Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 155: Anh trai ruột học bá hắn thất đức (12)
Ôn Cảnh không muốn nói chuyện.
Lục Hạo Vũ sờ sờ cằm, "Nhưng mà, anh, không phải trước đây anh ghét nhất đám con gái yểu điệu phiền phức sao?"
"Quân Quân hồi nhỏ chính là bị anh đả kích như vậy, mới biến mình thành một cô nàng tomboy đấy."
Nghe cậu nhắc đến Lâm Quân, ánh mắt Ôn Cảnh hơi lạnh, "Cậu nên tỉnh táo lại chút đi."
"Hả?"
"Đừng có học theo Lục Nham, vừa mù vừa ngu."
Lục Nham chính là bố của Ôn Cảnh và Lục Hạo Vũ.
Lục Hạo Vũ nghe anh trai gọi thẳng tên húy của bố mình ra chửi, cũng chẳng ngạc nhiên gì.
Một số lời đồn đại không phải là không có căn cứ, ví dụ như chuyện anh cậu từng suýt chút nữa tiễn bố ruột về chầu trời bằng một nhát dao.
Chỉ là...
"Anh, em biết vì chuyện hồi nhỏ, anh vẫn luôn có thành kiến với Quân Quân, nhưng lúc đó cô ấy còn nhỏ như vậy, lại được người lớn chiều chuộng, có hơi không hiểu chuyện một chút, nhưng mấy năm nay cô ấy đã thay đổi tốt hơn nhiều rồi."
Lục Hạo Vũ không nhịn được nói đỡ cho Lâm Quân.
"Cô ấy dù sao cũng được coi là em họ của chúng ta."
Ôn Cảnh liếc nhìn thằng em ngốc nghếch này, "Mẹ cô ta và dì Cố đúng là chị em họ, nhưng cậu và cô ta đã ra khỏi phạm vi ba đời họ hàng gần rồi."
Lục Hạo Vũ gãi đầu, "Ra khỏi ba đời thì cô ấy vẫn được tính là em họ của em mà, chuyện này có liên quan gì không?"
Ôn Cảnh lười tốn thêm nước bọt, người dạy người không biết, sự đời dạy người một lần là biết ngay.
Còn về việc sau này thằng nhóc ngốc này có đau khổ hay không thì không nằm trong phạm vi cân nhắc của Ôn Cảnh.
Cậu chỉ cần đảm bảo thằng em ngốc không bị chơi đến chết là được.
Ôn Cảnh cầm điện thoại đi ra khỏi biệt thự.
"Anh, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em mà."
Lục Hạo Vũ đầy đầu dấu hỏi, vĩnh viễn không theo kịp tư duy của anh trai.
"Đi chơi với dì Cố đi, tôi về đây."
"Anh, ngày mai anh thật sự không về nhà họ Lục với em và mẹ à?"
"Ừ."
...
Tết Trung thu rơi vào ngày thứ tư của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, Khương Hân đưa em trai cùng bố mẹ về quê cúng tổ tiên.
Kể từ khi Khương Hân thi đỗ trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, mỗi lần thi đều đứng nhất khối, được chính quyền xã khen thưởng và biểu dương không ngớt, những người họ hàng kia trở nên vô cùng nhiệt tình với cô, vừa gặp mặt là đủ kiểu khen ngợi.
Khương Hân duy trì nụ cười lịch sự, chào hỏi từng người một trong đám cái gọi là bề trên này.
Mẹ Khương đứng giữa đám họ hàng, lưng thẳng tắp, cười không khép được miệng.
Thấy vậy, Khương Hân mỉm cười, dẫn em trai ra ngoài chơi.
Quê cô tối Trung thu có truyền thống ngắm trăng.
Khương Hân chụp một tấm ảnh gửi cho Ôn Cảnh, còn phàn nàn với cậu về đám họ hàng hám lợi và đầy toan tính của mình.
[Chỉ cần cậu luôn xuất sắc, thì trước mặt cậu bọn họ sẽ vĩnh viễn là nụ cười nhiệt tình và rạng rỡ, nhưng mà, đều là những người không quan trọng lắm, không cần lãng phí quá nhiều thời gian và tâm sức cho họ.]
