Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 218: Niên đại cục súc, em dâu thật thơm (18)

Về đến nhà, Khương Hân cũng không nổi giận, chỉ nhìn chằm chằm vào anh.

Triệu Tranh bị vợ mình nhìn đến mức da đầu hơi tê dại.

Anh khẽ ho một tiếng, "Hân Nhi, anh sai rồi."

Khương Hân chậm rãi mở miệng, "Ồ, a ca biết là sai, nhưng đến lúc giở trò xấu thì chẳng mập mờ chút nào."

Nói đơn giản chính là: Biết sai nhưng anh vẫn cứ làm!

Triệu Tranh: "..."

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, vươn tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, thấp giọng giải thích.

"Anh không trực tiếp nói cho em biết thân phận của Trần Thiến và Trần Quân, là vì anh không muốn em bởi vì quan hệ của anh mà ảnh hưởng đến cuộc sống ở trường."

Là học sinh, cô chỉ cần yên tâm học tập, không cần phải cân nhắc lợi hại, không cần vì anh mà tốn công xã giao, tăng thêm áp lực cho mình.

Triệu Tranh chỉ mong cô có thể vô tư vô lo.

Ánh sáng trong mắt Khương Hân khẽ dao động, người đàn ông này luôn biết cách chọc trúng chỗ mềm yếu nơi trái tim cô nhất.

Nhưng...

Cô đưa tay chọc chọc vào ngực anh, "Hôm nay anh rõ ràng là cố ý."

Triệu Tranh nắm nhẹ lấy tay cô, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay cô, ánh mắt thâm sâu, không che giấu sự chiếm hữu, "Ừm, anh ghen rồi."

Trần Quân giống cô đều là người có học, trẻ tuổi, có chủ đề chung, lại là con trai quan chức cấp cao ở thành phố lớn, điều kiện ưu việt biết bao.

Đúng là người tình trong mộng của vô số cô gái.

Còn anh có lợi hại đến đâu, trong mắt những người trí thức kia, cũng chỉ là xuất thân chân lấm tay bùn.

Sao có thể xứng với nữ sinh viên xinh đẹp ưu tú như cô?

Tim Khương Hân run lên, khẽ cắn môi đỏ, "Cậu ta có ưu tú đến đâu thì liên quan gì đến em? Em đã kết hôn rồi, hay là anh cảm thấy, em là loại phụ nữ xấu xa sáng nắng chiều mưa, bỏ rơi chồng mình sao?"

Môi mỏng của Triệu Tranh mím chặt, giọng nói trầm thấp mang theo một tia tủi thân, "Trước đây em còn nói hôn nhân chỉ là một tấm ván cầu, kết rồi cũng có thể ly hôn mà."

Có thể trách anh không có cảm giác an toàn sao?

Khương Hân: "..."

Tuy rằng cô đúng là từng nghĩ như vậy, nhưng đó cũng là...

Cô đưa tay ôm lấy cổ anh, nũng nịu hừ nhẹ, "Lúc đó em đã chủ động muốn tốt với anh rồi, anh còn do dự chần chừ, thì em phải k*ch th*ch anh một chút chứ!"

"Hơn nữa, anh đừng tưởng em không biết, chuyện của em ở trường anh đều biết rõ mồn một."

Như vậy, anh cũng nên biết rõ sự xa cách của cô đối với Trần Quân mới phải.

Triệu Tranh im lặng, chính vì biết cô không có chút tâm tư nào với Trần Quân, anh mới có thể bình tĩnh đến bây giờ.

Nhưng không có Trần Quân, sau này đến thủ đô, cô vào đại học, sẽ quen biết càng nhiều thanh niên ưu tú hơn.

Đến lúc đó, liệu cô có coi cuộc hôn nhân của họ là một vết nhơ, hối hận vì đã gả cho một kẻ quê mùa như anh không?

Khương Hân ngẩng đầu nhìn anh, "Em không có ý định giấu chuyện em và anh kết hôn, người khác hỏi, em chắc chắn sẽ nói, chỉ là không cần thiết, em gặp ai, cũng nói với người ta: Xin chào, tôi kết hôn rồi, làm ơn tránh xa tôi một chút chứ?"

