Chương 307: Tinh tế: Tân hoàng đế đế quốc hóa ra là "O ăn bám" tôi nuôi khi còn lưu lạc (10)
Khương Hân nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc nói:
"Chỉ Uyên, em không mong cầu bạn đời của mình phải là anh hùng đội trời đạp đất gì cả, nhưng ít nhất người đó phải tự tin, có nhiệt huyết với cuộc sống, dũng cảm đối mặt với điểm tốt và điểm chưa tốt của bản thân... Dù thế nào đi nữa, anh phải yêu lấy chính mình trước, thì em mới có thể yêu anh nhiều hơn được."
Hình bóng cô phản chiếu trong đôi mắt Cố Uyên, trong đầu hắn vang vọng câu nói "cô sẽ yêu anh nhiều hơn", tim đập nhanh đến mức không tưởng.
Chuyện gì hắn cũng sẽ đồng ý với cô, miễn là cô tiếp tục thích hắn, chỉ thích mình hắn!
Khương Hân: "..."
Sao cứ có cảm giác cô nói nhiều như vậy, nhưng hắn chẳng hiểu được bao nhiêu nhỉ?
Thôi kệ đi, miễn là hắn không còn chán ghét bản thân nữa là được.
Cô vuốt vuốt tóc hắn: "Tin em đi, em nhất định sẽ đưa anh trở về Đế quốc Tinh tế, chữa khỏi mặt và chân cho anh."
Cố Uyên cười nhạt, rất ngoan rất ngoan: "Ừm."
Để có thể xứng với cô, hắn cũng bắt buộc phải trở lại thời kỳ đỉnh cao.
...
"Chị, chính là tên chó chết này!"
Tóc Nâu trói gô một gã đàn ông râu ria xồm xoàm, đá một cước khiến hắn quỳ rạp xuống trước mặt Khương Hân.
Khương Hân đang cắt móng tay cho Cố Uyên ngẩng đầu lên, thản nhiên liếc nhìn gã râu xồm đang run rẩy trước mặt, hỏi Tóc Nâu: "Độc Xà cho hắn cái gì?"
Tóc Nâu đáp: "Cái thằng ngu này, thế mà lại dám hút thứ đó, sợ bị chúng ta phát hiện, chỉ đành lén lút giao dịch với bọn Độc Xà."
Anh Bưu tuy là xã hội đen, nhưng không bao giờ dính vào m* t**, càng không cho phép đàn em của mình đụng vào.
Sau khi Khương Hân gia nhập, kỷ luật càng nghiêm ngặt hơn.
Nhưng cuộc sống ở Thành phố Bị Bỏ Rơi quá áp lực, con người ta rất dễ phát điên và sa ngã.
Gã râu xồm bỗng gào lên: "Tao là không tặc, tao về Đế quốc Tinh tế làm cái chó gì? Tao chỉ muốn hôm nay có rượu hôm nay say không được sao?"
"Đương nhiên là được, tôi và anh Bưu chưa bao giờ ép buộc ai gia nhập chúng tôi, các người muốn đi, chúng tôi không cản, nhưng anh không nên cầm vũ khí của chúng tôi, hưởng sự bảo vệ của chúng tôi, mà lại còn bán đứng chúng tôi!"
"Tao..."
Khương Hân giơ tay, dí súng vào trán gã: "Cho anh cơ hội để lại di ngôn."
Lúc này gã râu xồm mới biết sợ: "Không, tôi sai rồi, tôi sai rồi, Alien, tôi chỉ nói với Độc Xà là cô có thể đã chế tạo xong phi thuyền thôi, tôi..."
Đoàng!
Khương Hân trực tiếp bóp cò, ánh mắt bình thản đến mức không giống như đang giết người, mà chỉ như giẫm chết một con kiến bên đường.
Tóc Nâu cũng quen tay lôi cái xác gã râu xồm ra ngoài.
Cố Uyên lại đau lòng v**t v* ngón tay cô, dịu dàng nói: "Nếu em không thích giết người, lần sau để anh làm cho."
