Giải Trừ Ảo Tưởng

Chương 10

Anh ta rời đi nửa bước là cô ta bắt đầu chất vấn, cho dù đã báo cáo lịch trình trước thì một ngày cô ta vẫn gọi tới vài chục cuộc điện thoại, khiến anh ta phiền không chịu nổi.

Một điếu t.h.u.ố.c còn chưa hút xong, điện thoại của trợ lý đã gọi vào số máy phụ.

"Tổng giám đốc Lục, phu nhân cô ấy..."

Điện thoại chính của Lục Minh tắt máy, Tần Sương liền tìm đủ mọi cách gọi cho những người khác.

Lần này, cô ta gọi khắp một lượt các nhà cung cấp, đối tác hợp tác của Lục thị, thậm chí ngay cả những người phụ trách kết nối công việc trước đây cũng bị cô ta làm phiền một lượt.

Lục Minh mệt mỏi mở điện thoại lên, tin nhắn của Tần Sương lập tức ùa tới như vũ bão.

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu đó.

[Chồng ơi, khi nào anh mới về?]

[Em lại mơ thấy con rồi, em cứ mơ thấy con suốt thôi, anh nói xem con có trách em không?]

[Em sợ lắm chồng ơi, em ở một mình sợ lắm, cô đơn lắm.]

Khoảng thời gian đầu, Lục Minh cũng luôn ở bên cạnh bầu bạn với Tần Sương.

Nhưng cô ta cứ hễ đến nửa đêm là bắt đầu khóc lóc, ầm ĩ khiến người ta căn bản không cách nào nghỉ ngơi nổi.

Chỉ cần Lục Minh lộ ra một nét mất kiên nhẫn, Tần Sương sẽ lập tức từ đau buồn chuyển sang trạng thái rồ dại, mất kiểm soát hành vi.

Cô ta điên cuồng gào thét nói Lục Minh có lỗi với cô ta, chính anh ta đã hại c.h.ế.t đứa con của bọn họ.

Lục Minh chán ghét đến tột cùng cái bài ca này của cô ta.

Tần Sương không tự nghĩ lại xem, ban đầu là ai giống như một con ch.ó quỳ rạp dưới thân anh ta để cầu hoan chứ.

Đúng là đồ không thể nói lý nổi.

Thế nhưng, sự im lặng ngắn ngủi này của anh ta lại một lần nữa chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của Tần Sương.

Tiếng chất vấn điên cuồng, ch.ói tai vang lên từ đầu dây bên kia đ.â.m vào màng nhĩ Lục Minh đau nhói.

Anh ta cảm thấy bản thân mình sắp sụp đổ đến nơi rồi, sắp bị Tần Sương bức cho phát điên mất.

Anh ta dứt khoát cúp rụp điện thoại để trốn tránh mọi thứ.

12

Cuộc gọi đột ngột bị ngắt, màn hình nhảy ra một dòng tin nhắn trả lời đầy lấy lệ: [Đi công tác đột xuất, không về, có gì nói sau.]

Tần Sương nắm c.h.ặ.t điện thoại, không cam lòng vuốt lên vuốt xuống, cầu nguyện Lục Minh sẽ quay lại dỗ dành mình một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng khi lật xem tin nhắn cũ, đập vào mắt cô ta là một mảng lớn những dòng tin nhắn màu xanh do chính cô ta gửi đi mà không hề có lời hồi đáp.

Gửi tiếp tin nhắn đi, phía đối diện như một vũng nước loãng đóng băng, im lìm không một gợn sóng.

Gọi điện thoại, đầu dây bên kia lại truyền đến câu nói quen thuộc: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy".

Cảm giác trống rỗng và bất lực khổng lồ ập đến, Tần Sương ngã quỵ xuống sàn nhà, bấm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay vào lòng bàn tay.

Vùng bụng cô ta dâng lên một cơn đau như thể bị xé rách.

Vô số đêm qua, cô ta đều mơ thấy đứa con đã mất của mình.

Đứa bé đã lớn chừng ấy rồi, vậy mà lại c.h.ế.t một cách đầy m.á.u me như thế, đứa con đầu lòng của cô ta.

Cô ta đã đau đớn như vậy, sợ hãi như vậy, thế nhưng mỗi lần cô ta nhắc đến, Lục Minh chỉ biết cau mày.

Anh ta không bận tâm đến đứa bé đã thành hình từ lâu, cũng chẳng hề bận tâm đến cô ta.

Đó là con của anh ta cơ mà! Bản thân cô ta cũng là người phụ nữ của anh ta, anh ta đều không màng tới, vậy rốt cuộc anh ta bận tâm đến ai?

Đứa con khác? Hay người đàn bà khác?!

Trong đầu Tần Sương không kìm được mà hiện lên từng thước phim ảo tưởng.

Cô ta hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức xé xác kẻ thù giả tưởng không hề tồn tại kia ra làm trăm mảnh.

Cô ta không thể nhẫn nhịn được nữa, lập tức cầm điện thoại lên, gọi vào số của một thám t.ử tư vô cùng có tiếng.

Ở một nơi khác, Lục Minh đang thầm may mắn vì bản thân đã đưa ra một quyết định chính xác.

Những ngày tránh xa Tần Sương vừa qua, cuối cùng anh ta cũng không phải nghe người đàn bà kia khóc lóc om sòm như ma quỷ vào nửa đêm nữa.

Có thể an tâm đ.á.n.h một giấc thật ngon.

Nghĩ đến đây, Lục Minh khoan khoái bước vào bồn tắm thả lỏng cơ thể.

Ngày mai anh ta có một buổi gặp mặt kết nối với một khách hàng vô cùng quan trọng, bắt buộc phải thư giãn để giữ được trạng thái tốt nhất.

Nhưng ngay giây tiếp theo, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng thét ch.ói tai.

Lục Minh vội vã quấn chiếc khăn tắm quanh hông, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy gương mặt như ma dại của Tần Sương.

Cô ta đầu tóc rũ rượi, trên tay còn cầm một con d.a.o… đang khống chế, kề d.a.o vào cổ cô trợ lý đến gửi tài liệu cho khách hàng.

"Tổng giám đốc Lục, cứu tôi với..."

Tần Sương kích động siết c.h.ặ.t cổ người kia hơn: "Câm mồm! Đồ tiện nhân! Câm mồm vào cho tao!"

Cảm giác phiền phức quen thuộc lại cuồn cuộn ập đến, Lục Minh đưa tay day day thái dương, cố kiềm chế tính khí để dỗ dành cô ta: "Tần Sương, đây là trợ lý do khách hàng phái đến, em đừng kích động."