Thế chẳng phải là đầu óc có vấn đề sao?

Cô biết tâm tư của Trần Quân, nhưng cậu ta chưa vượt quá giới hạn, điều Khương Hân có thể làm là giữ khoảng cách.

Chứ không phải chủ động nói chuyện tình cảm với cậu ta.

Trong mắt Khương Hân, Trần Quân hiện tại là bạn học bình thường, sau này cũng vậy.

Cô ghé tới cắn nhẹ lên môi mỏng của anh, "A ca, sao anh cứ như oán phu chốn thâm khuê thế hả?"

Triệu Tranh: "..."

Khương Hân kéo áo sơ mi của anh, cúc áo bung ra, "Hay là chúng ta sinh con trước đi!"

Triệu Tranh vội nắm lấy bàn tay nhỏ đang làm loạn của cô, giọng nói hơi khàn, "Hân Nhi..."

Khương Hân rất không vui khi bị anh từ chối, chu đôi môi đỏ mọng, "Anh xem anh lại không chịu rồi."

Cứ như trai tân chưa vợ, ngày nào cũng đề phòng bị cô chiếm mất sự trong trắng.

"Anh không nên lo được lo mất sợ em sẽ ghét bỏ anh, rời xa anh."

Triệu Tranh bất đắc dĩ hôn lên khóe môi cô, dịu dàng dỗ dành tổ tông nhỏ của mình.

"Chỉ là, Hân Nhi, chuyện này một khi đã bắt đầu, anh sẽ không dừng lại được, làm lỡ dở kỳ thi đại học năm sau của em thì làm sao?"

Khương Hân nghiêng đầu, tưởng tượng mình vác cái bụng to tướng đi thi đại học, không nhịn được phì cười.

"A ca, anh thực sự quá tự tin rồi đấy."

Cứ như anh có thể một phát trúng đích khiến cô mang thai ngay vậy.

Triệu Tranh ôm chặt cô vào lòng, cơ thể hai người dán chặt vào nhau, ánh mắt người đàn ông tối sầm, "Sự tự tin của anh, không phải Hân Nhi hiểu rõ nhất sao?"

Cảm nhận rõ ràng vật khổng lồ không thể nói thành lời kia, khuôn mặt xinh đẹp của Khương Hân không kìm được đỏ lên, lườm anh, "Cẩn thận sau này bị vả mặt đấy."

Triệu Tranh cười khẽ, "Thật ra không có con cũng chẳng sao, có thể mang lại hạnh phúc cho em là được."

Khương Hân: "..."

Người đàn ông này hoặc là nghiêm túc cứng nhắc, hoặc là nói chuyện đen tối khiến cô hoàn toàn không đỡ nổi.

Đúng là muộn tao thấu xương!

...

Chút tình tiết nhỏ ở nhà họ Trần cũng không ảnh hưởng gì đến Khương Hân.

Có điều, lần sau đến trường, cô đã đeo nhẫn cưới của bọn họ lên.

Trước đó không đeo chỉ vì muốn tai được thanh tịnh, tránh việc gặp ai cũng bị hỏi này hỏi nọ, bị vây xem như khỉ.

Không ngờ, lại khiến anh nghĩ nhiều và thiếu tự tin.

Bị vây xem thì bị vây xem, có thể khiến anh yên tâm là được.

Triệu Tranh lại ngược lại đau lòng cho cô, bảo cô không muốn đeo thì đừng đeo, anh sẽ không ghen tuông lung tung nữa.

Khương Hân vừa thấy anh như vậy thì bệnh cuồng yêu lại phát tác.

Đeo!

Tại sao không đeo?

Để tất cả mọi người đều biết cô có chồng rồi, đừng có gửi thư tình cho cô nữa.

Thứ hai, khi Triệu Tranh đưa cô đến trường, Khương Hân không để anh đến cổng trường rồi về, mà trực tiếp bảo anh đưa cô đến tận lớp học.

Sau đó, rất nhiều học sinh trường Phụ trung đã nhìn thấy hoa khôi mới nổi của họ được một người đàn ông trẻ tuổi tuấn mỹ dắt tay.

Đôi mắt sắc bén ngạo nghễ, khí trường mạnh mẽ của người thành đạt mà đối phương tỏa ra, đám thiếu niên non nớt trong trường hoàn toàn không thể so sánh được.

Cho nên rất nhanh, những nam sinh thầm mến Khương Hân đều biết cô đã là hoa có chủ, trái tim đều tan nát thành từng mảnh vụn.

Trần Quân nhìn chằm chằm cửa lớp, người đàn ông cao lớn lạnh lùng kia đưa cặp sách cho thiếu nữ, khi cụp mắt nói chuyện với cô, giữa mày nào còn chút lạnh lùng nào, dịu dàng kiên nhẫn đến lạ thường.

Dường như chỉ cần cô rời khỏi tầm mắt anh, sẽ khiến anh nhớ nhung da diết vậy.

Mà Khương Hân cũng không giống như lúc ở trước mặt bọn họ, dịu dàng trầm tĩnh, hiểu biết lễ nghĩa.

Khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ tràn đầy vẻ nũng nịu, không hề che giấu sự tin tưởng ỷ lại vào người đàn ông kia.

Sự thân mật đó, tình cảm của bọn họ tốt đẹp đến mức nào, ai cũng có thể nhìn ra được.

Sắc mặt Trần Quân ảm đạm cực kỳ, không nhận mệnh cũng phải nhận.

Trần Thiến nhìn anh trai mình một cái, chậc chậc tấm tắc, "Trước đây em còn tưởng Triệu Tranh là đại ma đầu vô tình cơ đấy."

Hóa ra chẳng qua là vì trước đó chưa gặp được người có thể khiến anh dịu dàng mà thôi.

Cô ấy lẩm bẩm, "Thật là hời cho ổng quá."

A Hân là một cô gái tốt biết bao nhiêu.

Cứ thế bị đại ma đầu gặm mất rồi.

Có điều, Trần Thiến nghĩ đến sau này có cô bạn thân ở đây, cô ấy sẽ không cần phải sợ tên đại ma đầu đó nữa.

Trần tiểu thư trong nháy mắt liền hưng phấn trở lại.

"Anh, anh vẫn là có chút tác dụng đấy, nếu không phải anh, sao em có thể trở thành chị em tốt với A Hân được?"

Trần Quân đang bị xát muối vào vết thương nắm chặt tay, "... Mày cút!"

Khương Hân bước vào lớp, Trần Thiến trêu chọc cô, "Dính như sam thế này, có cần mình tặng hai người một lọ keo dán sắt, để hai người dính chặt vào nhau luôn không?"

Khương Hân cũng không xấu hổ, cười hào phóng nói: "Bọn mình mới cưới không lâu, đang lúc như keo như sơn mà."

Trần Thiến cứ thế bị thồn một họng cơm chó lạnh lùng vào mặt.

Đương nhiên người đau lòng hơn cô ấy còn có ông anh ruột của cô ấy nữa.

...

Sau khi Triệu Tranh dắt tay Khương Hân đi một vòng trong trường, thì không còn ai gửi thư tình cho cô nữa.

Trần Quân tuy thỉnh thoảng vẫn nhìn cô ngẩn ngơ, nhưng cũng không còn sán lại gần cô nữa.

Kỳ nghỉ đông của trường đến cùng với Tết Nguyên Đán.

Đây là cái Tết đầu tiên Khương Hân trải qua sau khi rời khỏi thôn Hậu Sơn với thân phận Khương Nhị Nha.

Cũng là cái Tết đầu tiên vợ chồng cô cùng nhau trải qua sau khi kết hôn với Triệu Tranh.

Triệu Tranh rất coi trọng, từ sớm đã đưa cô đi mua quần áo mới, trang sức mới, còn trang hoàng lại nhà cửa một lượt.

Sáng sớm 30 Tết, Khương Hân vẫn còn đang cuộn mình trong chăn, anh đã dậy dán câu đối, dán hoa giấy lên cửa sổ, chuẩn bị bữa cơm tất niên rồi.

"A ca, không phải đã nói, buổi sáng phải gọi em dậy cùng dán câu đối sao?"

Khương Hân mang dép bông giữ ấm có lông xù chạy từ trên lầu xuống, nhào lên lưng Triệu Tranh.

Triệu Tranh đang bày một đĩa cam vàng ươm lên bàn trà, vội vươn tay đỡ lấy cô, "Cẩn thận chút, kẻo ngã."

Khương Hân thò cái đầu nhỏ từ sau lưng anh ra, "Anh làm hết mọi việc rồi, vậy em làm gì đây?"

Tết chẳng phải là phải bận rộn sao?

Kết quả anh đến cả mấy cái lỗ chạm trổ trên ghế gỗ đỏ cũng lau sạch bong, chẳng để lại cho cô việc gì làm cả.

Triệu Tranh xoay người ôm cô vợ nhỏ mềm mại nũng nịu vào lòng, anh đâu dám để cô lau mấy cái lỗ đó, nhỡ đâu kẹt ngón tay vào trong, người hoảng loạn, đau lòng chẳng phải là anh sao?

Nhưng lời thật lòng không thích hợp nói ra, dễ ảnh hưởng tình cảm vợ chồng.

Anh nhéo nhéo ngón tay trắng nõn của cô, "Tối qua đã làm em mệt rồi, chút chuyện nhỏ này anh làm là được."

Gò má Khương Hân nóng lên, tối qua mười đầu ngón tay của cô đúng là bị anh chơi đến mức sắp không nhấc lên nổi nữa rồi.

Cô đấm nhẹ vào ngực anh, "Anh còn nói!"

Đến bao giờ anh mới thôi cái trò chơi ngón tay này chứ!

Yết hầu Triệu Tranh chuyển động, vội vàng chuyển chủ đề, "Muốn ăn sủi cảo không? Anh đi nhào bột."

Khương Hân lắc đầu, "Không muốn."

Chỗ bọn họ không có phong tục gói sủi cảo vào dịp Tết.

Triệu Tranh nghe nói miền Bắc có, liền nghĩ xem cô có muốn thử không?

"A ca, cơm tất niên em muốn ăn tiệc lớn."

"Được."

"Có món gì muốn ăn không?"

"A ca làm gì em ăn nấy, em dễ nuôi lắm đó nha!"

Giữa mày Triệu Tranh tràn đầy dịu dàng, vợ anh tuy bình thường kén ăn, nhưng đúng là rất dễ nuôi.

Bận rộn từ sáng đến chiều, Triệu Tranh làm cho cô vợ nhỏ các món "cứng" như phật nhảy tường, vây cá bao tử heo, hải sâm, còn có yến sào.

Tuy những thứ này, Khương Hân trước kia cũng không phải chưa từng ăn, nhưng trên bàn cơm, cô vẫn mở to đôi mắt hoa đào xinh đẹp, cực kỳ nể mặt mà "Oa" lên một tiếng, đầy vẻ tán thưởng.

Triệu Tranh thành công bị sự đáng yêu của cô vợ nhỏ đánh gục, toàn thân tràn đầy năng lượng, chỉ hận không thể làm thêm nhiều sơn hào hải vị hơn để lấy lòng cô.

Chỉ là, tình yêu của anh là thuần túy, tràn đầy tinh hoa, đáng tiếc Khương Hân cơ thể yếu không chịu nổi bổ, ngay tối hôm đó đã bị dị ứng hải sản.

Khương Hân trùm chăn kín mít, mặc kệ anh dỗ dành thế nào, cô cũng không chịu ra.

Miệng cô sưng vù lên như hai cái xúc xích rồi, xấu chết đi được, không thể gặp người ta nữa.

Triệu Tranh đau lòng muốn chết, vội vàng gọi điện cho bác sĩ quen, lại sai người đi mua thuốc về.

"Đừng sợ đừng sợ, Hân Nhi, bác sĩ nói uống thuốc rồi, ngày mai là có thể tiêu sưng."

Khương Hân rầu rĩ nói: "Anh để thuốc lên tủ đầu giường, em tự uống, anh ra ngoài trước đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn