Giải Trừ Ảo Tưởng

Chương 1: 1

Sau
Vào đúng ngày kỷ niệm ngày cưới, tôi lướt trúng một bài viết đang rất hot trên mạng.

[Làm sao các ông buông bỏ được người trong lòng của mình thế?]

Dưới bài viết, bình luận nhận được nhiều lượt tương tác nhất là một bức ảnh hai bàn tay đang mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau.

Chủ bài đăng đắc ý khoe khoang: [Buông gì mà buông, theo đuổi được rồi, kết hôn được 7 năm rồi đây.]

Mọi người rầm rộ vào khen ngợi anh chàng này số hưởng, dưới một câu hỏi bi thương như vậy mà vẫn có thể phát cơm ch.ó ngọt ngào.

Họ còn nói, yêu người như nuôi hoa, tay của chị dâu vừa trắng vừa mềm, nhìn một cái là biết cuộc sống vô cùng hạnh phúc.

Thế nhưng, chủ bài đăng đột nhiên phủ nhận: [Người trong ảnh không phải cô ấy, là tình nhân của tôi.]

Tiếng sét đ.á.n.h ngang tai này khiến cư dân mạng ngơ ngác bật ngửa, còn anh ta thì thản nhiên giải thích:

[Không có được thì làm sao buông bỏ? Sở hữu chính là cách tốt nhất để giải trừ ảo tưởng.]

[Trạng thái hiện tại của cô ấy đã không còn làm tôi nảy sinh ham muốn nữa, nhưng rất thích hợp để làm vợ.]

[Tôi cũng không bạc đãi cô ấy, lần nào cũng có bù đắp, hiện tại cô ấy sống rất hạnh phúc.]

Ngay sau đó, anh ta đăng một danh sách dài dằng dặc các hóa đơn quà tặng, minh chứng cho những lần vụng trộm.

Sự dày đặc của những dòng giao dịch khiến tôi hoa cả mắt, nhưng ánh nhìn của tôi lại dán c.h.ặ.t vào bức ảnh nắm tay đầu tiên.

Bởi vì, ở mặt trong vùng da giữa ngón cái và ngón trỏ của chủ bài đăng có một nốt ruồi rất nhỏ không mấy nổi bật.

Chồng tôi, Lục Minh, cũng có một nốt ruồi y như vậy.

1

Tôi dùng đầu ngón tay đã bắt đầu run rẩy, cứng đờ của mình để phóng to bức ảnh.

Ảnh đã qua bộ lọc làm đẹp nên các chi tiết hơi mờ, nhưng vẫn có thể nhìn ra, xung quanh nốt ruồi đó có một quầng đỏ nhạt hình tròn.

Trông giống như vết móng tay bấm vào, hoặc là một dấu vết nào đó khác.

Chưa kịp quan sát kỹ, bức ảnh đột nhiên biến mất, hệ thống hiển thị bài đăng không tồn tại.

Giữa vô số lời chỉ trích của cư dân mạng, chủ bài đăng đã xóa ảnh và nhanh ch.óng khóa tài khoản.

Thấy người này chạy trốn nhanh như vậy, những người hóng hớt không khỏi chế giễu:

[Nhát gan thế thì đăng lên làm gì, tưởng cư dân mạng ăn chay chắc.]

[Tôi thấy là có tật giật mình thì có, cái danh sách quà tặng vừa nãy, món mới nhất là sợi dây chuyền cao cấp trị giá mười mấy vạn tệ.]

[Tiền túi đâu ra mà tùy tay tặng cái này? Đi ăn trộm ảnh thì cũng phải biết đường chứ.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

[Đoán chừng là bị người trong lòng đá nên không cam lòng, lại muốn bôi nhọ nữ thần thành hạt cơm dính trên áo, mò vào đây bịa chuyện để tìm cảm giác tồn tại thôi.]

Nhanh ch.óng, những tiếng bàn tán bị vùi lấp bởi các bình luận mới.

Không ai còn bận tâm đến một kẻ đi ăn trộm ảnh để sống ảo này nữa.

Nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thầm thở phào một tiếng.

Tôi lắc đầu, tự cười bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.

Hôm nay là kỷ niệm 7 năm ngày cưới của tôi và Lục Minh.

Anh đã đặc biệt đẩy nhanh tiến độ để kết thúc dự án ở nước ngoài để kịp bay về, tôi cũng gửi con sang nhà ông bà nội từ sớm.

Chuẩn bị sẵn sàng cho một thế giới hai người yên bình đã lâu không có.

Hiếm khi tôi trang điểm nhẹ, còn mặc chiếc váy lễ phục mà Lục Minh tặng.

Thiết kế cắt khoét táo bạo ở phần eo, mang phong cách quyến rũ, nóng bỏng hoàn toàn khác biệt với gu thường ngày của tôi.

Đây là tác phẩm của nhà thiết kế hợp tác với công ty Lục Minh, mỗi khi có sản phẩm mới, anh đều giữ lại cho tôi một bộ.

Tôi từng phàn nàn rằng không có dịp nào để mặc, nhưng anh lại nói: "Vợ ơi, anh không muốn tủ quần áo của em thiếu bất kỳ bộ đồ nào so với người khác."

Từ lúc tôi mang bầu, anh đã tặng như vậy suốt 6 năm nay.

Hôm nay cuối cùng cũng có dịp dùng đến, nhưng mặc thế nào tôi cũng thấy không tự nhiên.

Sau khi sinh con, vóc dáng của tôi vẫn chưa lấy lại được.

Mặc những chiếc váy bình thường đã trông hơi đẫy đà, chứ đừng nói đến phong cách hở hang quyến rũ thế này.

Tôi hơi thất thần nhìn vào gương, không chú ý đến tiếng bước chân đang đến gần phía sau.

Cho đến khi một đôi tay ôm lấy tôi từ phía sau, nụ hôn ấm áp đặt lên dái tai.

"Xin lỗi vợ." Đầu Lục Minh tựa vào vai tôi: "Anh về muộn rồi."

Anh luôn như vậy, dù có bận rộn công việc, phong trần mệt mỏi trở về nhà, thì việc đầu tiên luôn là thói quen xin lỗi, dỗ dành cảm xúc của tôi.

"Bộ lễ phục này hình như không hợp với em lắm, em đi thay ra nhé..."

"Ai bảo thế, đẹp lắm mà."

Lục Minh kéo tôi ngược trở lại vào lòng. Để chứng minh, bàn tay đang ôm eo tôi lại siết c.h.ặ.t thêm vài phần.

Như có ma xui quỷ khiến, tôi cúi đầu nhìn vào vùng da giữa ngón cái và ngón trỏ của anh.

Chỉ một ánh nhìn, toàn bộ m.á.u trong người tôi như đông cứng thành băng.
Sau