Khương Hân tỏ vẻ rất đồng tình.
[Không nói chuyện bọn họ nữa, Ôn Cảnh, cậu thích bánh trung thu vị gì? Mẹ tớ làm cả vị mặn và ngọt đấy.]
[Vị nào cũng được.]
[Vậy tớ mang cả hai vị cho cậu nếm thử nhé.]
[Được.]
Thành phố Giang, Ôn Cảnh lơ đãng ngồi trên ghế máy tính, một tay cầm điện thoại trả lời tin nhắn của cô, tay kia đặt lên hộp lắc tay.
Cậu nhìn chiếc lắc tay vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để tặng, thần sắc không rõ.
Điện thoại lại rung lên.
Thiếu nữ gửi cho cậu một tấm ảnh chụp mặt trăng.
[Mặt trăng trên núi có phải sáng hơn ở thành phố không nhỉ.]
Khóe môi mỏng của Ôn Cảnh cong lên, đứng dậy đi ra cửa sổ, cũng chụp một tấm gửi cho cô.
[Hình như bên nhà tôi trăng to hơn một chút, sáng hơn một chút đấy.]
[Ừ, khi nào cậu về trường?]
Cậu đã bốn ngày không gặp cô rồi.
[Sáng ngày 8 chứ sao, cậu quên rồi à, vé tàu cao tốc là cậu canh mua giúp tớ mà.]
Kỳ nghỉ lễ là cao điểm đi lại, mua vé tàu xe hoàn toàn dựa vào vận may.
Khương Hân vốn nghĩ không mua được vé tàu cao tốc thì đi xe khách về cũng được, chỉ là không biết trên đường sẽ tắc mất bao nhiêu tiếng đồng hồ.
Sau khi Ôn Cảnh biết chuyện, đã xin số chứng minh thư của cô, tối hôm đó liền bảo với cô rằng đã mua được vé khứ hồi cho cô rồi, khiến Khương Hân vô cùng bất ngờ vui sướng.
Ôn Cảnh đương nhiên biết ngày cô về trường, chỉ là...
Biết sớm thế này, cậu đã bảo với cô là không mua được vé ngày 8, đặt cho cô vé ngày 6 hoặc ngày 7 rồi.
Ding dong.
Chuông cửa vang lên.
Đôi mắt Ôn Cảnh khẽ nheo lại, đi ra mở cửa.
"Hề hề, anh!"
"Sao cậu lại đến đây? Mặt cậu bị sao thế kia?"
Lục Hạo Vũ nhếch cái khóe miệng bầm tím, đảo mắt, "Bố đánh đấy."
"Anh, anh nói xem, có phải bố bước vào giai đoạn mãn kinh sớm không? Mấy hôm trước, Hạ thị trước khi ra mắt trò chơi mới chẳng phải bị nổ ra bê bối, dẫn đến trò chơi không thể phát hành, cổ phiếu Hạ thị lao dốc không phanh sao?"
Lục Hạo Vũ lẽo đẽo theo sau mông anh trai vào nhà, điên cuồng kể tội ông bố ruột.
"Bố cũng đầu tư vào Hạ thị không ít tiền, lần này coi như đổ sông đổ bể hết, thiệt hại không nhỏ, ông ấy cứ như ăn phải thuốc súng vậy, còn oán trách mẹ em, bị mẹ em mắng lại cho suýt hộc máu, rồi lên cơn điên tát em một cái."
Trời biết đất biết, Lục Hạo Vũ từ đầu đến cuối chẳng làm cái gì, chỉ ngồi đó ngoan ngoãn ăn cơm, thế mà cũng bị đánh!
Khổ nỗi đó là bố ruột cậu, cậu lại không thể đánh lại, bèn bỏ bát đũa xuống, chạy đến tìm anh trai cầu xin thu nhận.
Về cái nết khốn nạn của bố Lục, Ôn Cảnh biết quá rõ, "Trong ngăn kéo tủ tivi có hộp thuốc, tự đi xử lý vết thương đi."
Lục Hạo Vũ không để ý lắm, nằm dài ra ghế sofa thư giãn, "Vết thương nhỏ xíu này cần gì bôi thuốc."
"Vẫn là chỗ này của anh tốt, yên tĩnh, nếu không phải là Tết Trung thu, em và mẹ cũng chẳng muốn về nhà họ Lục đâu, mỗi lần nhìn cái mặt bố, em cứ nghi ngờ không biết phận làm con trai như chúng ta có phải nợ ông ấy mấy trăm tỷ không nữa?"
"Đúng rồi, anh, anh biết tại sao Hạ thị lại đột nhiên bị lộ bê bối không?"
Ôn Cảnh nhàn nhạt nói: "Không biết."
Lục Hạo Vũ chậc chậc hai tiếng, "Hạ Thế Tông đúng là không ra gì, làm chuyện thất đức cướp tác phẩm của công ty nhỏ nhà người ta, hại đối phương phá sản tự sát, bây giờ đến lượt Hạ thị xui xẻo, quả báo cả đấy!"
"Đúng thế, con gái Hạ Thế Tông là Hạ Huệ, bạn thân của Quân Quân, dạo này bên nhà họ Trương cũng không yên ổn, Trương Nhạc Nhạc cũng rất thân với Quân Quân, hôm nay em thấy Quân Quân tâm thần không yên, chắc là đang lo lắng cho mấy cô bạn thân đó."
Ôn Cảnh liếc cậu một cái, không tỏ thái độ gì.
Lục Hạo Vũ nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nói: "Không biết bây giờ A Hân đang làm gì nhỉ?"
Ôn Cảnh cụp mắt nhìn tấm ảnh cô và em trai đang ăn bánh trung thu cô vừa gửi trên điện thoại, không nói gì.
"Mẹ em về nước xong là đi cảm ơn và xin lỗi chú Khương ngay, không biết A Hân còn trách em không nữa?"
"..."
"Em nhắn tin cho cô ấy, cô ấy đều không trả lời, anh, anh có cách nào để bố mẹ đồng ý cho em chuyển đến Thực Trung không?"
"..."
Ôn Cảnh có điên mới giúp Lục Hạo Vũ chuyển đến Thực Trung.
Lục Hạo Vũ vuốt mặt, mếu máo, "Anh, anh nói xem mối tình đầu của em sẽ không phải kết thúc BE thật đấy chứ?"
Khóe môi mỏng của Ôn Cảnh khẽ giật, im lặng một lát, hiếm khi khuyên nhủ: "Cậu nghĩ thoáng ra chút đi."
Lục Hạo Vũ bĩu môi, "Nhưng em không nghĩ thoáng được!"
Cậu thực sự rất thích cô gái đó.
Ôn Cảnh: "... Hai người không hợp đâu."
"Chỗ nào không hợp chứ?"
"Chỗ nào cũng không hợp."
"Em biết, anh, anh cũng giống mẹ em, lo em yêu sớm, nhưng anh yên tâm, em sẽ không làm bậy đâu, em sẽ học hành chăm chỉ, để A Hân phải nhìn em bằng con mắt khác!"
"..."
Ôn Cảnh day day mi tâm, im lặng.
Cậu đã cố hết sức khuyên rồi, là do thằng em ngốc này không nghe, cậu cũng hết cách.
"Đúng rồi, anh, anh biết A Hân ngày mấy về trường không?"
"Không biết."
"Được rồi."
Lục Hạo Vũ quyết định ngày 6 sẽ đợi ở cổng trường Thực Trung, cho dù chỉ gặp cô một lần cũng được.
Tuy nhiên, Lục Hạo Vũ đợi hai ngày trời cũng không thấy người đâu, đến ngày 8, cậu vừa định ra ngoài thì bị ông bố siêu hùng hổ kia xách cổ lôi đi.
Lục Hạo Vũ: "..."
Cậu chỉ muốn gặp người trong lòng một chút thôi mà sao khó khăn thế này?
...
