Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 327: Hào môn: Chú nhỏ của vị hôn phu quá mê người (5)

Sáng sớm hôm sau, làn da ấm áp bên eo chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo, k*ch th*ch khiến Khương Hân khẽ run rẩy, cơn buồn ngủ cũng tan biến.

"Anh đang làm gì vậy?"

Thiếu nữ vừa tỉnh dậy, đôi mắt xinh đẹp vương chút sương mù mông lung, dịu dàng đáng yêu, không giống như lúc tỉnh táo lại đầy gai nhọn đâm người.

Kỳ Hành cong môi, tùy ý thưởng thức vẻ đẹp của người đẹp lúc mới tỉnh, giọng nói ôn hòa, "Vết bầm tím bên eo em tan đi không ít, cảm thấy thế nào? Không thoải mái thì chúng ta phải đi bệnh viện xem sao."

Khương Hân ngái ngủ lắc đầu, "Không đau nữa."

Kỳ Hành đỡ cô dậy, gần như là ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: "Chỗ này liên quan đến hạnh phúc sau này của tôi và em, đừng chủ quan."

Khương Hân ngơ ngác, ngay sau đó, gò má trắng nõn ửng hồng, "Anh... lưu manh!"

Trong cổ họng Kỳ Hành tràn ra ý cười trầm thấp, "Đều ngủ một đêm rồi, còn xấu hổ cái gì?"

Khương Hân kinh ngạc trừng to mắt.

Cái gì gọi là ngủ một đêm?

Kỳ Hành nhướng mày, "Chẳng lẽ không có."

Khương Hân đưa tay đẩy anh, "Anh còn nói bậy!"

Kỳ Hành nắm lấy tay cô, cúi người hôn lên khóe môi cô một cái, "Được rồi, không nói nữa, đừng lại giận dỗi."

Khương Hân mím môi, không muốn để ý đến anh lắm.

Có điều, cô nhìn thời gian, đã tám giờ sáng rồi, sao anh vẫn còn ở trong phòng cô?

"Anh thật sự không sợ bị ông nội Kỳ bọn họ phát hiện sao?"

Kỳ Hành thật sự không sợ, nhưng nhìn cô bé tức giận đến đỏ hoe cả mắt, bất đắc dĩ nói: "Có tôi ở đây, em sợ cái gì?"

"Anh đương nhiên không sợ rồi, người xui xẻo là tôi!"

"... Tôi không muốn bị phát hiện, thì sẽ không có ai phát hiện đâu."

Khương Hân nghi ngờ nhìn anh, "Nhà họ Kỳ có tai mắt của anh?"

"Em nói xem?"

"Ồ."

"..."

Khương Hân rửa mặt xong đi ra, thấy Kỳ Hành vẫn thong dong dựa vào ghế sô pha, không biết là đang làm việc hay chơi điện thoại, trên gương mặt tuấn mỹ cực hạn không có một chút biểu cảm.

Người đàn ông này ở trước mặt cô luôn mang theo ý cười mê hoặc, yêu nghiệt mê người, lại thâm sâu khó lường.

Không ngờ lúc không cười lại dọa người như vậy - xa cách lãnh đạm, khí thế lạnh lẽo, cao cao tại thượng.

Cũng phải, cá sấu lớn tài chính nổi tiếng toàn cầu thì sao có thể bình dị gần gũi được chứ?

Nhận ra ánh nhìn của cô, Kỳ Hành đặt điện thoại xuống, khi ngước mắt nhìn cô, ý cười tự nhiên hiện lên, cao quý phóng túng.

"Nhìn tôi đến mê mẩn rồi?"

Khương Hân mày mắt thanh lãnh, cũng không thẹn thùng, hào phóng nói: "Anh quả thực rất đẹp trai."

Kỳ Hành hơi ngẩn ra, lập tức cười khẽ thành tiếng, "Muốn nghe được một câu tốt lành của em, thật chẳng dễ dàng gì!"

Khương Hân đi tới, bỗng nhiên chủ động ngồi lên đùi anh, "Thế này thì sao? Có vui hơn chút nào không?"

Bàn tay to của Kỳ Hành đỡ lấy eo cô, yết hầu trượt lên xuống, "Muốn tôi làm gì?"

Ngón tay thon dài như ngọc của Khương Hân lưu luyến trên yết hầu gợi cảm, trên cúc áo sơ mi đen của anh, giọng nói trong trẻo bình tĩnh, "Kỳ Hành."

Hô hấp của Kỳ Hành lại nặng nề hơn vài phần, "Hả?"

"Tôi có thể chơi với anh, nhưng phải giao ước ba điều."

"... Em nói đi."

"Thứ nhất, quan hệ của chúng ta chỉ có thể là bí mật."

Kỳ Hành nheo mắt phượng, "Em muốn tôi l*m t*nh nhân trong bóng tối của em?"

Khương Hân mỉm cười nói: "Không phải anh nói sao? Lén lút sau lưng Kỳ Trạch Luật chơi với anh, rất k*ch th*ch mà?"

"..."

"Hơn nữa, anh không ngăn cản tôi đính hôn với Kỳ Trạch Luật, chẳng phải là muốn thử mùi vị vụng trộm sao?"

"..."

Kỳ Hành day day mi tâm, tự lấy đá ghè chân mình, chỉ có thể tự mình nuốt quả đắng.

"Đính hôn có thể, kết hôn không được."

Khương Hân cười cười, không nói đồng ý, cũng không nói vạn bất đắc dĩ.

Kỳ Hành bóp cằm cô, "Bảo bối, tôi cũng có giới hạn đấy."

"Vậy sao?"

Khương Hân rũ mắt nhìn anh, đôi mắt hoa đào đen láy trong veo phản chiếu gương mặt anh, Kỳ Hành lại hoàn toàn không nhìn thấu trái tim cô.

"Thứ hai, tôi muốn vào tập đoàn Chiêu Lợi, nắm giữ thực quyền."

Bất luận là muốn lật đổ nhà họ Kỳ hay nhà họ Khương, trong tay Khương Hân nhất định phải có quyền lực.

Nếu không sớm muộn gì cũng sẽ giống như nguyên chủ, mặc người chém giết.

Khương Hân vốn dĩ có kế hoạch khác để đoạt lấy thực quyền, nhưng...

Đã có Kỳ Hành hòn đá kê chân tốt như vậy đưa đến trước mặt cô, có đường tắt không đi là kẻ ngốc.

Chuyện này đối với Kỳ Hành mà nói quả thực không tính là chuyện khó gì.

Anh nhướng mày, "Yêu cầu thứ hai chỉ có thế thôi?"

"Sao? Chẳng lẽ anh còn có thể trực tiếp tặng nhà họ Kỳ cho tôi chắc?"

"Tại sao không thể? Chỉ là, bảo bối, em có thể trả giá cái gì để trao đổi?"

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Khương Hân bỗng nhiên túm lấy cổ áo anh, môi đỏ khẽ nhếch, tựa như hải đường mới nở, vương những giọt sương long lanh, dụ người vô cùng.

Yết hầu Kỳ Hành bất giác trượt xuống, giơ tay khẽ v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô.

"Bảo bối, muốn càng nhiều, cái giá tương ứng cũng phải càng nặng."

Ngay khi Kỳ Hành đang mong chờ, Khương Hân đột ngột buông cổ áo anh ra, "Vậy tôi không cần nữa."

Kỳ Hành: "..."

Anh vươn tay tóm lấy thiếu nữ vô tình đang định đứng dậy bỏ đi, giam cô vào trong lòng, "Em ngay cả một lời hứa miệng lừa gạt tôi cũng không thể nói sao? Hả?"

Khương Hân cũng không giãy giụa, "Lời hứa tôi đã nói ra miệng thì nhất định sẽ làm được."

"Kỳ Hành, anh sẽ hối hận vì đã trêu chọc tôi đấy."

Kỳ Hành tức quá hóa cười, "Em quả thực là đảo lộn thiên cương."

"Yêu cầu thứ ba là gì?"