Khương Hân ngước mắt nhìn hắn, khóe môi đỏ khẽ nhếch: "Anh nhìn em lúc giết người có chỗ nào giống như bị gánh nặng tâm lý không?"
Cố Uyên chậm rãi nói: "Em không thích, anh biết."
Khương Hân không nhịn được ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào ngực hắn: "Em mới đến đây một năm, đã không đếm nổi mình giết bao nhiêu người rồi? Từ lúc ban đầu giết người xong tay còn run, đến bây giờ, dường như chẳng còn cảm giác gì nữa."
Cũng chẳng trách, bọn Độc Xà và Lão Ưng lại điên cuồng đến mức đó.
Nếu bọn họ là cư dân bản địa của hành tinh này, thế giới trong nhận thức từ khi sinh ra đã là như vậy, thì có lẽ bọn họ sẽ an phận thủ thường, chú tâm vào cuộc sống hiện tại.
Nhưng khổ nỗi, bọn họ đã từng nhìn thấy thế giới tinh tế bao la rực rỡ...
Bảo họ làm sao cam tâm cho được?
Cố Uyên dịu dàng vuốt tóc cô, yên lặng bầu bạn với cô, nhưng trong mắt lại lướt qua một tia cảm xúc u tối.
...
Sau khi xử lý xong kẻ phản bội, Khương Hân tự nhốt mình trong phòng thí nghiệm, nghiên cứu đống vật liệu lấy được từ chiếc phi thuyền rơi mấy hôm trước.
Lần này bọn họ rất may mắn, gặp được một chiếc phi thuyền vận tải, bên trong lại chở rất nhiều nguyên liệu thô dùng để chế tạo phi thuyền.
Hôm đó Khương Hân vội vã trở về, vốn định gọi thêm người đến vận chuyển đồ về Thành phố Bị Bỏ Rơi.
Lại không ngờ...
Cũng may là lúc đó cô đã quay về.
Khương Hân dựa vào vật liệu hiện có, không ngừng sửa đổi bản vẽ, làm mô hình.
Mãi đến khi Tiểu Ngân cũng cảm thấy tính năng an toàn không có vấn đề gì lớn, có thể hỗ trợ nhảy không gian về Đế quốc Tinh tế, Khương Hân mới kết thúc trạng thái bế quan.
Cô vừa xuống lầu, đã thấy Cố Uyên từ trong bếp đi ra, trên tay còn bưng cơm canh.
Tiểu Thiết đang đẩy xe lăn cho hắn ở phía sau.
Chỉ là không biết tại sao, Khương Hân lại nhìn thấy bốn chữ "sống không còn gì luyến tiếc" trong đôi mắt phát ra ánh sáng xanh của Tiểu Thiết.
【Khụ, túc chủ, theo phân tích dữ liệu phản hồi từ Tiểu Thiết, nó cảm thấy đại lão mặt nạ đã cướp mất rất nhiều công việc của nó, khiến nó nảy sinh nghi ngờ về giá trị bản thân.】
Từ sau khi Cố Uyên chuyển vào, đầu tiên là việc nấu cơm bị hắn cướp mất.
Sau khi hai người xác định quan hệ, gần như mọi việc liên quan đến cô, Cố Uyên đều tự tay làm.
Ngay cả đồ lót...
Trước kia Khương Hân đều ném vào cái máy giặt cô tự chế để giặt.
Sau này Cố Uyên lo giặt không sạch, liền đỏ mặt tự tay giặt cho cô.
Đã là bạn trai bạn gái rồi, ngủ cũng ngủ cùng nhau rồi, Khương Hân cũng chẳng thấy ngại ngùng gì lắm.
Có điều không ngờ Tiểu Thiết lại thật thà như vậy, thế mà lại vì ít việc làm mà bị "emo" luôn?
Nói đi cũng phải nói lại, robot bây giờ cũng áp lực đua tranh dữ vậy sao?
【Giá trị được tạo ra của robot vốn dĩ là để phục vụ con người mà.】
Được rồi!
Khương Hân dặn dò Tiểu Ngân, nhớ làm công tác tư tưởng cho Tiểu Thiết đàng hoàng, đừng để một con robot bị trầm cảm thì khổ.
