Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Chương 149: Cắt Bỏ Đôi Chân

Thịnh Tông ôm Đường Ninh, bình tĩnh trả lời: “Đã tìm thấy Trọng Dao và chú Lý rồi, cả hai đang trên đường tới bệnh viện. Anh không đi nước ngoài… chuyện này về nhà từ từ nói với em.”

Đường Ninh gật đầu.

Thịnh Tông hỏi cô: “Mệt không? Nếu mệt thì dựa vào anh ngủ chút đi.”

Đường Ninh: “Không ngủ được.”

Vừa trải qua một màn bắt cóc thót tim như vậy, e là cũng chẳng ngủ được.

Đột nhiên, Đường Ninh quay đầu nhìn Tư Sùng ở ghế phụ: “Người mà anh vừa lái xe đâm trúng là ai?”

Sắc mặt Tư Sùng tái nhợt, não bộ tự động gạt bỏ những hình ảnh lúc đó.

Tư Sùng: “Không nhớ nổi nữa.”

Lúc đó tại hiện trường có bốn vệ sĩ và Tư Mi, Tư Sùng chỉ mải lo đưa Đường Ninh chạy thoát, lái xe đâm càn quét, căn bản không chú ý đến việc đã đâm trúng ai.

Sau khi lấy lời khai xong, Thịnh Tông đưa cô đi kiểm tra, mới biết người bị Tư Sùng đâm phải là Tư Mi và một vệ sĩ.

Đường Ninh nhớ tới vệt máu trên cửa kính xe: “Tư Mi có sao không? Anh ta vì cứu em mới đâm phải người, có bị ngồi tù không?”

Thịnh Tông nắm tay cô: “Anh đã cho người xử lý rồi, cậu ta là vì cứu người, trên xe có camera hành trình, coi là hành động khẩn cấp, không sợ kiện tụng.”

Đường Ninh gật đầu.

Vừa vào bệnh viện đã thấy Lạc Thanh Dao vội vã chạy tới, kiểm tra khắp người cô xem có sao không.

Đợi bốn tiếng đồng hồ, Trọng Dao mới phẫu thuật xong, tay chân bị gãy vụn, cần thời gian hồi phục. Chú Lý bị chấn động não nhẹ, không nguy hiểm.

Xác nhận mọi người không có gì, Đường Ninh mới thở phào.

Trở về Thịnh Viên, Đường Ninh mới hỏi tin về Tư Lê: “Em nhận được tin báo bà ấy tai nạn nguy kịch, chỉ còn một hai ngày?”

Lạc Thanh Dao cũng cả kinh, “Sao mẹ lại không biết tin tức này? Nếu Tư Lê thực sự không qua khỏi, nhà họ Tư kiểu gì cũng sẽ gửi tin tức tới đây.”

Nói xong, Lạc Thanh Dao nhìn về phía Thịnh Tông.

Thịnh Tông: “Bà ấy không sao, đừng lo.”

Đường Ninh gật đầu, không hỏi lại tại sao anh chắc chắn thế.

Dì Dung trở về, mang theo tin tức vụ bắt cóc: “Tư Mi bị thương nặng, nội tạng tổn thương, vẫn đang cấp cứu. Nhà họ Tư bên kia chưa có phản hồi, cũng không biết đang xảy ra chuyện gì.”

Dì Dung lầm bầm: “Chuyện lớn thế này, ít nhất cũng phải phái người tới giải quyết hậu quả chứ? Nếu Tư Mi chết ở Giang Nam, chẳng lẽ đợi nhà họ Thịnh thu xác cho?”

Lạc Thanh Dao hỏi Thịnh Tông: “Rốt cuộc nhà họ Tư xảy ra chuyện gì? Sao Tư Mi dám bắt cóc Ninh Ninh?”

Hai người trước đây cũng có oán thù, nhưng chưa đến mức sâu sắc tới mức này.

Giang Phong đứng bên cạnh trả lời thay cho Thịnh Tông: “Tư Lê không có gì đáng ngại, người đáng ngại là ông cụ Tư. Ông cụ bệnh nặng, Tư Lê nhân cơ hội đó chèn ép các nhánh khác, quấy nhiễu khiến cuộc sống của mấy nhánh đó không được yên ổn. Khoảng thời gian này nhà họ Tư đang giới nghiêm, vì Tư Lê đã nhốt ông cụ lại, muốn đòi di chúc từ tay ông cụ.”

Đường Ninh: “Còn Tư Mi thì sao?”

“Ba của Tư Mi đưa nhân tình về, đòi ly hôn với cô Ba của nhà họ Tư, Tư Mi vì muốn trút giận cho mẹ nên đã đẩy nhân tình kia ngã cầu thang, sảy thai. Cô ta chạy từ kinh thành tới Giang Nam, chắc là sợ bị trong nhà truy cứu nên mới lên kế hoạch bắt cóc này.”

Đường Ninh thở dài: “Chắc chắn không phải là nhất thời nổi giận. Cô ta đã lên kế hoạch từ trước, chỉ là giờ phải làm sớm hơn dự định.”

Cô nhìn Thịnh Tông: “Anh…”

Có gì muốn nói không?

Đường Ninh có quá nhiều vấn đề muốn hỏi Thịnh Tông, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Cô chỉ có thể chờ Thịnh Tông kể lại sự tình khoảng thời gian này cho cô nghe một cách tường tận.

Thịnh Tông: “Thời gian này anh luôn ở kinh thành.”

Đường Ninh hiểu ra: “Anh… liên thủ với Tư Lê à?”

Thịnh Tông xoa xoa đầu cô, mặc định thừa nhận.

Đường Ninh muốn hỏi tại sao, nhưng lại cảm thấy không cần thiết phải hỏi nữa.

Sản nghiệp nhà họ Thịnh đều nằm ở Giang Nam, việc Thịnh Tông không dưng lại đi nhúng tay vào chuyện ở kinh thành, ngoài vì cô ra thì không còn khả năng nào khác.

Thịnh Tông nói với cô: “Nhà họ Tư ngày nào chưa đổi chủ, ngày đó em không được yên ổn.”

Chỉ cần ông cụ Tư còn sống, các nhánh khác sẽ không từ thủ đoạn để tranh giành lợi ích.

Đường Ninh là đứa con gái duy nhất của Tư Lê, chắc chắn sẽ bị liên lụy.

Đến khi đó, bất cứ lúc nào cô cũng luôn ở trong tình trạng nguy hiểm.

Dù là vì tương lai của họ hay vì hiện tại, Thịnh Tông đều sẽ giúp Tư Lê ngồi vào vị trí người nắm quyền nhà họ Tư.

Thịnh Tông: “Anh vẫn luôn cho người theo dõi hai người nhà họ Tư, Tư Mi sắp xếp người bắt cóc em, anh biết ngay từ giây đầu tiên, vừa vặn lúc đó anh cũng vừa xuống máy bay, nên đã mang theo thư ký Giang đuổi theo suốt dọc đường.”

Nét mặt Thịnh Tông vô cùng trầm mặc và nghiêm túc.

Chỉ cần muộn vài giây thôi, Thịnh Tông cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Đường Ninh: “Em đã bảo sao anh lại đến đúng lúc thế…”

Thịnh Tông: “Chuyện lần này, anh thực sự nên cảm ơn Tư Sùng.”

Nếu không có Tư Sùng, hậu quả thật khôn lường.

Đường Ninh chủ động nói: “Đợi chuyện này xử lý xong, em sẽ cùng anh đi cảm ơn anh ấy.”

Thư ký Giang nhận một cuộc điện thoại, đột nhiên nói: “Cục cảnh sát vừa gọi điện tới, nói hai chân của cô Thịnh Quân bị thương nghiêm trọng, có khả năng phải cắt bỏ. Còn nữa, trạng thái tinh thần của cô ấy có vẻ không ổn định, hơi có dấu hiệu mất trí, phía bác sĩ có lẽ sẽ phải thực hiện kiểm tra cho cô ấy.”

Lạc Thanh Dao nhíu mày: “Chuyện này thì có liên quan gì đến Thịnh Quân?”

Thư ký Giang cúi đầu: “Khi tôi và tiên sinh lái xe đi tìm cô Đường Ninh, vừa vặn bắt gặp một chiếc xe đen tăng tốc đâm về phía cô Đường Ninh. Lúc đó tiên sinh bảo tôi lái xe chặn lại, hai xe đâm nhau, sau đó mới biết người trên xe là cô Thịnh Quân… Tai nạn lúc đó khá nghiêm trọng, cô ấy bị thương không nhẹ.”

Lạc Thanh Dao kinh ngạc không nói nên lời: “Thịnh Quân nó… nó lái xe muốn đâm Ninh Ninh sao?!”

Vừa rồi Lạc Thanh Dao còn đang cảm thán về việc giáo dục con cái của nhà họ Tư, bây giờ chính bà lại tự vả vào mặt mình.

“Sao lòng dạ nó lại độc ác đến thế!”

Lạc Thanh Dao thực sự không thể hiểu nổi sự tàn nhẫn của Thịnh Quân đối với Đường Ninh.

Trong đại sảnh không một ai lên tiếng trả lời sự thắc mắc của Lạc Thanh Dao, bà chỉ có thể tự mình chậm rãi tiêu hóa.

Hai chân bị cắt bỏ?

Tinh thần mất trí?

Cuối cùng Lạc Thanh Dao chỉ đúc kết lại bằng hai chữ, báo ứng.

Bà chậm rãi nhắm mắt lại, không còn chút tâm trí hay sức lực nào để quản chuyện này nữa.