Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp

Chương 115: Đường Ninh Không Ở Trong Phòng?

Đường Ninh bật cười: “Được rồi, cảm ơn dì Dung đã thiên vị cháu.”

“Hừ!” Dì Dung hừ một tiếng đầy kiêu ngạo: “Cô Đường Ninh nhìn bộ trang sức này xem có thích không? Không thích tôi nói với phu nhân, xem có đổi được không.”

Đường Ninh mở trang sức ra, phát hiện là một bộ trang sức kim cương vàng, phong cách tương tự hai bộ trước, nhưng tươi mới sáng lấp lánh hơn.

Đường Ninh vừa nhìn đã thích ngay.

Cô cười gật đầu: “Dì Dung, dì thay cháu nói với dì Lạc, cháu rất thích ạ.”

Dì Dung dặn dò: “Vậy mai cô dự tiệc sinh nhật tiên sinh, nhất định phải nhớ đeo đấy nhé. Phu nhân thích nhìn ccô ăn mặc xinh đẹp nhất đấy.”

“Cháu sẽ nhớ ạ.” Đường Ninh mở ngăn kéo, lại lấy ra một bộ găng tay len gửi cho dì Dung.

Dì Dung vội vàng từ chối.

Đường Ninh nhét vào tay dì ấy: “Cháu đan cho dì Lạc mấy bộ, bộ này là làm riêng cho dì Dung dì đấy! Coi như là của hối lộ cháu gửi dì, lần tới mì hải sản nhớ cho cháu thêm chút hải sản nhé.”

Cô khuyên vài câu, dì Dung cười nhận lấy.

Ăn sáng xong, Thịnh Quân vẫn muốn nghe ngóng từ Đường Ninh chuyện chiếc hộp quà sáng nay. Nhưng Lạc Thanh Dao ở đó, cô ta không tiện hỏi thêm.

Đợi xong bữa sáng, Lạc Thanh Dao ra nhà kính thủy tinh cắt hoa, cô ta mới thong thả lên lầu.

Vết thương trên chân Thịnh Quân thực ra không tính là nghiêm trọng, chỉ là trầy da, chảy máu nhiều. Nghỉ ngơi hai ngày, vết thương đóng vảy xong, không ảnh hưởng đến việc đi lại.

Cô ta đi đến tầng hai, gõ cửa phòng Đường Ninh.

Trong trường hợp bình thường, Đường Ninh nên ở trong phòng của mình học tập. Nhưng Thịnh Quân gõ mấy cái, vẫn không nghe thấy động tĩnh bên trong. Lực đạo của cô ta mạnh thêm chút, cửa liền từ bên trong mở ra.

Đường Ninh không ở trong phòng?

Lúc lẻn vào phòng người khác, Thịnh Quân sẽ không có chút xấu hổ hay bất an nào. Từng có mấy lần cô ta lén vào phòng Thịnh Tông, đã làm thành quên.

Hôm qua đến phòng Đường Ninh, cô ta chỉ nhìn sơ qua một lượt, không phát hiện ra vật dụng nam giới nào.

Hôm nay Đường Ninh không có ở đây, cô ta có thêm thời gian cẩn thận kiểm tra xem trong phòng Đường Ninh rốt cuộc có đồ của Thịnh Tông hay không. Cô ta không đổi sắc lật tìm bàn học, ngăn kéo, tủ quần áo của Đường Ninh.

Chẳng bao lâu, cô ta liền phát hiện ra bộ trang sức kim cương vàng thứ hai của Đường Ninh.

Hóa ra sáng nay dì Dung thực sự mang trang sức đến cho Đường Ninh?!

Lạc Thanh Dao ngoài miệng nói công bằng, hóa ra vẫn thiên vị Đường Ninh, sau lưng lại tặng thêm cho Đường Ninh một bộ trang sức.

Thịnh Quân ghen tị cực mạnh, ghét nhất là người khác thiên vị người khác. Những tâm lý ghen tị đó, giống như vết thương đang mưng mủ, lúc nào cũng k*ch th*ch thần kinh của cô ta. Cô ta muốn hủy bộ trang sức này, nhưng biết một khi xảy ra chuyện, làm ầm ĩ lên ngược lại sẽ liên lụy đến bộ trang sức kia của mình. Đến lúc đó việc mình làm cũng không giấu được.

Thịnh Quân phải dùng sức rất lớn mới kiềm chế được cảm xúc của mình.

Cô ta lục lọi thêm một lát, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cây bút máy trong hộp quà trong ngăn kéo. Đây rõ ràng là một cây bút máy nam, chỉ là thân hình hơi mảnh. Bút của Đường Ninh đủ màu sắc, đều mang phong cách các cô gái trẻ yêu thích. Cây bút máy thiết kế tinh xảo, hộp cũng tinh tế, nhưng nhìn qua là biết rất rẻ tiền.

Nhớ lại Đường Ninh tối qua nói khả năng mình có hạn, không mua nổi món quà đắt đỏ nào. Thịnh Quân đoán ngay ra đây là món quà sinh nhật Đường Ninh chuẩn bị cho Thịnh Tông.

Đôi mắt đen láy của cô ta nhìn chằm chằm vào cây bút máy này hồi lâu.

Hành lang Thịnh Viên không có camera, sẽ chẳng có ai biết cô ta đã vào phòng Đường Ninh.

Cây bút máy rẻ tiền như vậy, nếu hỏng, mọi người sẽ nghi ngờ là chất lượng của bút, chứ không nghi ngờ là ai làm hỏng.

Không bao lâu sau, Thịnh Quân khôi phục phòng Đường Ninh như cũ, mặt không đổi sắc rời đi.

Lúc này Đường Ninh đang ở trong thư phòng Thịnh Tông.

Cô mang chiếc ghế nhỏ ngồi đối diện bàn làm việc của Thịnh Tông, chống cằm lặng lẽ quan sát anh.

Cả người yên tĩnh lại ngoan ngoãn.

Nhưng Thịnh Tông lại nhận ra cảm xúc hôm nay của cô có chút bất thường. Cô bé tâm trạng không tốt, Thịnh Tông cũng không có cách nào làm việc.

Anh đóng máy tính bảng lại, trầm giọng hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”

Đường Ninh đang nghĩ xa xăm, vô thức nói: “Trang sức.”

Thịnh Tông nhướng mày, có chút nghi hoặc: “Muốn mua trang sức à? Lần trước ở trung tâm trang sức Ninh Thành, anh muốn mang cho em mấy bộ trang sức, em nói không cần.”

Đường Ninh ủ rũ nói: “Không phải em đang nghĩ chuyện mua trang sức.”

Cô trả lời xong, nhận ra mình càng nói càng rối.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm Thịnh Tông một lát. Người đàn ông diện mạo sâu thẳm tuấn lãng, toàn thân toát lên hai chữ trầm ổn, nhìn thôi đã thấy rất yên tâm.

Đường Ninh cũng không phải người lắt léo, trong lòng có chỗ không thoải mái, liền chọn cách nói thật.

“Trang sức hôm qua, là anh chọn à?”

Thịnh Tông khựng lại: “Anh có chọn một bộ.”

Đường Ninh mím môi: “Chị Thịnh Quân nói anh vốn chọn cho mỗi người một bộ, nhưng dì Lạc thấy bộ anh chọn cho em không hợp lắm, nên dì ấy tự chọn lại cho em một bộ.”

“Em chỉ thấy rất kỳ lạ. Dì Lạc sao có thể đưa bộ trang sức anh chọn cho Thịnh Quân?” Đường Ninh tràn đầy nghi hoặc: “Hơn nữa còn chọn cho em bộ kim cương đỏ, dì Lạc cũng biết sở thích của em mà.”

Nếu là trước kia, dù trong lòng có nghi hoặc, Đường Ninh cũng sẽ không đi hỏi Lạc Thanh Dao hay Thịnh Tông.

Nhưng cô bây giờ là bạn gái Thịnh Tông, trong lòng có nghi hoặc, chắc chắn phải hỏi người tốt nhất.

Che che giấu giấu không phải phong cách của cô.

Thịnh Tông trầm ổn hỏi: “Bộ của Thịnh Quân màu gì?”

“Kim cương xanh.” Đường Ninh nhìn Thịnh Tông, hạ giọng nói: “Em không dám nói với người khác, sợ người ta bảo em hẹp hòi, ghen tị với trang sức Thịnh Quân là do anh chọn. Em chỉ thấy phong cách bộ trang sức của Thịnh Quân, lại giống như dì Lạc thường xuyên chọn cho em, bộ của em, ngược lại khá hợp với chị ấy.”

Đường Ninh nói xong, khựng lại một lát, mới nói: “Đúng rồi, hôm nay ăn sáng xong, dì Lạc lại bảo dì Dung tặng cho em một bộ trang sức, là bộ kim cương vàng, màu rất đẹp.”

Thịnh Tông đột nhiên hỏi: “Thích bộ nào nhất?”

Anh thay đổi chủ đề hơi nhanh, Đường Ninh thực sự nghiêm túc suy nghĩ một chút.

“Bộ kim cương vàng sáng nay ạ, màu vàng chanh nhìn rất đẹp, màu lửa cũng tốt, thiết kế lại càng hợp với sở thích của em.” Đường Ninh mỉm cười: “Em định ngày mai đeo trong tiệc sinh nhật anh.”

Thịnh Tông muốn đưa tay xoa đầu cô, nhưng bàn làm việc quá rộng, Đường Ninh lại vừa hay ngồi đối diện anh, không xoa được.

Đáy mắt trầm mặc của anh lan tỏa những nụ cười: “Mẹ là bảo anh giúp bà ấy chọn trang sức, nhưng anh chỉ chọn một bộ thôi.”

Đường Ninh ngẩn người.

Thịnh Tông: “Chính là bộ màu vàng chanh đó.”

Đường Ninh há miệng, lập tức có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, cuối cùng lại không biết nên hỏi cái nào trước.

Thịnh Tông thản nhiên nói: “Bộ đó hợp với đồng hồ của em, mai nhớ đeo đồng hồ.”

Anh chọn bộ kim cương vàng đó cho Đường Ninh, chính là để phối với đồng hồ của cô. Mẹ anh biết tâm tư của anh, chỉ coi anh muốn theo đuổi Đường Ninh nên đặc biệt chọn bộ này, cũng chẳng hỏi thêm gì.

Đường Ninh não có chút rối, nửa ngày mới hỏi: “Anh chỉ chọn một bộ, sao dì Lạc lại nói như vậy?”

“Đi hỏi bà ấy không phải là biết sao?”

Đường Ninh lập tức lắc đầu: “Nếu chị Thịnh Quân không tráo đổi trang sức, em đi hỏi, chẳng phải là oan uổng người ta sao?”

Lại còn tỏ ra mình đa nghi nữa.

“Nếu chị Thịnh Quân đổi thật, dì Lạc biết rồi, sợ là sẽ đau lòng.”

Thịnh Tông ánh mắt liếc nhìn cô: “Lại đây.”

Đường Ninh ngoan ngoãn đứng dậy, đi đến trước mặt Thịnh Tông. Thịnh Tông nắm tay cô, ôm người vào lòng.