Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Chương 97: Thịnh Quân?

Đường Ninh không thích màu của chiếc Ferrari mà nhà họ Tư tặng.

Chiếc xe này là Tư Lê chọn theo “sở thích” của Đường Ninh, định dùng làm điều kiện đàm phán.

Nếu không với tính cách của bà, bà sẽ không đời nào lái một chiếc Ferrari phô trương như vậy dừng ở cổng Giang đại.

Sau khi Thịnh Tông biết chuyện đã bảo thư ký Trần đem xe đi cải tạo.

Kể từ khi nhà họ Tư đưa quà xin lỗi, Tư Mi không bao giờ xuất hiện trước mặt Đường Ninh nữa.

Đường Ninh đã trải qua một thời gian dài yên ổn.

Trọng Dao từ vệ sĩ của cô trở thành bạn cùng đi học. Đường Ninh cũng không ngờ người bạn cùng trang lứa đầu tiên cô kết giao lại đến theo cách này.

Đương nhiên, Trọng Dao lớn hơn Đường Ninh hai tuổi, tháng bảy là tốt nghiệp rồi. Cô ta vì công việc này mới quay lại Giang đại học cùng năm hai.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày mười lăm tháng bảy âm lịch, lúc này đã là giữa tháng chín.

Nghĩa trang nơi chôn cất Đường Doãn Phương cùng nghĩa trang của ba và em gái Thịnh Tông không cách xa nhau lắm.

Sau khi bàn bạc, Đường Ninh quyết định đi theo dì Lạc đến nghĩa trang nhà họ Thịnh trước, rồi mới rẽ sang thăm mộ Đường Doãn Phương.

Đêm đó, Đường Ninh mơ thấy Đường Doãn Phương, cả đêm ngủ không yên giấc.

Sáng sớm lúc ngồi trong xe người vẫn còn hơi thẫn thờ.

Lạc Thanh Dao đưa tay sờ trán cô: “Ninh Ninh, đêm qua con ngủ không ngon à? Sắc mặt kém thế này.”

Đường Ninh cười cười: “Đêm qua con mơ thấy ba con…” Cô ngước mắt nhìn, thở dài: “Dì Lạc, dì còn nói con, chính dì sắc mặt cũng khó coi kìa.”

Lạc Thanh Dao muốn cười một cái để trấn an Đường Ninh nhưng lại không cười nổi, giọng điệu có chút buồn bã: “Bệnh cũ thôi.”

Dì Dung thực ra cũng từng nói với Đường Ninh, đứa con gái mất sớm của dì Lạc là một tâm bệnh của bà. Bà luôn cảm thấy là do mình không chăm sóc tốt con nên mới khiến đứa trẻ mất đi.

Hồi đó Lạc Thanh Dao bị trầm cảm, điểm này chiếm yếu tố rất lớn.

Cứ mỗi dịp Thanh minh hay Trung nguyên như thế này, cảm xúc của Lạc Thanh Dao sẽ vô thức chùng xuống, cả người tỏa ra hơi thở buồn bã u uất.

Đường Ninh vô tâm cười nói: “Đã lâu rồi con không mơ thấy ba của con, không biết sao đêm qua bỗng dưng lại nghĩ đến ông ấy.”

Ánh mắt Đường Ninh hướng ra ngoài cửa sổ, giọng nói nhẹ nhàng như phủ một lớp lụa mỏng.

“Lúc đó bệnh của bà nội chưa nghiêm trọng lắm, ngày nào cũng ngồi trên xe lăn đợi con đi học về, thỉnh thoảng còn đan vài con chuồn chuồn tre nữa.”

“Ba bận việc nhưng biết việc học cấp ba nặng nề nên mỗi cuối tuần đều tranh thủ thời gian nấu canh tẩm bổ cho con, lúc rảnh cũng chuyên môn đến trường đón con tan học.”

“Dù ba có bận đến mấy, mỗi lần được nghỉ tháng, ông ấy đều dành ra nửa ngày lái xe đến trường đón con, trên đường đi sẽ mua cho con một xâu kẹo hồ lô và một ly trà sữa nóng.”

Lạc Thanh Dao đưa tay xoa tóc Đường Ninh: “Đây cũng là lần đầu tiên dì nghe Ninh Ninh kể về ba của con đấy.”

Đường Ninh cười. Lúc Đường Doãn Phương mới mất, cô khao khát tìm người để dốc bầu tâm sự về nỗi nhớ ông. Nhưng nhà họ Tư không ai muốn nghe chuyện của ông, lại càng không muốn nhắc đến ông, sự tồn tại của ông giống như một vết nhơ trên danh tiếng lẫy lừng của nhà họ Tư vậy.

Dần dần, Đường Ninh học được cách đè nén mọi cảm xúc trong lòng, tự mình tiêu hóa.

Sau này khi thân thiết với Tư Sùng, cô cũng có kể đôi câu.

Nhưng tính cách và thói quen đã hình thành, cô không còn cảm giác đầy rẫy uất ức và nhớ nhung muốn dốc bầu tâm sự với người khác như trước nữa.

Lần này thấy tâm trạng Lạc Thanh Dao không tốt, Đường Ninh bỗng nhớ lại chuyện cũ nên muốn kể ra để làm dịu bầu không khí.

Đường Ninh: “Đã lâu quá rồi, nhiều chuyện con cũng không nhớ rõ lắm.”

“Chuồn chuồn tre bà nội con đan linh động lắm, hồi nhỏ con thích cực kỳ, lần nào đi mẫu giáo về cũng phải chơi. Đến lúc con lên cấp ba, thực ra bà nội đã hơi bị lẫn rồi, cứ tưởng con vẫn giống như hồi nhỏ, thích chơi chuồn chuồn tre, lần nào cũng ngồi ở cửa đợi con, thấy con là nhét chuồn chuồn tre vào tay con bảo con chơi.” Đường Ninh để bà nội vui lòng, lần nào cũng nghiêm túc chơi với bà nửa tiếng đồng hồ, đến bây giờ, cô nhắm mắt cũng có thể đan được chuồn chuồn tre.

Lạc Thanh Dao: “Ninh Ninh tay khéo như vậy cũng là nhờ ảnh hưởng của bà nội nhỉ?”

Đường Ninh gật đầu: “Chắc là vậy ạ.” Thực ra là hồi nhỏ không có ai chơi cùng, rảnh rỗi quá nên mới phát hiện ra sở thích này.

Buổi sáng mùa thu tràn ngập chút sương lạnh, cỏ cây ven đường vẫn xanh tốt nhưng đã mất đi vẻ tràn đầy sức sống của mùa xuân.

Lúc xe đến nghĩa trang nhà họ Thịnh, xung quanh vẫn là cây cối bao phủ nhưng đã thêm vài phần hiu quạnh.

Đường Ninh tay xách giỏ hoa nhỏ, theo sau Lạc Thanh Dao xuống xe. Đi dọc đường, cô lén liếc nhìn tên trên bia mộ, phát hiện phần lớn là họ Thịnh, thỉnh thoảng mới có vài cái họ khác.

Đường Ninh lúc này mới phản ứng lại, đây chắc hẳn là nghĩa trang riêng của gia tộc, hay nói cách khác là lăng mộ tư nhân của gia tộc Thịnh thị ở Giang Nam.

Lúc đi đến trước bia mộ của bố Thịnh Tông, bước chân Đường Ninh khựng lại, vô thức nhìn sang bên cạnh.

Đợi nhìn thấy cái tên khắc trên bia mộ kế bên, Đường Ninh ngẩn người.

Thịnh Quân?

Đường Ninh lập tức nghĩ đến cái tên của cô con gái nuôi đầu tiên của nhà họ Thịnh, Thịnh Quân. Hai cái tên này đọc giống hệt nhau, lại tương đồng như vậy.

Thật khó để không khiến người ta nghĩ nhiều.

Xong xuôi các thủ tục, hốc mắt Lạc Thanh Dao đỏ hoe, chuẩn bị theo xe về Thịnh Viên.

Đường Ninh lên một chiếc xe khác, chuẩn bị đến nghĩa trang công cộng thăm Đường Doãn Phương.

Cô vừa ngồi vào thì bóng dáng cao lớn của Thịnh Tông đã ngồi xuống bên cạnh.

Đường Ninh tròn mắt: “… Anh Thịnh?”

“Ừ.” Thịnh Tông trầm giọng đáp một tiếng, thắt dây an toàn.

Ánh mắt lạnh nhạt thâm trầm của anh vừa rơi xuống người Đường Ninh, cô đã vô thức quay đầu tìm dây an toàn tự thắt cho mình.

Chẳng cần Thịnh Tông phải lên tiếng nhắc nhở, Đường Ninh vừa thắt vừa hỏi: “Anh Thịnh, anh có tiện đường đi làm không ạ?”

Thịnh Tông: “Anh đi cùng em đến thăm ba em.”

Cái cảm giác kỳ lạ đó lại xuất hiện. Nhưng Đường Ninh nghĩ mãi cũng không ra rốt cuộc là kỳ lạ ở đâu.

Thịnh Tông đi cùng cô đến thăm Đường Doãn Phương, phản ứng đầu tiên của cô là thấy không hợp lắm, nhưng nghĩ kỹ lại dường như cũng chẳng có gì là không hợp cả?

Cô đáp một tiếng rồi không nói gì thêm.

Đường Doãn Phương chôn ở nghĩa trang công cộng, cấm đốt giấy tiền vàng mã, Đường Ninh chỉ ôm một bó hoa đến thăm.

Thịnh Tông cũng để lại không gian riêng tư cho cô đủ để cô có thể tâm sự riêng với Đường Doãn Phương.

Lúc đi ra, hốc mắt Đường Ninh hồng hồng.

Thịnh Tông đưa tay ra, đưa sang một ly trà sữa, vẫn là loại trân châu đường đen mà Đường Ninh thích nhất.

Đường Ninh thẫn thờ hồi lâu: “Anh Thịnh, anh mua lúc nào thế?”

“Vừa nãy.” Thịnh Tông thản nhiên nói: “Vẫn còn nóng, uống vài ngụm đi.”

Anh bổ sung thêm một câu: “Gần đây không có bán kẹo hồ lô.” Bây giờ hàng rong bán kẹo hồ lô đúng là không nhiều.

Đường Ninh cầm ly trà sữa nóng uống một ngụm, hơi ấm đó theo làn môi lan vào tận trái tim.

Lúc nãy cô và dì Lạc trò chuyện có thuận miệng nói một câu, anh Thịnh vậy mà lại để tâm nghe thấy. Còn đặc biệt đi mua trà sữa nữa…

Ngồi trong xe, Đường Ninh chậm rãi uống ly trà sữa trân châu đường đen.

Cô chợt nhớ tới một lần trời mưa lớn, cổng trường tắc nghẽn không lối thoát. Cô không mang theo ô, tìm kiếm bóng dáng của Đường Doãn Phương xung quanh, trong lòng có chút hoảng loạn.

Cô không thích những ngày mưa, đặc biệt là không thích bị ướt mưa.

Loáng thoáng nghe có người gọi tên mình, Đường Ninh quay đầu lại thì thấy Đường Dõan Phương xuất hiện ngay phía sau.

Trên đỉnh đầu cô được che bởi một chiếc ô công chúa màu hồng, trong tay còn được nhét vào một ly trà sữa trân châu đường đen nóng hổi.

Đầu ngón tay đang cứng đờ trong chốc lát trở nên ấm áp.

Cô ngạc nhiên mà vui mừng reo lên: “Ba!”

“Lên xe trước đã.” Đường Doãn Phương có chất giọng rất hay, khi nói chuyện với Đường Ninh lại đặc biệt dịu dàng.

Đường Ninh ngoan ngoãn nghe lời, lên xe, không kịp chờ đợi mà uống trà sữa.

Ngẩng đầu lên mới phát hiện lưng áo của Đường Doãn Phương ở ghế lái ướt đẫm, cũng không biết là đã bị ướt từ khi nào.

Trà sữa trong miệng lập tức trở nên ngọt đến mức đắng chát.

Cách xa nhiều năm, Đường Ninh không ngờ tới, người lần nữa nhét ly trà sữa nóng vào tay cô, lại là Thịnh Tông.