Nếu Tư Lê không đi làm, chỉ ở nhà trông con, bà sẽ mất hết quyền chủ động. Đến lúc đó nhà họ Tư bảo bà gả thì bà chỉ có thể gả, người nhà họ Tư khác bắt nạt con của bà, đến một câu bà cũng không xen vào được.
Tại sao ông cụ lại có thể ngồi vững trên ghế câu cá, khiến mấy người con gái đấu đá nhau?
Chẳng phải vì trong tay có quyền sao?
Vì còn nhỏ, thực ra Đường Ninh chẳng có ký ức gì về những chuyện này.
Cô chỉ có thể chắp vá gương mặt mơ hồ của Tư Lê qua vài ba câu của Tư Sùng.
Tư Sùng: “Anh nghe nói, cô ấy sau đó đồng ý gả vào nhà họ Trương, điều kiện là đưa em về cho ba em nuôi. Năm đó cô ấy gả vào nhà họ Trương, không hề nhàn rỗi, cô ấy luôn nỗ lực để trở nên mạnh mẽ hơn, để giành cho em môi trường sống tốt hơn. Cô ấy biết, chỉ có khi cô ấy trở nên mạnh mẽ hơn, đứng cao hơn, em và ba em mới an toàn hơn.”
Đường Ninh: “…”
“Nghe nói, cô ấy năm đó vì công việc quá bận rộn, còn từng bị sẩy một đứa con.”
Cổ họng Đường Ninh bỗng nhiên thấy khô khốc, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Cô hít sâu một hơi, chậm rãi để mình bình tĩnh lại.
Đường Ninh: “Tiếp theo có phải anh lại muốn nói bà ấy rất yêu tôi, tất cả những gì bà ấy làm đều là vì muốn tốt cho tôi hay không?”
Tư Sùng nghẹn lời, những lời định nói bị Đường Ninh chặn lại nơi đầu lưỡi.
Đường Ninh bình tĩnh nói: “Anh không phải đến đây để cung cấp thông tin cho tôi, anh là đến làm thuyết khách cho Tư nữ sĩ. Chỉ sợ những tấm ảnh và chiếc đĩa đó, cũng là được lựa chọn kỹ lưỡng để cho tôi xem.”
Khi cô nhìn Tư Sùng lần nữa, ánh mắt đặc biệt bình tĩnh.
Tư Sùng: “Dù anh là có ý hay vô tình, anh không nói sai một lời nào, anh chỉ nói cho em biết những chuyện em muốn biết. Cô ấy có chấp niệm với nhà họ Tư, cô ấy hận ông nội, hận mỗi một người trong nhà họ Tư, nhưng đồng thời cô ấy rất yêu em. Đối với nhà họ Tư, cô ấy quyết tâm phải giành được, còn đối với em…”
Đường Ninh không có cảm xúc gì, cắt ngang lời anh ta: “Vậy tô chúc bà ấy thành công.”
Tư Sùng: “Em không có lời nào muốn nhắn với cô ấy sao?”
Đường Ninh nhướng mi, ánh mắt trong veo kiên định và bình tĩnh: “Nhắn với bà ấy, tôi yêu Thịnh Tông, sẽ kết hôn sinh con với anh ấy, hạnh phúc sống suốt đời. Chuyện tôi đã quyết định, không ai có thể thay đổi được.”
Nói xong, Đường Ninh liền dẫn Trọng Dao rời đi.
Tư Sùng vội vội vàng vàng thanh toán rồi đuổi theo, “Đường Ninh!”
Anh ta vừa hét lên một tiếng, liền nhìn thấy Đường Ninh dừng bước. Chưa kịp mừng rỡ, liền nhìn thấy một người bước xuống từ chiếc xe đỗ bên đường.
Người đàn ông dáng người cao lớn, gương mặt sâu sắc, khí độ điềm tĩnh.
Thịnh Tông.
Đường Ninh ngạc nhiên đứng tại chỗ một lát, bỗng nhiên mày mắt đều nhuốm ý cười, vui vẻ chạy vào lòng anh, “Sao anh lại tới đây?”
Thịnh Tông vững vàng ôm người vừa chạy tới vào lòng, gương mặt nghiêm túc lạnh lùng hiện lên chút ý cười, “Chuẩn bị bất ngờ cho em.”
Đường Ninh trách anh: “Vừa nãy trên điện thoại anh không nói với em.”
Thịnh Tông: “Nói cho em biết thì đâu còn là bất ngờ nữa.”
Đường Ninh ôm anh, cả người dựa vào lòng Thịnh Tông, chẳng màng đến người qua lại xung quanh. Chỉ vì vòng tay của Thịnh Tông khiến cô an tâm.
Thịnh Tông: “Cà phê có ngon không?”
“Không ngon, đắng lắm.”
Chỉ khi ở trước mặt Thịnh Tông, Đường Ninh mới bộc lộ sự kiều diễm của cô bé ở độ tuổi này, ý cười cũng tươi tắn sống động hơn.
Tư Sùng nhìn cảnh này, toàn thân như bị dội một gáo nước lạnh, băng giá lạnh lẽo.
Anh ta không còn cách nào để tự lừa dối mình nữa. Đường Ninh không thích anh ta, một chút cũng không. Cô đã yêu Thịnh Tông.
Tư Sùng nhìn hai người một lát, lặng lẽ rời đi, giống như một cái bóng không tiếng động.
Đến lặng lẽ, mà đi cũng lặng lẽ.
Thịnh Tông đưa Đường Ninh lên xe, đưa cho cô một ly trà sữa trân châu để ấm tay.
Trọng Dao định lên xe, Thịnh Tông liếc cô ta một cái: “Phía sau.”
Trọng Dao giật thót mình, vội vàng chạy sang xe phía sau.
Cửa kính xe nâng lên, vách ngăn cũng nâng lên.
Đường Ninh chưa kịp phản ứng, đã bị người đàn ông ôm chặt vào lòng, như đang ôm một đứa trẻ. Nụ hôn ập tới như bão táp, mạnh mẽ và bá đạo, mang theo lực độ và hơi thở khác hẳn trước đây. Tựa như gió lớn mưa dông, chớp mắt đã nuốt chửng lấy cô.
Đường Ninh ngồi vắt vẻo trên người anh, ôm cổ anh đón nhận tất cả.
Anh ôm lấy cô, như thể cô là cả thế giới của anh, ôn nhu mà nặng lòng. Không biết qua bao lâu, Thịnh Tông mới buông cô ra.
“Lần sau đừng uống cà phê ở ngoài nữa.”
Giọng anh hơi khàn, nhưng giọng điệu không hề nghiêm nghị, như đang dỗ dành Đường Ninh, lại như đang thương lượng với cô.
Đầu óc Đường Ninh mụ mị, đôi mắt cũng ươn ướt, ngoan ngoãn gật đầu.
Cô vốn dĩ cũng chẳng thích uống cà phê.
Tiếp đó, lại nghe Thịnh Tông nói: “Nếu em thích, anh sẽ pha cho em.”
Đường Ninh lắc đầu: “Em không thích.”
Đôi môi cô lại bị chiếm lấy.
Lần này, Thịnh Tông hôn rất dịu dàng cẩn trọng, từ đôi môi đến chóp mũi, đôi mắt, vầng trán… Đường Ninh lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra, Thịnh Tông ghen rồi?!
Đường Ninh chớp chớp mắt, chủ động hôn Thịnh Tông một cái: “Em thích trà sữa trân châu, cái anh mua cho em ấy.”
Đáy mắt đen thẫm của Thịnh Tông ý cười đậm đặc, “Ngoan.”
Đường Ninh chìa tay về phía anh, bàn tay trắng nõn xòe ra, vừa nghịch ngợm vừa tinh quái: “Quà bất ngờ của em đâu?”
“Ở trong cốp xe, về rồi cho em xem.”
Đường Ninh thu tay về, bất đắc dĩ nói: “Được thôi.”
Lời cô vừa dứt, bóng hình và hơi thở của người đàn ông tiến lại gần, ghé sát bên tai cô, thì thầm: “Bảo bối, hôn thêm chút nữa nhé?”
Gương mặt trắng như sứ của Đường Ninh như bị vệt màu đỏ quẹt ngang, tức thì đỏ ửng lên.
Sau khi xuống xe, Đường Ninh kéo Thịnh Tông đi dạo quanh sân trước Thịnh Viên hơn mười phút mới vào nhà.
Cô sợ mặt mình quá đỏ bị dì Lạc nhìn thấy. Tất nhiên, cô cũng muốn tranh thủ thời gian ở bên Thịnh Tông, dù chỉ là dạo bộ nắm tay.
Vừa bước vào phòng khách, liền thấy trên bàn trà bày một món đồ vuông vức được gói bằng giấy.
Trông như một bức tranh.
Đường Ninh tò mò nhìn Thịnh Tông: “Đây là bất ngờ của em sao?”
Thịnh Tông: “Đi xem thử đi.”
Đường Ninh vui vẻ tiến lên, tháo lớp giấy gói bên ngoài, mới nhìn rõ toàn cảnh bức tranh.
Đó là một bức tranh đính đá hình một cô bé đang làm điệu, tay làm động tác hát Côn khúc.
Khoảnh khắc Đường Ninh nhìn thấy bức tranh này, hốc mắt lập tức cay xè, như thể bị sương mù bao phủ.
Bức tranh này, là món quà sinh nhật mười tám tuổi mà Đường Doãn Phương đặt riêng cho cô. Trên tranh là hình ảnh cô năm sáu tuổi đang học bà nội hát Côn khúc.
Lúc đó tốt nghiệp mẫu giáo, cô thích bài hát bà nội hát, liền quấn lấy bà đòi học.
Bà nội giúp cô tạo dáng, dạy cô hai câu, Đường Ninh học một cái là biết ngay, làm ra dáng ra hình.
Đường Doãn Phương vừa hay cầm máy quay quay lại được.
Sau đó Đường Doãn Phương qua đời, Đường Ninh bị cưỡng ép đón về nhà họ Tư, tất cả đồ đạc ở nhà họ Đường đều không mang theo được.
Ngôi nhà của họ Đường không có người ở, bị trộm ghé thăm không ít lần, nhiều món đồ quý giá đều bị lấy cắp.
Đường Ninh không ngờ, có một ngày lại được nhìn thấy bức tranh đính đá này.