Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 143: Bạo quân Ma tộc hắn vừa tranh vừa cướp (Hoàn)

Tần Mặc nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang muốn đẩy ra của nàng, đè nhẹ l*n đ*nh đầu nàng, tùy ý thưởng thức đôi môi đỏ mọng: "Ngoan, nàng vừa đột phá Đại Thừa kỳ, cảnh giới còn chưa ổn định, vi phu giúp nàng."

Khương Hân: "..."

Là cảnh giới nàng chưa ổn định, hay là hắn thật sự t*nh tr*ng lên não rồi?

Tiếng cười của Tần Mặc càng thêm trầm thấp khàn khàn: "Ai bảo tiểu đạo lữ của ta lạnh nhạt với ta suốt nửa năm, yêu mà không được, vi phu sắp điên rồi."

Khương Hân: "..."

Biết chạy không thoát, nàng chủ động ngẩng đầu lên, hôn lên khóe môi hắn: "Ca ca, lần này chúng ta đừng chơi lâu quá được không? Ta thật sự chịu không nổi đâu."

Tần Mặc dịu dàng hôn đáp lại: "Chúng ta làm thêm vài lần nữa, nàng sẽ quen thôi."

Khương Hân: "..."

Ngài đang luyện súng đấy à, còn làm thêm vài lần nữa là quen, hỏng rồi thì làm thế nào?

Dáng vẻ tiểu cô nương kinh hoàng trừng to mắt thật sự quá đáng yêu, lồng ngực Tần Mặc rung lên, cười ôm nàng ngã vào biển hoan lạc.

...

Nhưng Tần Mặc quả thực có chăm sóc tâm trạng của nàng, không hề không biết tiết chế như trước.

Khương Hân vốn tưởng rằng lại phải "tu luyện đắm chìm" nửa tháng trở lên, hôm sau tỉnh lại vẫn còn hơi ngơ ngác.

"Tỉnh rồi."

Tần Mặc ôm nàng ngồi lên đùi mình, đích thân giúp nàng mặc y phục, chứ không phải trực tiếp dùng pháp quyết.

Mãi cho đến khi hắn lau mặt cho nàng, cái đầu hơi bị đình trệ của Khương Hân mới hoạt động trở lại.

Dường như không chỉ nàng càng dính lấy hắn hơn, mà sự chiếm hữu của hắn đối với nàng cũng ngày càng đáng sợ.

Chỉ là Khương Hân không những không thấy sợ hãi, trong lòng còn tràn đầy cảm giác an toàn.

Có lẽ là do biến thành Ma tộc, cũng có lẽ là do tâm lực tiều tụy trong khoảng thời gian trước, khiến nàng quả thực trở nên có chút nhạy cảm và b*nh h**n.

Khương Hân bỗng nhiên ôm lấy cổ hắn: "Ca ca."

"Hửm?"

"Thực ra lúc giết người, ta rất sợ."

Lời này nói ra ai tin chứ?

Lúc đó nàng tay nâng đao hạ, thủ đoạn tàn nhẫn đến cùng cực.

Nói sợ dường như chỉ khiến người ta cảm thấy nàng làm bộ làm tịch.

Nhưng Khương Hân ở thế giới cũ, tuy tâm cơ thâm trầm, từng bước tính toán, nhưng rốt cuộc sinh ra trong thời bình, đã bao giờ cầm dao đồ tể đâu?

Sau khi đến thế giới này, dù có ký ức và tâm tính của nguyên chủ hỗ trợ, khi nàng ra tay giết người, cũng không thể làm được chuyện trong lòng lạnh lùng như nước đọng.

Chỉ là lúc đó, người nàng dựa dẫm nhất lại thay đổi, nàng cảnh giác cao độ, cho dù khó chịu bất an, nàng cũng cố nén xuống, không lộ ra nửa điểm khiếp sợ.

Nhưng không có nghĩa là trong lòng nàng không có chút tổn thương nào.

Tần Mặc thương xót vuốt tóc nàng: "Ta đảm bảo, Bé ngoan của ta không cần phải cầm dao đồ tể nữa."