So với Lục Hạo Vũ số khổ, Ôn Cảnh đã thành công đón được thiếu nữ mà cậu mong nhớ bao ngày.
"Ôn Cảnh!"
Khương Hân vừa bước ra khỏi cửa ga, liền nhìn thấy thiếu niên mặc áo gió màu đen đang đợi ở đó, dáng người cao ráo, thanh tú vô song.
Cô cười rạng rỡ vẫy tay với cậu.
Ôn Cảnh cũng liếc mắt một cái là tìm thấy bóng dáng cô ngay.
Sau lễ Quốc khánh, thời tiết lập tức sang thu, thiếu nữ mặc chiếc quần ống loe màu be rộng rãi, thân trên là áo lót trắng khoác ngoài áo ngắn màu hồng phấn, trông thật tươi tắn xinh đẹp.
Khóe môi Ôn Cảnh bất giác cong lên, bước tới đón lấy vali và cặp sách của cô, "Có mệt không?"
Đôi mắt Khương Hân cong cong, "Đi tàu cao tốc không mệt, đi xe khách mới mệt."
Ôn Cảnh đưa tay, vén lọn tóc bị gió thổi bay lên mặt ra sau tai cô, "Chúng ta đi ăn trưa trước rồi hãy về trường nhé?"
Khương Hân dường như không phát hiện ra hành động quá mức thân mật của cậu, "Được thôi."
...
Hết kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, đám học sinh cấp ba khổ ải sau thời gian thư giãn ngắn ngủi, lại tiếp tục lao vào guồng quay học tập căng thẳng.
Về bài vở, Khương Hân không gặp vấn đề gì.
Chỉ là ngày công bố danh sách đạt giải cuộc thi toán học càng đến gần, cô lại có chút hồi hộp.
Mặc dù giáo viên toán và Ôn Cảnh đều nói với cô rằng, thành tích của cô vào đội tuyển tỉnh, tham gia trại đông là chuyện không cần bàn cãi.
Nhưng trước khi có danh sách chính thức, ai cũng không dám nói chắc kết quả.
Chiều tối thứ sáu, Lục Hạo Vũ bỗng nhiên gọi điện cho cô, lời nói cẩn trọng dè dặt muốn hẹn cô chiều thứ bảy ra gặp mặt một lần.
Khương Hân vốn định từ chối thẳng thừng, nhưng trái tim bỗng nhiên dâng lên một nỗi chua xót nhói đau.
Cho dù hồn phách đã tan biến, cô ấy vẫn không buông bỏ được cậu ta sao?
Khương Hân khẽ thở dài trong lòng, đồng ý lời mời của Lục Hạo Vũ.
Đầu dây bên kia Lục Hạo Vũ vui sướng như một đứa trẻ, nói năng lộn xộn.
"A, A Hân, ngày mai tớ, tớ đến Thực Trung..."
"Cậu không cần lặn lội đến Thực Trung đâu, chiều mai tớ có việc phải đến đường Tân Hoa, ở đó có quán cà phê Tân Nguyệt, cậu biết không?"
"Biết, biết chứ."
"Ừ, vậy hẹn ở đó nhé."
"Được được, A Hân, khoảng mấy giờ cậu đến?"
"Khoảng ba giờ chiều."
"Không vấn đề gì!"
Khương Hân cúp điện thoại, cụp mắt nhìn di động.
Quán cà phê ở đường Tân Hoa đó, là nơi hẹn hò đầu tiên của nguyên chủ và Lục Hạo Vũ ở kiếp trước.
Cậu nói cậu thích nhất cà phê ở đó, muốn đưa cô nếm thử.
Vốn dĩ họ đã lên kế hoạch đi chơi cả ngày.
Nhưng cà phê còn chưa được mang lên, Lâm Quân gọi một cú điện thoại đã gọi Lục Hạo Vũ đi mất, chỉ để lại nguyên chủ một mình ngốc nghếch ngồi đợi cậu ta ở quán cà phê cả ngày trời.
Lần này, Khương Hân vẫn chọn quán cà phê đó.
Làm lại một lần nữa, Lục Hạo Vũ sẽ lựa chọn thế nào đây?