Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 206: Niên đại cục súc, em dâu thật thơm (6)
Triệu Tranh: "..."
Anh hít sâu một hơi: "Vậy cũng không được!"
Đời nào anh cả lại ngủ cùng phòng với em dâu?
Thiếu nữ chu mỏ: "Chúng ta cũng đâu phải nhà giàu sang quyền quý gì, so đo mấy cái này làm gì?"
Triệu Tranh đau đầu day trán: "Cái này không liên quan đến có tiền hay không, giàu sang hay không."
"Ồ."
"... Em mang chăn gối ra đây cho tôi, tôi trải chiếu ngủ ở đại sảnh cũng được."
"Được thôi."
Khương Hân vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm: "Đào Quế Phương nói em và Triệu Giám chưa đi đăng ký, đều không tính là vợ chồng, biết đâu rất nhanh em dâu của anh chính là thiên kim quan lớn thủ đô rồi."
Người nói "vô tâm", người nghe hữu ý.
Triệu Tranh rũ mắt, anh bôn ba bên ngoài nhiều năm, tự nhiên càng hiểu rõ luật hôn nhân hiện hành.
Cô và Triệu Giám chỉ làm tiệc rượu ở quê, quả thực không tính là quan hệ vợ chồng thực sự.
Anh đột nhiên vỗ trán một cái, cảm thấy có phải hôm qua lúc cứu cô nước vào não rồi không?
Ngày mai vẫn là sớm làm xong việc, sớm rời khỏi nơi này đi.
Sau này e là anh cũng sẽ không trở lại nữa.
Khương Hân ôm chiếu gối ra cho anh, lại đưa cho anh một chiếc quạt lá cọ: "Nóng có thể quạt, còn có thể đuổi muỗi."
"Ừ, cảm ơn."
"Không có gì, người nên nói cảm ơn là em, vậy anh chồng, em đi ngủ trước đây."
Nhìn cô sắp đi vào phòng, Triệu Tranh mím nhẹ môi mỏng, bỗng nhiên nói: "Sáng mai em đi với tôi lên trấn một chuyến nhé."
Khương Hân khó hiểu nhìn về phía anh.
Trong lòng Triệu Tranh nghĩ, giúp cô thêm một lần nữa, lần cuối cùng thôi.
"Em không phải nói muốn đổi thân phận sao? Tôi đưa em đi chuyển hộ khẩu, sửa đổi thông tin chứng minh thư."
Ánh mắt Khương Hân sáng lên, chuyển hộ khẩu không đơn giản như vậy.
Nhưng bất kể thời đại nào, có quan hệ, chuyện gì cũng rất dễ làm.
Hiển nhiên, Triệu Tranh chính là người có quan hệ kia.
"Sáng mai mấy giờ?"
"Không vội, trước chín giờ xuất phát là được."
"Được!"
Đôi mắt Khương Hân cong thành vầng trăng khuyết: "Anh chồng à, cảm ơn anh, anh lần này trở về thật sự là may mắn của em."
"..."
Triệu Tranh không dám nhìn nụ cười rạng rỡ xinh đẹp của cô nhiều: "Đi ngủ đi."
...
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tranh đã dậy làm bữa sáng, còn đun nước nóng cho cô rửa mặt.
Cho dù bây giờ là mùa hè, nhưng con gái sáng sớm đụng nước lạnh cũng không tốt.
Khương Hân bị người đàn ông này làm cho ấm lòng.
Trái tim vốn đã không an phận càng rục rịch ngóc đầu dậy.
Chỉ là ông anh chồng này của cô dáng vẻ ngang tàng hoang dã, nhưng tính cách một chút cũng không hoang dã, còn có chút cứng nhắc của cán bộ già.
Hơi khó làm nha!
Nhưng đàn ông lớn tuổi mà, trêu chọc một chút là bốc hỏa ngay.
Quan trọng nhất, anh trông cũng không giống như hoàn toàn không có ý với cô.
Khương Hân nhìn người đàn ông anh tuấn cao lớn đối diện, trong mắt lưu chuyển ánh sáng giảo hoạt.
Triệu Tranh bị ánh mắt nhìn chằm chằm của cô làm cho thực sự chịu không nổi, chỉ có thể giả vờ mình ăn no rồi: "Ăn xong chúng ta đi thôi."
Khương Hân nửa điểm cũng không có sự bối rối xấu hổ khi bị anh bắt quả tang, húp xong ngụm cháo cuối cùng: "Vâng."
Hai người cùng nhau rời khỏi nhà họ Triệu, hoàn toàn không quan tâm Triệu Hữu Tài và Đào Quế Phương có tâm trạng gì.
...
Nguyên chủ và Triệu Giám chưa đăng ký kết hôn, hộ khẩu vẫn còn dưới tên Khương Đại Cường, cô và Triệu Tranh đến nhà họ Khương lấy sổ hộ khẩu trước.
Khương Đại Cường và Vương Tú Cúc đã đi làm từ sớm, chỉ có Khương Đống ở nhà.
Vừa nhìn thấy Khương Hân, Khương Đống liền thấy thốn, vẻ mặt kinh hãi định đóng cửa, Triệu Tranh giơ tay chặn lại, dễ dàng đẩy cửa ra.
"Các, các người muốn làm gì?"
Khương Đống bị đâm ngã xuống đất, đau đến mức chỉ biết kêu ái ui, lại không dám cản hai người này.
Khương Hân không để ý đến hắn ta, lấy được sổ hộ khẩu liền đi.
Thôn Hậu Sơn cách trấn trên khoảng hai ba cây số, Triệu Tranh dắt xe đạp của nhà họ Triệu ra, lại buộc thêm một tấm đệm mềm vào ghế sau, để cô ngồi không bị cấn, chu đáo đến mức khiến tim Khương Hân đập loạn nhịp.
"Tối qua tôi nghĩ đến việc nếu em muốn chuyển hộ khẩu ra ngoài, cũng chỉ có thể chuyển khỏi thôn Hậu Sơn, nhưng em không thể tự mình lập một hộ khẩu riêng được."
Cô không có bất động sản, cũng không có giấy tờ chứng minh cư trú làm việc dài hạn ở nơi khác, không thể lập hộ khẩu một mình.
Chỉ có thể là cô kết hôn với người ta, chuyển vào hộ khẩu của đối phương.
"Em có dự định gì?"
Khương Hân ngồi ở ghế sau xe, nắm lấy vạt áo anh, đón gió mát hiu hiu ngày hè, lại cảm thấy con đường đất lồi lõm này cũng không xóc nảy như vậy nữa.
"Anh chồng à, anh ở bên ngoài kết hôn chưa?"
Triệu Tranh siết chặt tay lái, im lặng một lát, vẫn trả lời: "Chưa."
Đối với câu trả lời này, Khương Hân cũng không bất ngờ.
Bởi vì trong ký ức của nguyên chủ, Triệu Giám không chỉ một lần mắng Triệu Tranh là sao chổi khắc nghiệt vô tình, trời sinh không ai thèm, kiếm nhiều tiền nữa cũng không con không cái, đến chết ngay cả người lo ma chay cũng không có.
Bộ mặt ghen tị đó, xấu xí bao nhiêu thì xấu xí bấy nhiêu.
Khương Hân lại hỏi: "Anh chồng có cô gái mình thích chưa?"
"... Cũng chưa."
"Vậy anh thấy em thế nào?"
Triệu Tranh suýt chút nữa lái xe đạp lao xuống mương nước.
Anh phanh gấp một cái, Khương Hân theo quán tính, cả người nhào vào lưng anh.
Cô cũng chẳng giữ ý tứ, trực tiếp ôm lấy.
Thân hình mềm mại áp sát vào cơ thể cứng đờ của mình, Triệu Tranh suýt chút nữa không kiểm soát được máu mũi.
Anh nghiến răng: "Em dâu!"
Khương Hân khẽ hừ: "Đều nói em với Triệu Giám chưa đăng ký kết hôn, không tính là vợ chồng."
"... Vậy em không phải vẫn gọi tôi là anh chồng à?"
"Anh nếu không thích, em cũng có thể gọi anh là anh Tranh a!"