Cố Uyên đặt cơm canh trong tay xuống, quay đầu cười với cô: "Sao lại đứng đó? Còn vấn đề gì chưa giải quyết được sao?"
Khương Hân lắc đầu, đi tới cúi người ôm lấy hắn: "Chỉ là thấy anh ngày nào cũng phải nấu cơm, phải chăm sóc em, vất vả quá."
"Không vất vả."
Cố Uyên ôm cô ngồi lên đùi mình, ánh mắt tựa như nắng ấm mùa xuân, dịu dàng lại thâm tình.
Trước kia hắn làm bất cứ việc gì cũng là vì trách nhiệm trên vai, còn bây giờ lại là thuận theo tâm ý của chính mình.
Mỗi khi nhìn thấy cô được mình chăm sóc thật tốt, trong lòng Cố Uyên lại trào dâng cảm giác thỏa mãn vô tận.
Loại cảm xúc vui sướng đó là thứ hắn chưa từng được trải nghiệm bao giờ.
Thì làm sao có thể thấy mệt được chứ?
Khương Hân bị hắn ôm đến ngơ ngác, thầm nghĩ sao lực tay của hắn tốt thế nhỉ?
Cô lại không nhịn được mà hoài nghi rốt cuộc ai mới là Alpha đây?
Nhưng chạm phải ánh mắt ngập tràn ý cười thỏa mãn của hắn, Khương Hân bất giác mềm lòng.
Thôi kệ, hắn vui là được.
Omega của mình thì mình chiều thôi.
Cố Uyên đau lòng v**t v* khuôn mặt cô: "Lại gầy đi rồi."
Khương Hân: "..."
Có sao?
Cô buồn cười nói: "Anh ngày nào cũng làm cho em bao nhiêu món ngon, em lại thấy bận rộn cả tháng, ngược lại béo lên một chút ấy chứ."
Cố Uyên lại nói: "Không béo, em gầy quá."
Khương Hân nhìn bờ vai lồng ngực rộng lớn của hắn, lại nhìn cánh tay cẳng chân nhỏ bé của mình, không nhịn được cười.
"Chúng ta cùng nhau ra ngoài, người khác nhất định sẽ nhận nhầm giới tính cho xem."
Cố Uyên nghe vậy có chút căng thẳng: "Alien, anh..."
Khương Hân vòng tay ôm cổ hắn: "Nhìn anh kìa, lại căng thẳng rồi, em mà để ý thật thì đã chẳng ngồi lên đùi anh."
Tôn nghiêm và thân phận là do tự mình tạo ra.
Giống như lúc cô mới đến Thành phố Bị Bỏ Rơi, cũng có rất nhiều người cảm thấy cô là kẻ yếu đuối, muốn bắt nạt cô.
Còn bây giờ thì sao?
Sự kiêng dè của Độc Xà và Lão Ưng đối với cô còn hơn cả đối với Anh Bưu.
Muốn gây chuyện cũng chỉ dám chọn lúc cô không có mặt.
Cố Uyên không kìm được ôm chặt lấy cô, hấp thụ sự ấm áp và hương thơm trên người cô.
Alien của hắn sao có thể tốt đến thế chứ?
Khương Hân ghé tới hôn lên khóe môi hắn: "Được rồi, ăn cơm trước đã, không thì đồ ăn nguội mất."
Vành tai Cố Uyên trong nháy mắt đỏ bừng.
Khương Hân nhìn mà buồn cười không chịu được, không nhịn được vươn tay nhéo nhéo, lần này thì đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu rồi.
"Buổi tối anh c** đ* em, đè em dưới thân hôn hít các kiểu sao không thấy xấu hổ thế hả?"
Ngược lại ban ngày ban mặt, cô cứ hôn hắn một cái là tai hắn sung huyết.
Cố Uyên: "..."
Người đàn ông đưa nắm tay lên che mũi: "Cái đó không giống nhau."
Khương Hân tò mò: "Không giống chỗ nào?"
Cố Uyên im lặng, ôm cô dán chặt vào người mình.
Thì... Khụ khụ!
Khương Hân dù không phải lần đầu cảm nhận được, nhưng lần nào tâm trạng cũng khá phức tạp.
Cũng chẳng trách hôm đó Tiểu Chu phẫu thuật cho hắn xong lại suy sụp đến thế.
Dù sao thì sự "đô con" của hắn là trên mọi phương diện, khiến Alpha tuyệt vọng, khiến Omega hoài nghi nhân sinh.
Dưới ánh mắt căng thẳng của hắn, Khương Hân phì cười, nâng mặt hắn lên: "Ồ? Hóa ra anh không phải xấu hổ, mà là muộn tao à!"
Cổ họng Cố Uyên khô khốc: "Em không thấy ghê tởm chán ghét sao?"
Khương Hân hết sức bất lực, dịu dàng nói: "Anh là Omega của em, anh khao khát em, chẳng phải chứng minh sức quyến rũ của em sao?"
Cố Uyên bỗng vùi mặt vào hõm cổ cô, chiếc mặt nạ lạnh lẽo dán vào da thịt cô, khiến cô bất giác run nhẹ.
"Em đừng dung túng anh quá được không?"
Cứ tiếp tục thế này, hắn thực sự sẽ ngày càng tham lam và được đằng chân lân đằng đầu mất.
Nếu có một ngày, ánh mắt của cô dừng lại trên người kẻ khác, Cố Uyên không biết mình sẽ điên cuồng đến mức nào nữa.
Khương Hân vuốt tóc hắn: "Nhưng em rất thích Chỉ Uyên, cứ muốn cưng chiều anh thì phải làm sao?"
Cảm xúc nơi đáy mắt Cố Uyên cuộn trào, không nhịn được hỏi: "Sẽ luôn luôn thích chứ?"
Khương Hân không thích hứa hẹn với người khác.
Cô cảm thấy một đời dài như vậy, lời hứa nhất thời chẳng qua chỉ là cảm xúc dâng trào, đợi sau này không làm được nữa, quá khó xử, cũng quá phiền phức.
Nhưng...
Cô hôn lên vành tai đỏ bừng của hắn: "Chỉ Uyên nếu cứ tốt thế này mãi, muốn em không thích cũng khó."
Ánh mắt Cố Uyên như tuyết xuân tan chảy, ngập tràn nhu tình, nhưng đáy mắt lại một mảng cố chấp.
Hắn sẽ ngoan, sẽ luôn nghe lời cô.
Cô thích cái gì, hắn sẽ làm được cái đó.
Cho nên, cô nhất định phải luôn luôn thích hắn!
...
Hai người vừa ăn cơm xong thì Anh Bưu và Tiểu Chu đến.
Khương Hân cười nói: "Tôi đang định cùng Chỉ Uyên đi tìm hai người đây."
Anh Bưu và Tiểu Chu nhìn người đàn ông đang rót trà cho bọn họ với dáng vẻ "người vợ hiền thục" của nhà Alien, da mặt theo bản năng giật giật.
"Không sao, không sao, chúng tôi ngồi một lát thôi, không cần rót trà đâu."
Khương Hân ngồi trên ghế sô pha, nhấp một ngụm trà nhài: "Hai người còn khách sáo với tôi làm gì?"
Anh Bưu và Tiểu Chu không dám ngồi cùng cô, mà chen chúc nhau trên chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh.
Khương Hân thấy bọn họ sắp co rúm lại thành một cục, ngạc nhiên nhướng mày, bất giác liếc nhìn bạn trai hiền thục nhà mình.
Tháng cô bế quan vừa rồi, đã xảy ra chuyện gì sao?
Cố Uyên đang cầm kim chỉ định tiếp tục khâu áo khoác cho cô.
Quần áo cô mặc hiện giờ đều do hắn tự tay cắt may.
Khương Hân cũng chẳng hiểu, tại sao tay hắn lại khéo đến thế?
Việc gì cũng học một cái là biết ngay.
Chẳng lẽ là thiên phú của Omega?