Khương Hân như kinh ngạc nhìn anh, "Anh thích thân thể này của tôi đến thế sao?"

Kỳ Hành không chút biểu cảm, "Em nói thêm một câu tôi không thích nghe nữa xem, có tin bây giờ tôi làm em ngay không."

Khương Hân: "..."

"Yêu cầu thứ ba tôi chưa nghĩ ra, sau này nghĩ ra sẽ nói với anh sau."

Kỳ Hành cười một tiếng, "Được."

Dứt lời, bàn tay to của người đàn ông giữ lấy gáy cô, không hề báo trước hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Khương Hân chỉ ngẩn ra một chút, lần này không giãy giụa, còn chủ động vòng tay ôm cổ anh.

Hô hấp của Kỳ Hành càng thêm nặng nề, cạy mở hàm răng cô, phóng túng dây dưa cùng cô, bàn tay to lưu luyến trên thân thể lung linh tuyệt đẹp của cô.

Mãi đến khi sắp cướp cò, Khương Hân mới đẩy anh ra, môi đỏ khẽ th* d*c, "Bây giờ là ban ngày, anh kiềm chế chút đi."

Đầu ngón tay Kỳ Hành cọ cọ khóe môi ướt át của cô, tắc lưỡi một tiếng.

Nếu không phải lo lắng vết thương bên eo cô, anh mới mặc kệ ban ngày hay ban đêm.

Hai tay Khương Hân chống lên vai anh, "Khi nào anh có thể cho tôi vào tập đoàn Chiêu Lợi?"

"Em muốn khi nào?"

"Càng nhanh càng tốt."

Kỳ Hành cong môi cười thấp, "Được, chiều nay thế nào?"

Nhanh vậy sao?

Có điều, quả thực càng nhanh càng tốt.

Thiếu nữ cười xinh đẹp, cúi đầu hôn lên môi mỏng của anh một cái, "Một lời đã định."

Nhịp tim Kỳ Hành gần như ngừng lại.

Mẹ kiếp, sớm biết vậy, hôm qua không nên vì cái sĩ diện hão huyền gì đó mà để mặc cô đính hôn với Kỳ Trạch Luật.

Ai biết được cô gái này chủ động lên, quả thực còn khiến anh cào tâm cào phổi hơn cả lúc cô cự tuyệt anh ngàn dặm.

Thật đúng là...

Quá lấy mạng mà!

...

Đợi Kỳ Hành rời đi, Khương Hân thay một chiếc váy mới, lại dặm lại lớp trang điểm.

[Oa, tính cách của đại lão gian phu kiếp này của túc chủ thật là ấy quá đi!]

Tiểu Ngân nhất thời cũng không tìm được từ ngữ để hình dung.

Chỉ có thể nói: Yêu nghiệt, biết chơi!

Động tác tô son của Khương Hân khựng lại.

"Cái gì gọi là đại lão gian phu kiếp này của tôi?"

Chẳng lẽ mỗi kiếp cô đều có gian phu sao?

Bản thân cô mỗi lần đều chơi lớn như vậy à?

[Cũng không tính là mỗi kiếp đâu, phần lớn thời gian đều có.]

Khương Hân suýt chút nữa tô son lệch ra mặt.

6, không hổ là cô!

Nhưng nói lý lẽ, lần này là Kỳ Hành tự dán lên đấy chứ.

[Nhưng phần lớn thời gian, đều là các đại lão gian phu tự mình dán lên mà.]

Khương Hân im lặng.

"Quả nhiên, hoa nhà không thơm bằng hoa dại."

Đàn ông, hừ!

[Không phải đâu túc chủ, bọn họ đều là muốn đào góc tường, thượng vị thành chính cung của cô đấy.]

Khương Hân: "..."

Hửm? Mị lực của cô lớn như vậy sao?

Khương Hân quả thực rất xinh đẹp, lại có một thân hình câu hồn.

Nhưng đàn ông có quyền có thế, muốn mỹ nhân kiểu gì mà chẳng có?

Chơi đùa thì còn nói được, cố chấp với cô không buông quả thực có chút khó tin.