"..."
Chân Triệu Tranh chống xuống đất, giữ vững xe đạp, nhưng lưng bị cô ôm lấy, anh xuống xe cũng không được, không xuống xe cũng không xong.
"Em buông tôi ra trước đã."
Giọng nói mềm mại của thiếu nữ mang theo vài phần không vui: "Buông thì buông, làm như anh là gái còn trinh ấy, em còn chưa ngại đâu."
Triệu Tranh: "..."
Anh bất lực: "Chỗ này người tuy không nhiều, nhưng người đi qua phần lớn là người quen, em còn muốn thanh danh không?"
Khương Hân: "Anh cảm thấy hôm qua em làm ầm ĩ như vậy, ở cái chốn này còn thanh danh sao?"
Triệu Tranh thế mà lại có chút không phản bác được.
Anh xuống xe, đỡ cô gái nhỏ xuống trước.
Khương Hân trợn to mắt: "Anh cho dù không muốn chấp nhận em, cũng không cần bây giờ ném em bên đường chứ?"
Triệu Tranh bất lực: "Tôi không có, chỉ là chúng ta nói chuyện đàng hoàng trước đã, rồi hẵng đi lên trấn."
Thiếu nữ bĩu môi: "Em vẫn luôn nói chuyện đàng hoàng với anh mà!"
"Hôn nhân không phải trò đùa, cô bé, em nếu chỉ vì muốn chuyển hộ khẩu ra ngoài, tùy ý tìm một người gả đi, có nghĩ tới hậu quả không?"
Triệu Tranh vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô, thấm thía giảng đạo lý với cô.
Khương Hân cũng giảng đạo lý với anh: "Em đâu có tùy ý tìm người gả đi? Chúng ta đều quen biết hơn mười năm rồi."
"Vậy em biết tính cách thực sự của tôi không? Biết tôi ở bên ngoài làm gì không?"
"Anh nói cho em biết, thì em sẽ biết thôi!"
"..."
Triệu Tranh nghẹn lời, xoa xoa vầng trán hơi đau: "Tại sao em lại nghĩ đến chuyện... yêu đương với tôi?"
Cô trước kia chính là yêu Triệu Giám đến chết đi sống lại.
"Anh đã cứu mạng em a!"
"Chỉ vì cái này?"
"Trong kịch không phải nói, ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp sao?"
"..."
Triệu Tranh cạn lời nhìn cô: "Nếu tôi là một kẻ xấu xí thì sao?"
Khương Hân không chút do dự nói: "Vậy em sẽ đổi cách khác báo đáp."
Triệu Tranh: "..."
Anh lần nữa day trán, cũng không biết là nên tức giận, hay là nên cười nữa.
Khương Hân: "Hơn nữa, anh là người đầu tiên nấu cơm cho em, còn nguyện ý chăm sóc em."
Triệu Tranh thở dài: "Con người đều biết giả vờ, nhất là đàn ông, chúng ta mới ở chung một ngày, em có thể hiểu tôi bao nhiêu?"
Đôi mắt sáng ngời của thiếu nữ cong lên: "Thật ra anh có thể nói với em những lời này, chứ không phải lừa gạt em, sau đó lại tùy tiện vứt bỏ em, không chịu trách nhiệm, chứng tỏ con người anh vẫn rất tốt, em cảm thấy mắt nhìn của em rất tốt."
Triệu Tranh: "..."
"Em quá bốc đồng rồi, chuyện hôn nhân đại sự nhất định phải thận trọng."
Khương Hân mím môi, cũng nổi tính tình: "Anh không muốn thì thôi."
Nói rồi cô xoay người định đi.
Cơ thể Triệu Tranh nhanh hơn suy nghĩ, nắm lấy cổ tay cô: "Em đi đâu?"
"Về thôn Hậu Sơn, thu dọn đồ đạc đi thủ đô, chơi chết Triệu Giám, rồi lại tìm một đối tượng tốt kết hôn chuyển hộ khẩu."
Cô ngược lại thành thật, nói hết kế hoạch cho anh biết.
Sắc mặt Triệu Tranh trực tiếp đen sì: "Em coi hôn nhân là cái gì vậy?"
Khương Hân mặt không đổi sắc nói: "Bàn đạp, không hợp thì ly hôn."
"Em... vậy tôi cũng là bàn đạp của em rồi?"
Triệu Tranh bị cô chọc cho tức điên.
Thiếu nữ lẽ đương nhiên nhìn anh: "Em mà nói bây giờ em thích anh muốn chết, anh cũng đâu có tin!"
Triệu Tranh: "..."
Khương Hân tiếp tục k*ch th*ch anh: "Anh không yêu đương với em, chẳng lẽ còn không cho phép em tìm người đàn ông khác yêu đương sao?"
Triệu Tranh á khẩu, đầu óc hỗn loạn chưa từng có, gan cũng bị cô chọc cho đau nhức.
Khương Hân bỗng nhiên giơ tay chọc chọc vào cánh tay anh, giống như một con hồ ly nhỏ giảo hoạt đắc ý: "Anh chồng à, thật ra anh cũng có chút ý với em đúng không?"
"..."
Vành tai Triệu Tranh nóng bừng, muốn bảo cô đừng nói linh tinh.
Khương Hân cười tủm tỉm nhìn anh: "Hôm trước anh cứu em, là ôm em từ trong nước ra, lúc đó đã rung động rồi chứ gì?"
Cô không nói còn đỡ, vừa nói, ký ức anh cố ý ép mình quên đi lại ùa về.
Thiếu nữ tuy mảnh khảnh, nhưng sự mềm mại đầy đặn nên có thì một chút cũng không qua loa, cọ vào lồng ngực rắn chắc của anh, vòng eo ôm trên cánh tay anh cũng vừa nhỏ vừa mềm.
Chưa từng thân mật với phụ nữ như vậy Triệu Tranh suýt chút nữa không giữ vững, cùng cô chìm xuống đáy ao.
Lúc đó cô thực ra đã sặc nước ra rồi, nhưng thấy cô ngất đi, Triệu Tranh không biết tại sao có chút hoảng loạn, đầu óc co rút, liền làm hô hấp nhân tạo cho cô.
Lúc này, tầm mắt anh bất giác rơi vào đôi môi đỏ mọng kiều diễm kia, trong đầu toàn là xúc cảm lúc hôn lên, mềm mại mát lạnh, đặc biệt thoải mái, còn có chút ngọt.
Yết hầu Triệu Tranh cuộn lên dữ dội, đều không dám nhìn cô nữa.
Dáng vẻ ánh mắt né tránh cứng đờ của anh đã thành công làm Khương Hân vui vẻ, hóa ra vẫn luôn không phải một mình cô binh hoang mã loạn a.
Tuy rằng Khương Hân cảm thấy mình sẽ không phải người yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng người đàn ông này cứ mọc đúng gu cô.
Nhìn như thô lỗ, thực chất lại tỉ mỉ chu đáo.
Cô muốn rời khỏi thôn Hậu Sơn cũng không dễ dàng, thời đại này, thông tin không phát triển, tội phạm hoành hành.
Cô một cô gái trẻ tuổi, còn xinh đẹp như vậy, ra ngoài quá nguy hiểm.
Kiếp trước nguyên chủ bôi mình bẩn thỉu, đều còn mấy lần suýt bị bắt cóc bán đi, chịu đủ khổ sở mới đến được thủ đô.
Giống như Khương Hân người phụ nữ chủ nghĩa lợi kỷ này, có con đường có thể khiến cô không chịu khổ không bẩn thỉu, tại sao cô không chọn?
Khương Hân lại thêm dầu vào lửa: "Anh nếu không yêu đương với em, có thể buông em ra trước không, em phải về rồi."
Nhìn biểu cảm "anh đừng cản trở em tìm mối khác" của cô, Triệu Tranh quả thực thành công bị k*ch th*ch rồi.
Triệu Tranh không những không buông cô ra, còn kéo cô vào đống rơm bên đường, đè cô lên đống rơm, hung hăng chặn lại cái miệng nhỏ vừa ngọt vừa chọc người ta tức kia.