Giải Trừ Ảo Tưởng

Chương 8

Chỉ là để tránh hiềm nghi, tôi chưa bao giờ ở lại lâu, giao người xong là đi ngay, đến giờ hẹn thì quay lại đón.

Hai ông bà lúc nào cũng đích thân ra tiễn, nắm lấy tay tôi lưu luyến không rời: "Minh Vi, bất luận thằng khốn Lục Minh kia có thế nào..."

"Thì trong lòng bố mẹ, con vẫn luôn như con gái ruột vậy, con đừng trách bố mẹ nhé."

Tôi gật đầu, dẫn Lục T.ử Ngang rời đi.

Thế nhưng tôi lại không chú ý thấy, phía sau lưng có một ánh mắt đã dõi theo từ rất lâu.

Tần Sương chằm chằm nhìn theo chiếc xe đang chạy xa dần, các khớp ngón tay vì siết quá c.h.ặ.t mà trắng bệch ra.

Lần đầu tiên Lục Minh dẫn cô ta về nhà, hai cái thân già này đã chẳng cho cô ta một sắc mặt tốt nào.

Họ thẳng thừng tuyên bố có c.h.ế.t cũng không bao giờ chấp nhận loại thứ ba trơ trẽn như cô ta làm con dâu nhà họ Lục.

Không những đuổi thẳng cổ cô ta ra khỏi nhà ngay tại trận, mà ngay cả quà cáp cô ta mang đến cũng bị vứt sọt rác như rác rưởi.

Vậy mà khi đối mặt với Thẩm Minh Vi, bọn họ lại là một bộ mặt hoàn toàn khác.

Còn về phần Lục T.ử Ngang, Tần Sương lại càng điên tiết hơn.

Giữ thằng bé bên người thì chính cô ta thấy ngứa mắt, bực bội.

Nhưng để thằng bé cho Thẩm Minh Vi, không chỉ khiến cô và hai thân già kia liên tục tiếp xúc với nhau...

Mà ngay cả Lục Minh cũng thường xuyên hồn xiêu phách lạc, lúc nào cũng muốn đi thăm con.

Ngọn lửa mang tên đố kỵ bùng cháy dữ dội trong lòng Tần Sương, cô ta gần như bấu c.h.ặ.t đến mức lòng bàn tay rỉ m.á.u.

Cho đến khi thông báo lịch trình trên điện thoại bật lên, Tần Sương mới hoàn hồn trở lại.

Cô ta nhìn chằm chằm vào ngày tháng hiển thị trên đó, trong lòng lập tức vạch ra một kế hoạch.

10

Vào đúng ngày sinh nhật, Lục T.ử Ngang đã bị người ta đón đi từ trường học trước một bước.

Chỉ vài phút sau, tin nhắn của Lục Minh đã gửi tới.

[Minh Vi, chúng ta cùng nhau đón sinh nhật với T.ử Ngang nhé.]

[Có được không em?]

Tôi bỗng thấy thật nực cười và hoang đường, người thì đã đón đi rồi, vậy mà còn nhắn tin hỏi tôi có được hay không.

Ở một diễn biến khác, Lục T.ử Ngang đang sợ hãi khép nép co rụt người ở góc ghế xe ô tô.

Nhìn Tần Sương đang dặm lại son môi, thằng bé lí nhí cất tiếng: "Dì ơi, con muốn về nhà."

Tay Tần Sương khựng lại: "Chúng ta bây giờ chính là đang về nhà mà."

"Hay là, T.ử Ngang cảm thấy chỉ có ở với mẹ mới là nhà? Chẳng lẽ..."

Cô ta nhướn mí mắt lên nhìn: "T.ử Ngang không muốn gặp bố sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lục T.ử Ngang có hơi sợ hãi ánh mắt này, bèn cúi đầu thấp xuống.

Giây tiếp theo, Tần Sương mạnh bạo kéo thằng bé sát lại gần mình: "Nào, cười một cái xem."

Sau khi chụp ảnh xong, cô ta liền chuyển tiếp bức ảnh đó cho tài khoản "Chồng yêu" được ghim ở đầu danh sách trò chuyện.

Lúc nhận được tin nhắn, Lục Minh đang tự tay gói món quà sinh nhật.

Đặt ngay bên tay anh ta còn có một tấm thiệp mời của nhà hàng cao cấp được đặt trước theo yêu cầu riêng.

Mỗi dịp sinh nhật Lục T.ử Ngang, anh ta và Thẩm Minh Vi đều sẽ tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà hàng này.

Năm nay, Lục Minh cũng muốn làm như vậy.

Anh ta chỉ lướt qua tin nhắn của Tần Sương một cái, không có ý định trả lời ngay lập tức.

Cho đến khi nhìn thấy bức ảnh được tải lên xong, Lục Minh cau mày trả lời: [Em đón T.ử Ngang về nhà rồi à?]

Tần Sương: [Vâng ạ, chồng yêu.]

[Anh biết mà, em luôn coi T.ử Ngang như con ruột của mình vậy.]

[Hôm nay sinh nhật con, em muốn cùng đón sinh nhật với hai bố con, anh chắc chắn cũng rất muốn gặp T.ử Ngang đúng không, mẹ con em đợi anh ở nhà nhé.]

Tay Lục Minh khựng lại, một món quà khác chuẩn bị cho Thẩm Minh Vi vô tình rơi xoạch xuống đất.

Anh ta bỗng cảm thấy có chút phiền muộn và bực bội.

Khi Lục Minh về đến nhà, đập vào mắt anh ta là một Tần Sương trang điểm tinh tế, diện bộ lễ phục lộng lẫy hoa lệ.

Ngược lại, nhân vật chính của buổi tiệc là Lục T.ử Ngang thì lại như một kẻ làm nền, lủi thủi ngồi ở trong góc.

Trên bàn là một bữa tối dưới ánh nến, chỉ có duy nhất chiếc bánh kem là thuộc về thằng bé.

Lục Minh nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn giữ thể diện không phát tác.

Trong lòng anh ta đang ôm tâm sự, nghĩ bụng bữa tiệc này đơn giản một chút cũng tốt, lát nữa vẫn còn kịp thời gian để anh ta và Thẩm Minh Vi cùng chúc mừng sinh nhật T.ử Ngang một lần nữa.

[Minh Vi, bên này của anh sắp kết thúc rồi, anh sẽ đưa T.ử Ngang qua ngay...]

Còn chưa kịp để Lục Minh bấm gửi tin nhắn đi, Tần Sương đã kéo anh ta vào trong phòng ngủ.

Bàn tay mềm mại của cô ta luồn vào bên trong vạt áo sơ mi của Lục Minh: "Chồng ơi, đã lâu lắm rồi chúng ta không làm chuyện đó."

"Bây giờ em đang mang thai, rất dễ không ổn định..."

Tần Sương đưa tay bịt lấy bờ môi anh ta.

Kể từ khi cô ta mang thai, Lục Minh đã từ chối cô ta rất nhiều lần.

Nhưng cô ta biết rất rõ, đàn ông nhịn lâu ngày thì sẽ thế nào.