Dù sao bản thân Khương Hân cũng tràn đầy sự không tin tưởng vào tình yêu.

Nếu cô có thể yêu một người, vậy nhất định là đối phương phải bỏ ra gấp trăm gấp ngàn lần tình yêu trước.

Ngược lại bắt Khương Hân phải toàn tâm toàn ý, vô điều kiện yêu một người đàn ông trước, không thể nào!

Trừ phi là diễn.

[...]

Nhìn túc chủ lạnh lùng tuyệt tình, Tiểu Ngân có chút đồng cảm với đại lão gian phu kiếp này rồi.

Tính cách của túc chủ ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng của nguyên chủ.

Nguyên chủ kiếp trước tuy gặp phải cực phẩm hãm hại, nhưng vẫn luôn sống trong sự yêu thương che chở của gia đình, tâm địa mềm yếu, ôm lòng thiện ý với thế gian.

Còn nguyên chủ kiếp này, bên cạnh toàn là kẻ ác!

Cô ấy chịu đựng quá nhiều tổn thương và phản bội, trong lòng tràn ngập hận thù và d*c v*ng hủy diệt.

Cũng ảnh hưởng đến việc túc chủ càng thêm không tin tưởng vào nhân tính.

Cũng là do đại lão gian phu lần này trong xương cốt quá mức cường thế, d*c v*ng khống chế cực mạnh, lần đầu gặp gỡ của hai người lại không mấy tốt đẹp.

Dẫn đến túc chủ không có lòng tin, không có thiện cảm với anh.

Haizz, đã bảo đàn ông không thể quá phóng túng mà.

Cứ nhìn đại lão Phong Trấn mà xem, ngạo kiều nhất thời sướng, truy thê hỏa táng tràng.

Tròn một trăm năm tù không vợ đấy!

Đến lúc đó ai hối hận xanh cả ruột thì người đó biết.

...

Đến giờ ăn trưa, Khương Hân mới xuống lầu.

Ngô Thu lập tức nói châm chỉa.

"Giới trẻ bây giờ ấy à, thật là thoải mái, muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ đến mấy giờ, đây là cô còn chưa thành mợ chủ nhà họ Kỳ đâu đấy, nếu thành rồi, có phải còn bắt bà mẹ chồng này bưng cơm lên tận nơi đút cho cô không?"

Khương Hân ra vẻ xấu hổ cúi đầu, tay lại đỡ lấy eo, dường như đứng cũng rất miễn cưỡng.

"Xin lỗi, bác gái, là con không tốt."

Kỳ Hành đang đánh cờ với ông bố hờ ngẩng đầu lên, cười như không cười nhìn thiếu nữ đang giả bệnh.

Khương Hân nhàn nhạt liếc anh, Kỳ Hành nhướng mày, phối hợp diễn kịch với cô, "Cháu dâu mới đến nhà họ Kỳ một ngày, sao lại bị ngược đãi thành ra thế này rồi?"

Ông cụ Kỳ nghe vậy nhíu mày, thấy cô gái tô son cũng không che giấu được sắc mặt nhợt nhạt, còn có dáng vẻ lung lay sắp đổ, lập tức mở miệng:

"Dì Lưu, đỡ mợ chủ ngồi xuống."

"Vâng, lão thái gia."

Ánh mắt ông cụ Kỳ theo đó quét sang con dâu, "Chị không biết hôm qua Tiểu Hân bị thằng con quý hóa của chị đẩy ngã, bị thương rồi sao? Thân là trưởng bối, không quan tâm sức khỏe con bé, chỉ biết ra vẻ mẹ chồng!"

Ngô Thu bị mắng đến đỏ mặt tía tai, mất mặt vô cùng, nhưng không có gan cãi lại, chỉ có thể oán hận trừng mắt nhìn Khương Hân một cái.

Sao chổi, vừa đến nhà là chẳng có chuyện gì tốt.

Khương Hân dường như bị bà ta dọa sợ, cũng không dám ngồi nữa, nếu không phải Kỳ Hành đưa tay đỡ một cái, thì đã ngã xuống đất rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn