Chương 305: Tinh tế: Tân hoàng đế đế quốc hóa ra là "O ăn bám" tôi nuôi khi còn lưu lạc (8)
Độc Xà sờ sờ lên mặt Tiểu Chu với vẻ háo sắc.
Tiếc là năm đó gã chưa kịp ăn con hàng lẳng lơ này vào mồm thì đã bị thằng ch* đ* Vương Bưu phá hỏng chuyện tốt.
"Cậu nói xem, đi theo Vương Bưu ngày nào cũng cứu người mệt chết mệt sống, Alien lại còn không biết điều mà từ chối cậu, tội gì chứ? Đi theo ông anh đây ăn sung mặc sướng không tốt hơn sao?"
"Tao phi!"
Tiểu Chu nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt gã.
"Mày cũng xứng so sánh với anh Bưu và Alien sao, lão tử thà cắt bỏ tuyến thể cũng không để cái thứ vừa bẩn vừa hôi thối như mày đụng vào!"
Độc Xà tát thẳng một cái vào mặt cậu: "Đồ đê tiện!"
Một bên mặt Tiểu Chu tê rần, nhưng cậu ta vẫn cười ngạo nghễ vô cùng.
"Ái chà! Nhột rồi kìa! Một tên phế vật hèn nhát chỉ biết bắt cóc Omega, có bản lĩnh thì giết lão tử đi!"
Gương mặt Độc Xà dữ tợn, bỗng nhiên lại bật cười, sờ lên mặt cậu: "Ông anh đây sao nỡ giết cậu chứ, Tiểu Chu, tôi yêu thương cậu còn không kịp nữa là!"
"Tao biết Alien không có nhà, nhưng tao biết cô ta còn nuôi một tên tàn phế, người bên trong nghe đây, tắt hết họng súng đi, nếu không, ông đây không ngại để tất cả anh em chơi đùa Tiểu Chu ngay tại đây đâu!"
Mặt Tiểu Chu trắng bệch: "Mày dám!"
"Tao là bác sĩ giỏi nhất Thành phố Bị Bỏ Rơi, mày dám động vào tao, không chỉ anh Bưu, mà Lão Ưng cũng sẽ không tha cho mày đâu."
Độc Xà cười ha hả: "Mày tưởng tao đến đây mà Lão Ưng không biết sao?"
"Chỉ cần bọn tao đoạt được phi thuyền do Alien chế tạo để rời khỏi đây, còn quan tâm gì đến bác sĩ với chả không bác sĩ!"
Tiểu Chu nén nỗi sợ hãi, nghiến răng: "Mày tự ăn não của mình rồi à? Nếu Alien làm xong phi thuyền thì đã đi từ sớm rồi, còn cho mày cơ hội đến cướp sao?"
Độc Xà lại tát cậu ta một cái: "Câm mồm! Mày thì biết cái gì?"
"Thằng tàn phế bên trong, nghe thấy chưa, không mở cửa là ông đây chơi chết nó!"
"Tụi bay, lột đồ nó ra!"
Mắt thấy những bàn tay bẩn thỉu sắp chạm vào người mình, Tiểu Chu điên cuồng giãy giụa: "Lũ khốn nạn, lũ chó chết sinh con không có lỗ đít, đừng có chạm vào tao! Đừng chạm vào tao!"
"Dừng tay."
Cánh cửa lớn từ từ mở ra, Cố Uyên đẩy xe lăn đi ra.
Độc Xà nhe hàm răng đen xì, cười đắc ý: "Thế mới phải chứ!"
Tiểu Chu run lẩy bẩy, gào lên với Cố Uyên: "Anh ra đây làm gì? Mau vào đi, đừng lo cho tôi."
Đó là tâm huyết của Alien mà!
Tiểu Chu biết cô muốn rời khỏi nơi này đến nhường nào, cậu ta không muốn vì mình mà khiến hy vọng của cô tan thành mây khói.
Cố Uyên nhìn cậu ta bình thản: "Cậu mà xảy ra chuyện, cả đời này cô ấy sẽ không an lòng."