Trong mắt Khương Hân lấp lánh ánh lệ: "Ta tưởng chàng sẽ mắng ta yếu đuối vô dụng."

Dù sao có Ma tộc cấp cao nào lại sợ giết người chứ?

Nàng còn là do hắn một tay dạy dỗ ra, thực sự quá làm hắn mất mặt.

Lòng Tần Mặc mềm nhũn: "Cô ngốc."

Hắn vốn định bảo vệ nàng kín kẽ không một kẽ hở, nhưng cũng biết cô nương này kiêu ngạo vô cùng, hắn mà dám coi nàng là chim hoàng yến, nàng dám trở mặt với hắn ngay.

Tần Mặc nỡ lòng nào chứ?

"Bé ngoan, nàng thực sự đã rất giỏi rồi."

Tâm tính, thủ đoạn, mưu lược của nàng không cái nào là không khiến Tần Mặc kinh ngạc tán thưởng.

Hắn may mắn biết bao nhiêu mới có được người vợ bảo bối thế này.

Khương Hân cọ cọ vào hõm cổ hắn, giấu đi sự yếu đuối trong đáy mắt, đôi mắt long lanh nhìn hắn: "Tuy ta sợ giết người, nhưng không phải thật sự không cầm được dao nữa."

Khi cần thiết, nàng vẫn sẽ ra tay không chút do dự.

"Hơn nữa, so với nhàn vân dã hạc, ca ca, dã tâm của ta rất lớn, chưa bao giờ cam chịu bình phàm."

Nàng thích quyền thế, của cải, nắm trong tay, khiến nàng an tâm.

Tần Mặc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên: "Nàng muốn làm gì, ta đều chiều nàng."

Khương Hân cong mắt cười: "Vậy chúng ta đi thống nhất Ma tộc đi? Ta muốn làm Nữ quân Ma giới."

Thấy nàng thần thái sáng láng, không còn vẻ suy sụp yếu đuối trước đó, ý cười trong mắt Tần Mặc càng đậm: "Được, có muốn tiện thể đánh chiếm luôn tu chân giới không?"

Khương Hân nghiêng đầu suy nghĩ: "Vậy thôi bỏ đi, đến lúc đó hợp tác một chút vẫn được."

Tần Mặc hôn nhẹ lên khóe môi nàng: "Nàng nói thế nào cũng được."

Khương Hân cười rạng rỡ, quyến luyến dựa vào lòng hắn.

...

Ăn xong bữa sáng, Khương Hân vốn định đi dạo quanh Kinh Thành.

Tuy nhiên, nàng vừa bước ra khỏi cửa phòng, cam lâm rợp trời từ trên cao trút xuống, phạn âm du dương, chim tiên bay lượn.

Khương Hân tắm mình trong cam lâm ngạc nhiên ngẩng đầu, Thiên Đạo điên rồi sao?

Tần Mặc sầm mặt kéo nàng vào lòng, phất tay đánh tan cam lâm từ trên trời rơi xuống.

Nàng cần sức mạnh, hắn có đầy, cần gì chó mèo nào khác mang tới?

Khương Hân: "???"

Nàng nghi hoặc nhìn hắn: "Ca ca, cái này?"

Nghĩ đến lần trước nàng thăng cấp Hợp Thể kỳ, Thiên Đạo keo kiệt nhỏ giọt vài giọt cam lâm, hôm nay lại như muốn trút hết phúc trạch cam lâm cho nàng vậy.

Chắc không thể nào là Thiên Đạo bỗng nhiên mọc ra lương tâm chứ?

Ánh mắt Tần Mặc hơi tối, không vui vẻ gì mở miệng, nhưng vẫn nói cho nàng biết: "Luồng ý chí đó ta không bóp nát, mà để nó quay về chỗ Thiên Đạo rồi."

Khương Hân: "..."

Khóe môi mỏng của Tần Mặc khẽ giật, hắn vốn định để nó kiềm chế Thiên Đạo, khiến Ngài không thể làm tổn thương nàng thêm nửa phần.

Ai ngờ... thực sự hối hận.

Khương Hân ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc: "Vậy Thiên Đạo sẽ không bị luồng ý chí đó chi phối đấy chứ?"

Tần Mặc lạnh lùng nhếch môi: "Ta ngược lại đã xem thường nó, không ngờ nó lại ô nhiễm Thiên Đạo nhanh đến mức này."

Khương Hân: "..." Ô, ô nhiễm?

Nàng chớp mắt, bỗng nhiên nói: "Ta muốn nhìn thấy tuyết rơi."

Bầu trời thế mà thực sự lất phất tuyết rơi.

Khương Hân: "Oa~"

Sắc mặt Tần Mặc càng đen hơn, muốn đánh tan tuyết rơi đầy trời, nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt nàng, hắn nhịn!

Chỉ là rơi tuyết thôi mà, làm như ai không biết ấy.

"Nàng thích tuyết, hôm nào ta tạo cho nàng một Tuyết Vực."

Sau đó, bỗng nhiên một cột tuyết từ trên trời giáng xuống, ập thẳng vào mặt Tần Mặc, không có chút kỹ thuật nào, toàn là ân oán cá nhân.

Tần Mặc vung tay áo, đánh tan cột tuyết, ma lực kh*ng b* phóng thẳng lên trời.

Ầm ầm!

Sấm sét và ma lực nổ tung trên bầu trời, như pháo hoa rực rỡ.

Dọa cho tu sĩ cả Kinh Thành run lẩy bẩy, may mà không gây ra bất cứ thiệt hại nào.

Khương Hân: "... Hai người đừng đánh nhau nữa."

Bầu trời ầm một tiếng, dường như có chút ủy khuất, nàng lúc nào cũng thiên vị như vậy.

Khương Hân: "..."

Tần Mặc mím môi nhìn nàng: "Nàng quan tâm nó?"

Khương Hân: "..."

Nàng xoay người đi ra cửa, thôi kệ, bọn họ muốn làm gì thì làm.

Dù sao ai cũng chẳng đánh chết được ai.

Tần Mặc kéo tay nàng lại, đôi mắt tím u oán nhìn chằm chằm nàng: "Bé ngoan."

Khương Hân phì cười, kiễng chân hôn lên má hắn: "Ta biết mà, người yêu ta trước sau chỉ có mỗi ca ca."

Tần Mặc giãn mày, cánh tay dài ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, làm sâu thêm nụ hôn này, công khai thể hiện tình cảm.

Ầm ầm!

Sấm sét nhắm thẳng vào Tần Mặc, nhưng giữa không trung đã bị ma long do ngọn lửa xanh lam hóa thành xé nát.

Tần Mặc ôm thiếu nữ kiều diễm động lòng người vào lòng, lạnh lùng liếc lên bầu trời, chẳng qua chỉ là một con rối của Thiên Đạo, dựa vào thể xác và thần hồn của hắn mới có tình cảm, có tư cách gì tranh giành với hắn, không biết tự lượng sức mình.

Mây đen cuồn cuộn, không cam lòng nhưng lại chẳng thể làm gì.

Khương Hân hỏi: "Nó làm như vậy, sẽ không làm hỏng Thiên Đạo chứ?"

Vậy chẳng phải là diệt thế sao?

Nàng còn muốn cùng ca ca sống ở thế giới này nhiều năm nữa.

Hơn nữa tội nghiệt diệt thế quá lớn, Khương Hân không muốn tự nhiên phải gánh vác.

Tần Mặc hiểu tâm tư nàng, nhẹ giọng an ủi: "Nó tuy ô nhiễm Thiên Đạo, nhưng cũng chỉ có sự đặc biệt đối với nàng, hơn nữa, Thiên Đạo dựa vào quy tắc Đại Đạo mà tồn tại vận hành, nó không thể tùy ý làm bậy được đâu."

Khương Hân thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."

...

Khương Hân tuy nói muốn đi thống nhất Ma giới, làm Nữ quân Ma tộc.

Nhưng trước khi lo sự nghiệp, nàng muốn cho mình một kỳ nghỉ phép trước đã.

Lúc trước vì báo thù, nàng liên tục "tăng ca" quá lâu, cơ thể không mệt, nhưng tinh thần rất mệt mỏi.

Huống hồ nàng và Tần Mặc cũng coi như cửu biệt trùng phùng, đương nhiên là quấn quýt lấy nhau, tạm thời không muốn người hay việc khác làm phiền đến họ.

Khương Hân trước đó đi qua không ít nơi ở tu chân giới, lúc ấy không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp dọc đường.

Nhưng bây giờ, hắn đã trở về bên nàng, Khương Hân liền có hứng thú du ngoạn.

Chỉ cần nàng vui, nàng muốn làm gì, Tần Mặc đều vô điều kiện chiều theo.

Chỉ là, rất nhanh Ma Thần đại nhân đã không cười nổi nữa.

Khương Hân đi đến đâu, thiên tài địa bảo xuất hiện ở đó.

Ví dụ như bọn họ chỉ đi ngang qua một khu rừng núi, Khương Hân thấy hoa đào nở đẹp, bèn đi qua dạo chơi, kết quả gặp được một cây Bàn Đào Tiên, còn có hai tinh linh đi cùng, cực kỳ đáng yêu.

Lại có một ngày, nàng tán gẫu với ca ca, từng thấy bản thể ma long của hắn, nàng tò mò tu chân giới còn có thần thú Phượng Hoàng không?

Sau đó, hôm sau, nàng nhặt được một quả trứng thần thú Phượng Hoàng giữa đường.

Có khi, nàng chỉ là đứng ở một vách núi ngắm cảnh, bỗng nhiên biển mây cuồn cuộn, mấy con Phi Vân Ngư trực tiếp nhảy đến chân nàng.

Nàng quả thực được mở mang tầm mắt với rất nhiều bảo vật kỳ lạ, chỉ là sắc mặt đạo lữ nhà nàng ngày càng đen.

Lại một lần nữa tiên quả từ trên trời rơi xuống, sắc mặt Tần Mặc đen như đít nồi, Khương Hân không nhịn được ôm cổ hắn cười đến run rẩy cả người.

Tần Mặc cầm quả tiên quả kia, bóp nát cũng không được, không bóp nát cũng không xong, ánh mắt lạnh thấu xương hận không thể chọc thủng bầu trời.

Khương Hân nín cười, cầm lấy tiên quả, cắt thành mấy miếng, đích thân cầm một miếng đưa đến bên môi hắn: "Ca ca, ăn quả đi."

Tần Mặc: "..."

Ma Thần đại nhân rất muốn cứng rắn từ chối.

Hắn mới không thèm ăn đồ do thứ linh tinh nào đó tặng.

Tuy nhiên, đối diện với đôi mắt long lanh ý cười của nàng, Tần Mặc lại không thể từ chối.

Nhìn hắn ăn quả mà như đang nhai xương uống máu kẻ thù, Khương Hân không nhịn được cười.

Nàng ăn hết tiên quả, cười nói: "Ca ca, hai ngày nữa chúng ta đi Ma giới nhé."

Ma giới là địa bàn của Ma Thần, ở đó sức mạnh Thiên Đạo sẽ bị suy yếu rất nhiều.

Tần Mặc hơi ngẩn ra, vươn tay ôm nàng ngồi lên đùi, ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* nốt ruồi lệ yêu dã nơi khóe mắt nàng: "Nàng thích tu chân giới, chúng ta cứ ở lại thêm một thời gian, không vội."

Dù sao nó cũng chẳng làm gì được, chỉ có thể làm hắn ghê tởm chút thôi.

Đôi tay mềm mại không xương của Khương Hân ôm lấy cổ hắn: "Nhưng ta không muốn chàng không vui."

Trong đôi mắt tím của Tần Mặc hiện lên ý cười dịu dàng: "Không có không vui."

Hắn cúi người hôn lên môi đỏ của nàng, sấm sét ầm ầm giữa không trung, kẻ thực sự không vui đâu phải là hắn.

Khương Hân đã quen với tiếng sấm trên đầu rồi, đặc biệt là khi nàng và ca ca song tu, đó quả thực là sấm sét cuồn cuộn.

Ừm, sấm sét cuồn cuộn theo đúng nghĩa đen.

Còn dọa không ít tu sĩ tưởng trời sắp sập.

Khụ, tất nhiên khi họ song tu, ca ca đều sẽ thiết lập kết giới, ngăn cách mọi sự dòm ngó.

Thiên Đạo cái gì cũng không dò xét được, nhưng lại cái gì cũng biết.

Mỗi lần nhớ tới, hai má Khương Hân lại ửng hồng.

Thực sự là...

Hơn nữa, ngày hôm sau sau khi song tu nàng có thể thưởng thức pháo hoa cả ngày - sấm sét và ma diễm nổ lách tách trên không trung.

Khương Hân im lặng, coi như xem đại tiệc pháo hoa miễn phí vậy.

Dù sao nàng cũng không muốn mở miệng khuyên can nữa, đỡ phải làm người ở giữa khó xử.

Cứ để bọn họ đánh đi, đằng nào cũng không đánh chết được.

"Ma giới mới là nơi chúng ta thuộc về, sớm muộn gì cũng phải về, hơn nữa tu chân giới sau này cũng không phải không thể đến nữa."

Ngón tay Khương Hân quấn lấy một lọn tóc của hắn: "Hơn nữa, ca ca không phải đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho đại điển hợp tịch của chúng ta rồi sao?"

Tần Mặc cúi đầu nhìn nàng: "Nàng biết rồi?"

Đôi mắt hoa đào long lanh của Khương Hân tràn đầy ý cười: "Ta thấy ca ca đang luyện chế hỉ phục cho chúng ta rồi."

"Ca ca không muốn nhìn thấy dáng vẻ ta mặc áo cưới sao?"

Sao có thể không muốn?

Mắt Tần Mặc hơi tối lại, chỉ là hắn cũng biết, "Tần Mặc" trước đó là một vết sẹo trong lòng nàng.

Là hắn đã không bảo vệ tốt nàng trước, mới khiến nàng khó chịu đau khổ như vậy.

Cho dù nàng cần bao nhiêu thời gian để chữa lành vết thương, hắn đều cam tâm tình nguyện chờ đợi.

Ánh mắt Khương Hân khẽ động, chỉ cảm thấy sắp say trong đôi mắt dịu dàng trầm tĩnh của hắn: "Ca ca, ta muốn thành hôn với chàng."

Hơi thở Tần Mặc ngưng trệ, ôm chặt nàng vào lòng, mặt mày giãn ra, trong nụ cười ẩn chứa muôn vàn dịu dàng, vui sướng khôn xiết: "Ta lấy cả Ma giới làm sính lễ cho nàng được không?"

Khương Hân cong mắt cười: "Được."

Mây đen trên bầu trời ảm đạm tan đi, trước mắt nàng bỗng nhiên xuất hiện từng cây từng cây linh hải đường xanh biếc, lặng lẽ nở rộ.

Không biết là níu giữ?

Hay là giống như người ấy năm xưa, luôn lặng lẽ yêu nàng, bảo vệ nàng.

Chỉ là sự tồn tại của "hắn" ngay từ đầu đã là toan tính, "hắn" cũng vốn không nên tồn tại.

Trong mắt Khương Hân phản chiếu những đóa hải đường xanh thanh nhã trầm mặc kia, một lát sau, nàng thu hồi tầm mắt, vùi mặt vào ngực hắn.

"Ca ca, chúng ta đi thôi."

Tần Mặc không hề liếc nhìn những đóa hải đường xanh kia lấy một cái, xé rách hư không, ôm nàng bước vào Ma giới.

Chẳng qua chỉ là một kẻ thất bại, một năm hai năm, mười năm trăm năm, hắn sẽ khiến nàng quên đi "hắn".

Khi nàng hoàn toàn biến mất, hải đường xanh cũng tàn úa.

Yêu trong im lặng, tan biến cũng trong im lặng.

"Hắn" thậm chí ngay cả linh hồn cũng không có, sao xứng có được nàng?

A Hân cô nương, chúc nàng quãng đời còn lại hạnh phúc viên mãn, không còn khổ đau.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn