Thư ký Giang chậm mất nửa nhịp, liếc nhìn Đường Đỏ và Trà Gừng đang cuộn tròn người ngồi xổm ở cửa phòng Đường Ninh, có chút hâm mộ.
Đời này lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng tiên sinh khom lưng dỗ dành người ta, hiếm có quá đi mất!
Nếu như anh ta là một con mèo, có lẽ còn có thể biết được tiên sinh làm sao chọc cô Đường Ninh tức giận đấy?
Không trực tiếp ăn được dưa, thư ký Giang có chút tiếc nuối.
Anh ta cố ý đi chậm nửa nhịp, còn ở cửa thư phòng đợi một lát. Để lại đủ thời gian chung sống cho cặp đôi mới ở bên nhau này, mới thong thả gõ cửa.
“Vào đi.”
Thư ký Giang sau khi vào trong, không dám nhìn loạn, một giây tiến vào trạng thái công việc.
“Tiên sinh, tôi tra được Thịnh Quân có thể lặng lẽ về nước, là vì có người ở trong tối giúp đỡ. Vệ sĩ và người hầu chúng ta sắp xếp cũng là bị người ta dẫn đi, mới cho Thịnh Quân cơ hội lợi dùng sơ hở.”
Thịnh Tông ngồi trên sofa, tư thế lười biếng, trầm ổn liếc nhìn thư ký Giang một cái.
Ánh mắt thư ký Giang rơi trên người Đường Ninh.
Đường Ninh đang nghe một cách nghiêm túc, va phải ánh mắt của thư ký Giang, bỗng nhiên kinh hãi. “Là người của nhà họ Tư sao?!”
Thư ký Giang gật gật đầu: “Hiện tại tra được Tư Mi từng phái người gửi tin tức ra nước ngoài cho Thịnh Quân.”
Đường Ninh bỗng nhiên nhớ ra: “Trong tang lễ của bà cụ Tư, Tư Mi từng nhắc tới Thịnh Quân với em. Nhưng em lúc đó chỉ là tưởng cô ta nói lời đe dọa em, không ngờ cô ta vậy mà duỗi tay đến tận nước ngoài?!”
Thư ký Giang cụp mắt xuống: “Vết thương trên chân Thịnh Quân, là lúc nhảy xe ở nước ngoài bị ngã đấy. Người của nhà họ Tư ở trong nước đã sắp xếp tiếp ứng cho cô ta, trực tiếp đưa cô ta đến cửa Thịnh Viên. Với tính khí của phu nhân, không thể nào không sinh ra lòng thương xót đối với cô ta…”
Đường Ninh bỗng nhiên hiếu kỳ hỏi: “Chị ấy nói chị ấy biết sai rồi, không còn thích Thịnh Tông nữa… là thật sao?”
Khoảnh khắc cô gọi một cách thuần thục tên Thịnh Tông ra, Thịnh Tông liếc nhìn cô một cái. Ánh mắt kia, giống như nhìn một đứa trẻ học làm người lớn, tràn đầy sự cưng chiều bao dung.
Thư ký Giang mỉm cười: “Cô ta nếu như thực sự biết sai, thì tại sao không nói một lời, lén lút chạy về trong nước chứ?”
Đường Ninh nhất thời im lặng xuống.
Đạo lý tất cả mọi người đều hiểu, chỉ có dì Lạc tin cô ta đã sửa đổi.
Đường Ninh ở đây, thư ký Giang không tiện nói quá nhiều, tỉ mỉ đem quá trình Thịnh Quân nhập cư trái phép về nước nói một chút, liền để lại tư liệu trên bàn, tự mình rời đi.
Trong thư phòng chỉ còn lại hai người là Đường Ninh và Thịnh Tông.
Mới vừa vào thư phòng, Thịnh Tông không mấy thành thục pha cho Đường Ninh một cốc trà chanh đặc chế.
Đường Ninh uống một ngụm, liền lập tức được dỗ dành tốt lên.
Đợi thư ký Giang vừa đi, Đường Ninh ngó lơ khoảng cách vừa rồi bị cố ý kéo giãn ra, ngồi gần lại vài bước: “Thịnh Quân chị ta…”
“Cô ta không tạo được bất kỳ mối đe dọa nào vớ em.” Chưa đợi Đường Ninh hỏi ra miệng, Thịnh Tông đã đưa ra câu trả lời.
Đường Ninh lập tức nghĩ đến: “Anh sắp xếp người ở bên cạnh chị ta rồi hả?!”
Thịnh Tông đưa tay lên nhéo nhéo mặt cô: “Trong Thịnh Viên đều là người của anh, bao gồm cả em.”
Đường Ninh gò má có chút thịt, nhéo lên mềm nhũn.
Thịnh Tông không dám dùng lực, mỗi lần đầu ngón tay đều giống như là ở trên đó nhẹ nhàng ma sát, dễ dàng lau ra sự mập mờ.
Đường Ninh bị một câu nói tùy khẩu của anh trêu chọc, ánh mắt rơi ở nơi khác, vừa vặn thuận theo tấm kính cửa sổ sát đất nhìn thấy Thịnh Quân và Lạc Thanh Dao ở dưới lầu.
Hai người đại khái là mới ăn xong, chuẩn bị ở trong vườn hoa đi dạo một chút.
Đường Ninh nhìn một lúc đến nhập thần.
“Ghen rồi à?”
Hơi thở của người đàn ông phả vào gò má cô, Đường Ninh bỗng nhiên quay đầu, mới phát hiện Thịnh Tông không biết từ lúc nào đã ghé sát gần như vậy.
Cô gần như là bị anh ôm nửa người vào lòng.
Đường Ninh liếc nhìn Thịnh Tông một cái.
Ngay lúc Thịnh Tông tưởng cô gái nhỏ lại muốn cứng miệng, Đường Ninh bỗng nhiên hai tay chống ở trước ngực Thịnh Tông, thân mình lật một cái, liền ngồi cưỡi trên eo Thịnh Tông.
Thịnh Tông bị động tác đột nhiên táo bạo của Đường Ninh làm cho kinh hãi, tay lại theo bản năng đỡ ở sau eo Đường Ninh, sợ cô bị thương.
Đường Ninh cũng chỉ là một lúc đầu óc nóng lên thôi.
Đợi làm xong rồi, cúi đầu ngơ ngác nhìn Thịnh Tông, có chút chân tay luống cuống.
Cô thậm chí có chút hoài nghi mình bị ma nhập, nếu không làm sao có thể bỗng nhiên làm ra động tác táo bạo như vậy chứ?
Đối diện với ánh mắt đen kịt hoài nghi của Thịnh Tông, Đường Ninh cẩn thận từng li từng tí cúi người xuống.
Bờ môi như cánh hoa rơi xuống, trong hơi thở có chút hương vị trà chanh chua ngọt thanh mát.
Cô gái nhỏ hiếm khi chủ động, Thịnh Tông làm sao nỡ né tránh chứ?
Anh sợ dọa đến cô, liền tùy ý để Đường Ninh phát huy.
Cô gái nhỏ không có kinh nghiệm, hôn loạn một hồi liền có ý định rút lui, cuối cùng bị Thịnh Tông khóa chặt trong lòng phạt cho một trận ra trò.
Trong thư phòng yên ắng, lại có một luồng ý nóng cuộn trào.
Giọng nói người đàn ông trầm thấp ôn hòa: “Học được chưa?”
Giọng nói cô gái nhỏ mềm mỏng, giống như là kẹo bông gòn bị tan chảy: “Biết rồi ạ.”
“Lần sau nếu như vẫn chưa biết…” Thịnh Tông không nhanh không chậm nói: “Anh lại chậm rãi dạy em.”
Dù sao, anh có thừa sự kiên nhẫn.
Một lát sau đó, Đường Ninh mới lên tiếng: “Em không phải ghen, em là lo lắng dì Lạc lại bị tổn thương.”
Thịnh Tông ôm lấy người trong lòng: “Yên tâm đi, mẹ không có đơn thuần như em nghĩ đâu. Tính cách của Thịnh Quân, trong lòng bà ấy tự hiểu rõ. Chỉ là hiện tại sự thương xót đối với Thịnh Quân chiếm thế thượng phong, bà ấy muốn tự lừa mình dối người một khoảng thời gian thôi.”
Đường Ninh nghe xong lời của Thịnh Tông, mới miễn cưỡng yên tâm đôi chút.
Thịnh Tông muốn giữ Đường Ninh lại thêm một lát, nhưng Đường Ninh tạm thời còn chưa muốn bị người ta phát hiện ra mối quan hệ với Thịnh Tông, ngồi một lát liền muốn rời đi.
Hơn nữa, cô cũng sợ mình ở lại lâu quá, bị Thịnh Tông rù quến đến mức không kiềm chế nổi.
Những lời này, cô chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, không dám nói cho Thịnh Tông biết nửa điểm.
Đợi Đường Ninh đi rồi, Thịnh Tông mới đứng dậy đi đến bàn làm việc xem tư liệu thư ký Giang để lại.
Thư ký Giang vừa rồi chỉ nói Tư Mi cho người gửi tin tức cho Thịnh Quân ở nước ngoài, nhưng nhắc tới người đưa Thịnh Quân về nước, chỉ dùng người của nhà họ Tư để gọi thay, hàm hồ cho qua chuyện.
Thịnh Tông lúc đó liền nghe ra điểm bất thường, chỉ là không biểu hiện ra trên mặt.
Đợi anh nhìn thấy cái tên Tư Lê, tất cả mọi thứ lập tức sáng tỏ rõ ràng.
Nếu như cô gái nhỏ biết được tin tức này, nói không chừng phải tức giận đến mức nào.
Thịnh Tông biểu cảm nhàn nhạt cất văn kiện vào trong ngăn kéo, khóa lại.
Anh lại gọi một cuộc điện thoại bảo thư ký Giang quay lại.