Mũi Tiểu Chu cay cay: "Dù sao thì anh cũng đừng lo cho tôi, bảo vệ tốt đồ của cô ấy đi."
Độc Xà chĩa súng vào Cố Uyên: "Thằng tàn phế, thu vũ khí về, tắt điều khiển robot đi."
Đôi mắt đen láy của Cố Uyên lạnh lùng liếc nhìn gã, Độc Xà bất giác tê da đầu, có cảm giác hoảng hốt như bị thú dữ đáng sợ nhìn chằm chằm, adrenaline tăng vọt.
Gã nuốt nước bọt, chỉ đành cao giọng để phô trương thanh thế: "Ông bảo mày thu hết vũ khí lại mày không nghe thấy à? Tin ông g**t ch*t con hàng lẳng lơ này không!"
"Thả cậu ta ra trước."
"Mày coi ông là thằng ngu hả?"
Cố Uyên đẩy xe lăn đến cổng sân ngoài: "Trao đổi con tin, mày thả cậu ta vào trước, tao làm con tin cho tụi mày."
Độc Xà nghi ngờ trừng mắt nhìn hắn: "Mày muốn làm gì?"
Cố Uyên: "Alien sẵn sàng đưa tao về nhà bảo vệ, mày nên đoán được giá trị của tao lớn hơn bác sĩ Chu. Tao nằm trong tay tụi mày, tụi mày không chỉ có được phi thuyền, mà còn có thể uy h**p Alien. Dù sao nhỡ đâu phi thuyền xảy ra vấn đề, tụi mày có ai giải quyết được không?"
Đôi mắt âm u của Độc Xà híp lại: "Thằng tàn phế, mày đang tính toán cái gì?"
"Không có gì, tao chỉ không muốn người cô ấy để ý bị tổn thương thôi."
"Hừ, Alien đúng là có sức hút nhỉ, hết thằng này đến thằng khác đều nguyện sống nguyện chết vì nó."
"Giao dịch này, làm không?"
"Đương nhiên!"
Tiểu Chu sắp phát điên rồi: "Yêu tinh xấu xí anh muốn làm cái gì? Anh mà xảy ra chuyện gì, tôi biết ăn nói thế nào với Alien? Anh cố ý để cô ấy ghét tôi đúng không?"
Cố Uyên không nói gì, túm lấy vai cậu ta đẩy mạnh vào trong sân.
Tiểu Chu không ngờ sức hắn lớn như vậy, trực tiếp ném văng cậu vào trong cửa.
"Yêu tinh xấu xí..."
"Câm miệng!"
"..."
Độc Xà có chút kiêng dè tên tàn phế này, vừa định sai đàn em trói hắn lại.
Thì thấy đôi môi mỏng dưới lớp mặt nạ khẽ nhếch lên, ngay sau đó là những viên đạn b*n r* từ tay vịn xe lăn.
Đoàng!
Nếu không phải Độc Xà tránh nhanh, thì lúc này kẻ bị bắn vỡ sọ không phải là tên đàn em của gã, mà chính là gã rồi.
Cố Uyên có chút tiếc nuối, nhưng vấn đề cũng không lớn.
"Thằng tàn phế! Mày muốn chết hả?"
Độc Xà phẫn nộ gào lên, trả lời gã là vô số viên đạn.
Lúc Cố Uyên đi ra, hắn đã thiết lập xong cho Tiểu Thiết, chỉ cần hắn ra tay, tất cả hỏa lực của tòa nhà sẽ được kích hoạt.
Hắn sẽ không để người cô quan tâm xảy ra chuyện, càng không để tâm huyết của cô bị cướp đoạt.
Tất cả những kẻ có ý định làm hại cô đều phải chết!
Độc Xà dựa vào sự yểm hộ của đàn em liên tục lùi về sau, tức đến đỏ cả mắt.
"Mẹ kiếp, thằng tàn phế mày tìm chết!"
Gã giật lấy súng bazooka từ tay một tên đàn em, định bắn thẳng vào Cố Uyên.
Tuy nhiên, quả đạn pháo khi đến gần Cố Uyên bỗng nhiên đổi hướng, bắn sang chỗ khác.
Sắc mặt hắn trắng bệch, đầu đau như búa bổ từng cơn.
Việc giải ph*ng t*nh thần lực ra ngoài đối với hắn vẫn là gánh nặng quá lớn.
Nhưng cảnh tượng quỷ dị này đã dọa Độc Xà và đám đàn em sợ chết khiếp.
Bởi vì ngay cả ở Đế quốc Tinh tế, việc giải ph*ng t*nh thần lực ra ngoài cũng chỉ tồn tại trong lý thuyết.
"Giết nó! Giết con quái vật này đi!"
Quái vật?
Đồng tử Cố Uyên bỗng chốc đen kịt không thấy đáy.
Bên tai vang lên tiếng mẹ ruột chửi rủa hắn là quái vật với giọng điệu chán ghét cay nghiệt.
Quái vật sao?
Hai tay Cố Uyên siết chặt tay vịn xe lăn, trong mắt bắt đầu vằn lên tia máu...
Đoàng!
Tiếng thét thảm thiết của Độc Xà vang lên.
"Alien!"
"Độc Xà, gan mày to đấy."
Giọng nói của thiếu nữ lạnh nhạt bình thản, nhưng mang theo sát ý lạnh lẽo.
Vậy mà lọt vào tai Cố Uyên lại tựa như tiếng trời.
Tinh thần lực kh*ng b* như thủy triều rút đi, Cố Uyên ngẩn ngơ nhìn thiếu nữ đang chạy về phía mình.
Hương hoa thanh ngọt thay thế mùi máu tanh của thuốc súng, xua đi những cảm xúc đen tối bạo ngược trong lòng hắn.
"Alien..."
Khương Hân đỡ lấy người đàn ông đang trượt xuống khỏi xe lăn: "Anh sao rồi?"
Cố Uyên thỏa mãn dựa vào lòng cô, tham lam sự mềm mại và ấm áp vốn không thuộc về mình này.
Hắn bảo vệ tốt bác sĩ Chu, cũng có giữ được phòng thí nghiệm của cô.
Dù là tàn phế, hắn vẫn có ích với cô.
...
"A!"
"Đừng vào!"
Tiểu Chu kéo Khương Hân lại: "Hắn ta bị mất kiểm soát tinh thần lực rồi."
Đám Độc Xà hoảng loạn bỏ chạy, Khương Hân cũng không đuổi theo, vội vàng ôm Cố Uyên vào nhà.
Chỉ là vừa vào đến nơi, hắn đã tỉnh, quay đầu tự nhốt mình lại.
Nghe tiếng gầm nhẹ không kìm chế được trong phòng, vẻ mặt Khương Hân đầy lo lắng.
"Anh ta là Omega, sao lại bị mất kiểm soát tinh thần lực chứ?"
Cái này Tiểu Chu cũng chịu, không giải thích nổi.
Cậu ta chưa từng thấy Omega nào có tinh thần lực cường hãn đến mức này.
Được rồi, Alpha cũng không có.
Chỉ là, Alpha mất kiểm soát tinh thần lực còn có Omega an ủi.
Vậy Omega thì sao?
Cái này...
Đừng nói là Tiểu Chu, e là Viện khoa học tối cao ở Đế tinh cũng chưa chắc giải đáp được vấn đề này.
Khương Hân không thể cứ thế nhìn Cố Uyên tự hành hạ bản thân.
Tiểu Chu vội ngăn cô lại: "Cô vào đó cũng vô dụng thôi, còn bị tinh thần lực của hắn làm bị thương nữa."
Đừng nói là ở cái hành tinh lạc hậu này, ngay cả ở Đế tinh nơi có nền y tế phát triển nhất Đế quốc Tinh tế, tổn thương tinh thần lực cũng là đại thảm họa.
Gần như có thể giày vò một Alpha cường hãn kiêu ngạo thành kẻ gầy trơ xương, sống không bằng chết.
Khương Hân mím môi, đưa tay chạm vào chiếc khuyên tai bạc.
【Không sao đâu túc chủ, Tiểu Ngân có thể giúp túc chủ chống đỡ đòn tấn công tinh thần trong mười lăm giây, nếu thực sự không được, túc chủ mau chóng rút khỏi phòng là được.】
Trái tim Khương Hân bình ổn lại: "Bất luận thế nào, tôi cũng không thể bỏ mặc anh ta như vậy, Tiểu Chu, cậu tự xử lý vết thương trước đi, không cần lo cho chúng tôi."
"Alien!"
"Yên tâm, tôi tự biết chừng mực."
Tiểu Chu thấy cô mở cửa đi thẳng vào trong, gấp đến dậm chân.
Cô thì biết chừng mực cái gì chứ?
Nhỡ cả hai đều xảy ra chuyện thì phải làm sao đây?
...
Lúc Khương Hân vào, thấy Cố Uyên đang định đập đầu vào tường, vội vàng lao tới giữ hắn lại.
Đầu Cố Uyên đau như bị rìu bổ đôi, hai mắt đỏ ngầu rỉ máu, gần như mất hết lý trí.
Khi bị người ta giữ lại, hắn theo bản năng muốn tấn công đối phương.
Nhưng hương hoa thanh ngọt quen thuộc lại khiến hắn giật mình tỉnh táo.
"Sao cô lại vào đây? Mau ra ngoài!"
Cố Uyên sợ mình không kiểm soát được sẽ làm cô bị thương, hoảng loạn đẩy tay cô ra.
Xe lăn trượt đi tạo ra âm thanh chói tai, cả người hắn ngã xuống đất.
"Anh sao rồi?"
Khương Hân vội vàng ngồi xổm xuống đỡ hắn.
Cố Uyên đau đầu đến mức hận không thể đập chết mình, trong cổ họng bật ra tiếng gầm: "Cô mau đi đi!"
Khương Hân ôm lấy hắn, để đầu hắn tựa vào vai mình, cũng chẳng biết phải làm sao cho phải, chỉ đành v**t v* mái tóc hắn hết lần này đến lần khác: "Không sao rồi, không sao rồi..."
Cơ thể Cố Uyên run rẩy, không kìm chế được tìm đến tuyến thể sau gáy cô, hấp thụ hơi thở trên người cô, xoa dịu nỗi đau đớn kịch liệt.
Khương Hân cũng ngửi thấy mùi tuyết tùng nồng nàn đến mức hun người trên cơ thể hắn, dụ dỗ cô cũng có chút ngứa ngáy trong lòng.
Khương Hân cắn nhẹ đầu lưỡi, tránh để bản thân bị tin tức tố điều khiển biến thành cầm thú.
"Tiểu Ngân, cậu biết tình trạng của anh ta là như thế nào không?"
【Ách, trong kho dữ liệu của Tiểu Ngân cũng không có trường hợp Omega nào bị bạo tẩu tinh thần lực như thế này cả!】
Cứ cảm giác đại lão mặt nạ này lẽ ra phải phân liệt thành Alpha mới đúng.
Nhưng hắn lại đích xác là một Omega.
Cứ như thể vì ai đó mà hắn ép bản thân phân liệt nhầm vậy.
Quả thực là quá kỳ quái.
【Có điều, độ tương thích tin tức tố giữa túc chủ và hắn cực cao, túc chủ có thể thử đánh dấu hắn để xoa dịu tinh thần lực đang bạo tẩu của hắn xem sao.】
Thật sự đấy, nó chưa từng thấy người nào bị bạo tẩu tinh thần lực mà lại có thể khôi phục lý trí chỉ nhờ hơi thở của một người khác.
Nếu não yêu đương có cấp bậc, thì vị đại lão mặt nạ này tuyệt đối là cấp max của max rồi.
Khương Hân ngẩn ra, đánh, đánh dấu á!
Lý thuyết trong đầu thì có đấy, nhưng mà thực hành cái này...