

Kỳ Trạch Luật đi tới đưa tay định ôm cô.

Trong mắt Khương Hân lướt qua một tia lạnh lẽo, vừa khéo lúc này điện thoại của cô vang lên.

Cô như vô tình tránh khỏi tay Kỳ Trạch Luật, cầm lấy điện thoại, là ông cụ Kỳ.

Khương Hân nghe máy, "Ông nội."

"Tiểu Hân à, cháu gặp Kỳ Trạch Luật chưa?"

"Trạch Luật đang ở chỗ cháu, ông nội muốn tìm anh ấy ạ?"

"Không phải, ông nội chỉ muốn nói với cháu, Trạch Luật tuy không ra gì, nhưng các cháu dù sao cũng là vợ chồng chưa cưới, cũng phải bồi dưỡng tình cảm cho tốt, ông nội thực sự không nỡ nhìn cháu thủ tiết sống."

"Nhưng ông nội, cháu và Trạch Luật còn chưa tổ chức hôn lễ, chuyện này..."

"Hôn lễ là chuyện nhỏ, lúc nào tổ chức chẳng được, ông nội còn có thể để cháu chịu thiệt thòi sao?"

Giọng điệu ông cụ nhìn như từ ái, thực ra toàn là mệnh lệnh, "Một tháng tiếp theo, cháu tạm thời không cần đến công ty nữa, đi du lịch thư giãn với A Luật một chút, chơi cho vui vẻ, biết chưa?"

"Vâng, cháu đều nghe ông nội."

Lão già rất hài lòng với sự ngoan ngoãn nghe lời của Khương Hân, trong lời nói đều là bảo cô và Kỳ Trạch Luật mau chóng làm ra một đứa bé.

Giống như cô và Kỳ Trạch Luật chẳng qua chỉ là lợn phối giống vậy.

Khương Hân nhẫn nhịn, mới không chửi bới.

Lão già không biết xấu hổ, đồ kinh tởm!

Cúp điện thoại, Khương Hân như bất lực nhìn Kỳ Trạch Luật, "Trạch Luật, lời ông nội anh nghe thấy chưa?"

"Em biết, trong lòng anh chỉ yêu cô Tô, nhưng ông nội xưa nay nói một không nói hai, hay là thế này đi, em tự mình đi du lịch, anh lén đi tìm cô Tô, em sẽ không nói với ông nội đâu."

Kỳ Trạch Luật vốn còn cảm thấy ông cụ cho dù giận anh ta, rốt cuộc vẫn thương đứa cháu trai là anh ta.

Đây này, anh ta vừa khỏi, ông nội liền không chờ nổi muốn anh ta và Khương Hân thành chuyện tốt.

Kỳ Trạch Luật sớm đã bị hiện thực dạy cho làm người quyết định sau này ngoan ngoãn nghe lời ông nội.

Đợi anh ta vãn hồi được trái tim Khương Hân, có cô giúp mình, đến lúc đó, ông nội một lần nữa đứng về phía anh ta, tập đoàn Chiêu Lợi cũng là của anh ta, còn sợ đấu không lại Kỳ Hành sao?

Chú nhỏ cái gì?

Xem anh ta làm thế nào g**t ch*t con quái vật đó!

Bây giờ nghe Khương Hân muốn đẩy anh ta cho Tô Tích, Kỳ Trạch Luật cuống lên.

"Tiểu Hân, em nghe anh nói, trước kia là anh không tốt, bị Tô Tích mê hoặc, mới có lỗi với em, em tha thứ cho anh được không?"

Kỳ Trạch Luật thâm tình nắm lấy tay Khương Hân, "Anh sau này chỉ đối tốt với một mình em thôi, anh thề."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn