Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Chương 153: Quá Khứ

Cho nên khi nhìn thấy cô Ba nhà họ Tư phát điên, Đường Ninh lần đầu tiên đến gần Lạc Thanh Dao, muốn chắn trước mặt bà, bảo vệ bà.

Nhưng Lạc Thanh Dao đã nắm lấy tay cô trước, lặng lẽ an ủi cô, truyền cho cô sức mạnh. Sự bình thản của Lạc Thanh Dao cũng ảnh hưởng đến Đường Ninh.

Lạc Thanh Dao cười nhạt, trong ý cười toát lên sự dịu dàng: “Năm đó ba của A Tông mất, các phòng khác bắt nạt mẹ góa con côi, muốn tranh gia sản, nếu dì quá yếu đuối thì không bảo vệ nổi con mình, càng không bảo vệ nổi chính mình. Ninh Ninh, dì Lạc cũng là người bước ra từ giông bão, chịu đựng được sự việc.”

Đường Ninh tò mò đánh giá Lạc Thanh Dao.

“Sao lại nhìn dì như vậy?”

“Muốn làm quen lại với dì Lạc, luôn cảm thấy bản thân trước đây nhìn quá hẹp hòi.”

Lạc Thanh Dao xoa xoa tóc cô, giống như dỗ trẻ con, “Tối nay ăn cơm cùng Tư Lê, dì sẽ nói chuyện với chị ấy về chuyện của con và A Tông.”

Đường Ninh: “Ý kiến của bà ấy, dì không cần nghe đâu.”

“Điều nên nghe dì sẽ nghe, điều không nên nghe tự nhiên dì sẽ không nghe.” Lạc Thanh Dao: “Dì luôn muốn các con bên nhau thật tốt, không cần trải qua quá nhiều trắc trở.”

Thực ra, từ lời của Lạc Thanh Dao có thể thấy thái độ của bà đối với Tư Lê không mấy lạc quan.

Buổi tối, Đường Ninh cùng Lạc Thanh Dao đến một nhà hàng năm sao, Tư Lê đã đến từ lâu, đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ xuất thần.

Đường Ninh nhìn Tư Lê dưới ánh đèn, đột nhiên có chút hoảng hốt.

Tư Lê trong đĩa CD mới ngoài ba mươi tuổi, rạng rỡ cháy bỏng, sắc bén lộ liễu, để mái tóc dài quyến rũ. Ngay cả khi nổi giận, cầm đĩa đựng trái cây ném về phía cô Ba nhà họ Tư cũng toát lên sự hoang dã tràn đầy sức sống.

Nhưng Tư Lê của hiện tại, tóc ngắn, gầy gò, lạnh nhạt. Như thể bị thời gian tước đoạt tất cả thuộc tính, chỉ còn lại thân xác mỏng như tờ giấy, linh hồn trống rỗng và cô độc.

Cô ngồi xuống đối diện Tư Lê cùng Lạc Thanh Dao.

Tư Lê nâng cà phê nhấp một ngụm rồi mới đặt xuống: “Thanh Dao, tôi có vài lời muốn nói riêng với Ninh Ninh.”

Lạc Thanh Dao: “Tôi cũng vừa vặn muốn gọi điện cho A Tông, nói về chuyện ở Kinh thành. Hai mẹ con trò chuyện tử tế đi, đừng nói những lời làm tổn thương hòa khí.”

Trước khi rời đi, Lạc Thanh Dao vươn tay nắm tay Đường Ninh, Đường Ninh quay đầu nhìn theo dáng vẻ bà một cách tha thiết.

Tư Lê thu hết cảnh này vào mắt, nâng cà phê lên uống một ngụm.

Espresso, vị đắng như thấm vào ngũ tạng lục phủ.

Trong nhà hàng, hai mẹ con ngồi đối diện nhau, nhân viên đôi khi qua lại.

Ánh đèn trên đỉnh yên tĩnh chói lọi, chiếu sáng khuôn mặt hai người.

Đường Ninh đột nhiên nhớ ra, cô đã rất nhiều năm không ngồi cùng Tư Lê một cách bình tĩnh như vậy.

Phục vụ đưa một ly trà sữa lên.

Đường Ninh liếc nhìn, là trà sữa trân châu đường đen cô thích nhất. Đầu ngón tay khẽ gõ vào thành cốc, tâm tư Đường Ninh quay cuồng: “Ngài muốn nói gì?”

“Nói về ba của con.”

Giọng Tư Lê có chút khàn, như dòng sông cạn kiệt, khó khăn lắm mới chảy được một tia nước suối.

Đường Ninh khách sáo mà lễ phép mở lời: “Mời.”

Tư Lê rơi vào hồi ức, đường nét khuôn mặt gầy gò dường như cũng dịu đi đôi chút.

“Từ lúc con chào đời, dù là bú sữa tắm rửa thay tã, đều là ba con đích thân làm, không nhờ đến người khác.”

“Người nhà họ Tư đều cười nhạo ông ấy, nói ông không có chút nam tính nào, chỉ biết ở nhà giặt tã cho con.”

“Con vừa mới biết đi, cả ngày đều tràn đầy hứng thú, mệt đẫm mồ hôi cũng không chịu dừng, ba con cứ mãi đi theo con.”

“Mỗi lần trở về, con đều được ba con dùng chăn bọc lại, ngủ say sưa ngon lành.”

“Sau đó con khó khăn lắm mới đi đứng vững, lại thích ra ngoài chơi… mỗi lần đụng phải người nhà họ Tư, ba con đều phải chịu ấm ức, nhưng ngày nào ông ấy cũng sẽ cười hì hì đưa con ra ngoài, dỗ dành con, cưng chiều con.”

Tư Lê nói mãi, giọng bắt đầu khàn đục, như chứa đựng nỗi đau vô hạn.

Đột nhiên, Đường Ninh lên tiếng: “Tại sao lại phải về nhà họ Tư? Ở bên ngoài không tốt sao?”

Tư Lê và Đường Doãn Phương đã chống lại bên ngoài suốt tám năm, hà tất gì phải về nhà họ Tư, giành được sự công nhận của nhà họ Tư?

Tư Lê ngước mắt, đáy mắt đen ngòm, “Năm đó ba con mất, con không muốn về nhà họ Tư, cuối cùng chẳng phải cũng tới sao?”

Đường Ninh tức thì nghẹn lời.

Thì ra năm đó Tư Lê và Đường Doãn Phương căn bản không cần sự công nhận và nhượng bộ của nhà họ Tư, là nhà họ Tư cứ nhất quyết ‘lùi bước’, đón họ về nhà họ Tư để giữ thể diện cho ông cụ Tư, chấm dứt ‘trò cười’ này.

Năm Đường Ninh mười tám tuổi chuẩn bị trốn khỏi nhà họ Tư, bị chặn lại ở ga tàu cao tốc.

Đường Doãn Phương và Tư Lê có lẽ cũng đã trải qua chuyện tương tự.

Đường Ninh muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Tư Lê: “Năm đó ba của con và mẹ vừa ly hôn, con được phán cho mẹ. Mẹ thuê bảo mẫu chăm sóc con, kết quả có một lần mẹ về nhà, con ngồi khóc bên bếp trong nhà bếp, bảo mẫu thì không thấy bóng dáng đâu. Lò bếp bên cạnh đang đun nước, con lo lắng quay cuồng khắp nơi, muốn bò xuống…”

Giờ nhắc lại, trên mặt Tư Lê không chút gợn sóng cảm xúc, nhưng chỉ mình bà biết lúc đó sợ hãi đến mức nào.

Nếu Đường Ninh lúc đó không cẩn thận lao vào nồi nước đang đun trên bếp, hậu quả sẽ thảm khốc đến mức nào? chứ

Đường Ninh lúc đó mới hơn hai tuổi!

Tư Lê tựa vào lưng ghế mây trong nhà hàng, tầm mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Những chuyện như vậy, không dưới hai ba lần. Sau đó mẹ thật sự không yên tâm về con, nên đưa con đến công ty. Mẹ nghĩ, ngày nào mẹ cũng mang con theo bên mình, chắc con sẽ không còn nguy hiểm nữa chứ?”

“Mới đầu thì còn ổn, con cũng ngoan, đưa con vài món đồ chơi, con có thể tự chơi cả buổi chiều, chơi mệt rồi thì ngủ. Sau đó một ngày, mẹ đi họp, quay lại thì không thấy con đâu nữa.”

Tư Lê nghẹt thở, như thể mơ lại năm đó.

Bà vội vàng họp xong quay về văn phòng, nghĩ Đường Ninh chiều dễ đói, nên cho con ăn chút đồ ăn vặt.

Kết quả đẩy cửa văn phòng ra, tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng Đường Ninh.

Bà cứ tưởng Đường Ninh tự chạy ra ngoài chơi, dẫn thư ký đi tìm khắp nơi. Tìm hơn nửa số tầng của công ty, khiến hơn một nửa số người của công ty kinh động, làm ông cụ Tư tức giận.

Khi ông cụ Tư phái người đến tìm bà, Tư Lê đang chuẩn bị gọi cảnh sát. Bà bị dẫn đến văn phòng ông cụ Tư, nhìn thấy Đường Ninh đang ăn hồ lô ngào đường, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ xuống đất.

Không nói rõ được lúc đó hoảng loạn bao nhiêu, lại oán hận phẫn nộ bao nhiêu.

Đường Ninh: “Ông ta… tại sao lại làm vậy?”

“Uy h**p mẹ, bắt mẹ phải đồng ý cuộ hôn nhân, từ bỏ con và ba con.”

Sau đó đã xảy ra chuyện gì, Đường Ninh cũng biết.

Cô được đưa trở về bên cạnh Đường Doãn Phương, Tư Lê gả vào nhà họ Trương một năm sau thì kết thúc bằng ly hôn.

Ẩn sau vẻ bình lặng là kết quả của sự giằng co hồi lâu giữa Tư Lê và ông cụ Tư.

Hai người lại khôi phục lại sự im lặng ban đầu.